ở người à? Sao có thể thấy vui trong chuyện này được. Em đương nhiên là không vui, bất quá giết kẻ địch một nghìn thì mình cũng tổn thất tám trăm thôi, làm sao mà vui vẻ được? Nhưng anh đã nhất định làm theo ý mình thì em cũng đành phải chấp nhận thế
thôi.”
Hạng Tân Dương nhất thời không biết nói gì, đứng lặng bên giường, cúi đầu quan sát khuôn mặt trắng xanh tiều tụy với cái miệng khắt khe vừa nói kia. Anh bất giác giơ tay vuốt vuốt mái tóc cô, đang định nói gì đó, Đường Lăng Lâm đột nhiên nhắm nghiền mắt lại, những giọt lệ lăn dài từ khóe mắt, cô nói: “Em hận cái kiểu anh vừa làm tổn thương em lại vừa thương hại em”.
“Lăng Lâm, nếu như anh đã làm thương tổn đến em thì đó không phải do anh cố ý. Chỉ là từ đầu anh đã cảm thấy chán nản không có tâm trí để cho đi cái gì cả.”
“Em biết chúng ta đã có một sự khởi đầu không suôn sẻ, nhưng mà trong bảy năm qua, anh chẳng có một giây phút nào vui vẻ thoải mái sao? Nói đến ly hôn, anh không có chút do dự và nuối tiếc nào sao? Những gì em cho đi đều là do em tự nguyện, nhưng tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì với anh, anh có biết cảm giác thất bại trong em lớn đến nhường nào không?”
Hạng Tân Dương im lặng, hai người đã có bảy năm chung sống, từ một sự khởi đầu có phần lãnh đạm, đến sự tiếp xúc thân thể ngập ngừng ngượng nghịu, rồi sau đó ra tỉnh ngoài sát cánh cùng nhau gây dựng cơ đồ. Người con gái lạnh lùng cao ngạo kia đã từng chút một phối họp cùng anh trong công việc, hướng dẫn anh trong bước đường kinh doanh, khiến anh nhanh chóng nắm bắt những kiến thức cần thiết, có được uy tín trong công ty. Thi thoảng cô cũng vào bếp làm những món ăn anh thích, cố gắng chọn những chủ đề thích hợp để tâm sự cùng anh, đối đãi tốt với người thân trong gia đình anh…
“Lăng Lâm, em đã vì anh mà vất vả nhiều, mà tâm tư của anh lại chẳng bên cạnh em, thật khó cho em quá.”
Lăng Lâm nhếch mép cười: “Đúng thế, thi thoảng nghĩ lại em cũng phải kinh ngạc, trước khi kết hôn em chẳng tưởng tượng được lại có thể làm như vậy. Vì muốn có được một người đàn ông và một cuộc hôn nhân, em lại có thể thay đổi nhiều đến thế. Bây giờ nghĩ lại đúng là có chút cảm giác thảm thương”.
Hạng Tân Dương không nén nổi một tiếng nấc trong cổ họng, anh nói với giọng khàn khàn: “Anh xin lỗi..
“Đừng, đừng, anh đừng nói lời xin lỗi.” Đường Lăng Lâm ngắt lời anh, giơ tay xoa vào mặt anh, “Em cũng cảm thấy rất coi thường bản thân mình, vì em không thể không nói ra với anh rằng, nếu anh thay đổi chủ ý của mình, em vẫn muốn cho anh cơ hội để chúng ta làm lại từ đầu. Còn nếu như anh thấy tất cả những gì chúng ta đã có đều vô nghĩa thì chúng ta đành phải cùng tổn thương vậy”. Buổi sáng ngày 4 tháng 5, thời tiết nắng dịu, ánh sáng chan hòa. Hạng Tân Dương lái xe đến tòa nhà uất Kim Hương ở tiểu khu bên hồ. Anh dừng xe, đứng ngoài cổng, khu vườn nhỏ trong sân đã nở rực rỡ sắc hoa, Tạ Nam đứng trong vườn, cầm bình xịt nước tưới cho các chậu hoa xinh xắn. Cô mặc áo phông, quần bò và dép xỏ ngón, tinh thần vô cùng thoải mái, miệng khẽ mỉm cười. Nhìn thấy Hạng Tân Dương, cô có chút ngạc nhiên, nhanh chóng bỏ bình xịt xuống ra mở cổng.
“Tân Dương, sao anh lại đến đây? Vợ anh đỡ nhiều chưa?”
“Cô ấy đỡ nhiều rồi, hôm qua đã xuất viện, bây giờ đang tĩnh dưỡng ở nhà. Nghe nói em chuẩn bị bán nhà, anh muốn qua xem.”
“Sao anh biết là em chuẩn bị bán nhà?” Tạ Nam không giấu nổi sự ngạc nhiên.
“Bảy năm trước anh đã để lại điện thoại cho bên môi giới mua bán nhà của ban quản lý, bảo họ nếu chủ nhà đồng ý bán thì liên lạc ngay với anh.”
Tạ Nam cụp mi nghĩ ngợi, lúc này cô mới biết, Tiểu Vương nói đã có người rất quan tâm đến căn hộ của cô có ý nghĩa gì. Tình huống này khiến lòng cô như trăm mối tơ vò. Một lúc lâu, cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh: “Xin lỗi anh nhé, Tân Dương, em đã nhận ra là nên nghe theo lời của Băng Băng, nên bán chỗ này đi càng sớm càng tốt. Anh cũng không cần phải canh cánh bên lòng nhiều năm như vậy. Vì em mềm yếu và luôn trốn tránh không dám đối mặt nên đã làm lỡ mất cơ hội không chỉ của mình”.
“Em còn phải xin lỗi anh vì điều này nữa sao? Năm đó là anh ích kỷ, nghĩ rằng dù chúng ta không thể ở bên nhau, em cũng sẽ được ở trong căn nhà mà chúng ta cùng góp tiền mua. Cuối cùng khiến em phải mang một gánh nặng bao nhiêu năm trời. Kiếp này anh đã nợ em quá nhiều.”
“Không đâu, anh đừng tự trách mình, nếu không có căn hộ này, em cũng không thể quen được người bạn trai hiện nay. Chẳng ai biết trước được ngã rẽ cuộc đời đang chờ mình là gì, không nên cứ mãi nhìn về quá khứ mà bỏ lỡ đi những điều tốt đẹp nơi hiện tại.”
Đúng lúc đó, anh chàng môi giới Tiểu Vương dẫn một cặp vợ chồng già và một cô gái trẻ đi vào trong vườn, nói: “Cô Tạ, cô Ngô đây và bố mẹ cô ấy muốn xem căn nhà của cô”.
Tạ Nam lịch sự: “Xin mời vào”. Tạ Nam nhận ra cô gái ấy chính là Ngô Sảnh Sảnh, người đã cùng anh Hát trong gió đi xem hoa đào trong tết Thanh Minh.
Ngô Tình Tình cũng nhận ra Tạ Nam, cười nói: “Chị Tạ, chào chị”.
“Bây giờ muốn trở thành người em gái tòa nhà uất Kim Hương rồi à?”
Ngô Tình Tình cười: “Không ạ, em và anh Hát trong gió cũng có một thời gian làm quen, nhưng cảm giác chúng em không hợp nhau lắm, chúng em chỉ là bạn tốt. Nhưng em rất thích tiểu khu này, môi trường xanh sạch đẹp, hàng xóm cũng rất thân thiết. Mà bây giờ chỗ bố mẹ em ở, người ta cũng đang giải tỏa, bố mẹ đều đã về hưu rồi, khi rỗi họ thích trồng chút hoa cỏ, nên em rất muốn mua một căn hộ ở tầng một có mảnh vườn bên này”.
Từ trong tâm khảm, Tạ Nam rất thích tính tình thẳng thắn lanh lợi của cô gái này, nói: “Vậy em dẫn hai bác vào trong xem đi”.
Hạng Tân Dương nhìn Tiểu Vương dẫn cả đoàn người đi vào bên trong xem nhà, anh hỏi Tạ Nam: “Bán ở đây đi rồi, em định sẽ ở đâu?”.
Tạ Nam chần chừ một lúc rồi đáp: “Em và bạn trai đã có kế hoạch tổ chức lễ cưới trong thời gian sớm nhất”.
Hạng Tân Dương sững người, anh biết rõ không nên hỏi câu này nhưng vẫn không nhịn được mà bật ra: “Anh ấy đối với em có tốt không?”. Mặt Tạ Nam bồng chốc đỏ hồng, song cô không trốn tránh mà nhìn thẳng vào mắt anh, trả lời nhỏ nhẹ mà rõ ràng: “Rất tốt, anh ấy rất tốt với em”.
Hạng Tân Dương gật đầu: “Vậy thì tốt”, rồi quay lại nhìn một lần nữa hàng hoa kim ngân đang nở rộ ở dọc lan can, nói: “Chúc em hạnh phúc, Nam Nam”.
“Em cũng chúc anh hạnh phúc.” Cô nói nhỏ nhẹ: “Tân Dương này, mong anh đừng mua căn hộ này. Chúng ta hãy cất quá khứ vào miền ký ức là được rồi, không cần thiết phải coi căn nhà này như một biểu trưng hay một cấm địa nào cả”.
Hạng Tân Dương vẫn gật đầu: “Anh hiểu ý em, Nam Nam. Căn nhà này là của em, em có toàn quyền quyết định, chỉ cần em hạnh phúc là được rồi”.
Ảnh mắt anh quyến luyến không r lướt qua khuôn mặt cô, sau đó lại lướt qua một lượt khu vườn hoa đang khoe sắc, biết rằng không cần phải nói thêm gì, anh cũng chẳng một lời tạm biệt, ra khỏi vườn và lên xe.
Xe của anh men theo đường ra khỏi tiểu khu. Đây chính là nơi mà bố anh từng tham gia thi công, còn anh đã từng đưa bạn gái đến xem bao nhiêu lần, cũng đã từng ngồi một mình bên hồ trong lúc buồn đau thầm lặng. Tất cả những kỷ niệm cũ dần dần lướt qua gương chiếu hậu lui về phía sau. Anh nghĩ, mình sẽ không bao giờ đến đây để tìm lại những năm tháng và tình yêu xưa nữa, nhưng anh không có cảm giác hụt hẫng. Anh đã dùng toàn bộ thời thanh xuân để yêu một người con gái, và cuối cùng trong một ngày nắng mới chan hòa, cô ấy đã nói cho anh biết, cô ấy hạnh phúc chỉ qua ánh mắt và nụ cười thôi, thế là đủ rồi.
Vu Mục Thành chỉ huy đám công nhân khiêng chiếc đàn của Tạ Nam lên tầng đặt trong phòng.
Anh đứng trên ban công nhà mình nhìn theo chiếc xe Volvo đang xa dần. Tạ Nam đứng dựa vào cửa vườn nhìn theo một lúc, ánh mặt trời tỏa sáng trên bờ vai và thân hình cô. Dưới ánh sáng chói chang đó, có thể thấy rõ thần sắc thẫn thờ, nhưng rất đồi yên bình và thanh tĩnh, không còn chút nặng nề về quá khứ của cô.
Anh bất giác mỉm cười.
Tạ Nam đóng cửa vườn đi vào, khom người xuống cắt tỉa khóm hồng đang nở hoa. Lúc đó, Tiểu Vương dẫn khách xem nhà đi ra, cô đứng thẳng dậy bỏ chiếc kéo và những nhành cây vừa cắt xuống, đứng nói chuyện với họ, sau đó tiễn họ ra cửa. Cô giơ tay che ngang mắt, nhìn về phía người yêu, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trong nắng.
Tất cả những mệt mỏi và chờ đợi, tất cả những tháng ngày trống rỗng, tất cả những giây phút đơn độc, và tất cả những ký ức buồn đau của quá khứ đều không còn quan trọng nữa. Quan trọng chính là, lúc này hai ánh mắt đang say đắm nhìn nhau, hai trái tim đồng cảm đang hòa cùng nhịp đập.