nữ tử nhu nhược gặp phải nguy hiểm thì biết làm sao đây.
0)
“Yên tâm cha tin con, người giang hồ nếu gặp phải con thì họ mới là người gặp nguy hiểm.”
Kết quả là, dưới con mắt tín nhiệm của cha, Đường Thải Nhi rưng rưng nước mắt, mang theo đèn lồng bước chân vào giang hồ.
Thời gian qua nhanh, hai năm nay nàng đã đi gần hết Dạ Chiêu quốc này, cũng đã lăn lộn khá lâu trên giang hồ. Còn có danh xưng “Độc y”, thật sự thích tai.
Danh xưng “Độc y” Này làm sao mà có?
Chính Đường Thải Nhi cũng không rõ.
Lúc ấy trong chốn giang hồ lưu truyền ba phiên bản như vầy:
Phiên bản chính thức:
Gần hai năm trước trong chốn giang hồ xuất hiện một nhân vật thần bí, người này am hiểu các loại kì độc, ám khí, võ công cũng sâu không lường được. Thường giết người vô hình, trong vòng bảy chiêu đã lấy được thủ cấp người khác.
Nếu nói, người này cực kỳ độc ác thì không đúng, bởi vì hắn cũng là một cao thủ chữa bệnh, cảnh giới y thuật gần như đạt đến khải tử hồi sinh, diệu thủ hồi xuân. Là tà hay là chính, không thể kết luận.
Vô số người treo thưởng một vạn lượng vàng nếu tìm ra hắn: Có người còn mời hắn ám sát, có người nhờ hắn cứu giúp, có người muốn bái hắn làm sư phụ, lại có người chỉ vì muốn nhìn bộ dạng của hắn. Ồn ào cũng gần hai năm, nhưng người trong giang hồ cũng chỉ biết được hắn tên là Đường Cảnh, danh xưng “Độc y.”
Phiên bản môn phái (do một tiểu đệ tử của một tiểu môn phái nào đó nói):
Độc y Đường Cảnh? Ta biết, tiểu tử này thực là rất kiêu ngạo! Hỉ nộ vô thường, hành tẩu bất đinh, thị huyết ngoan độc, tham tài háo sắc! Hơn nữa….Hơn nữa hắn còn là Long Dương Phích****.
0
Đại sư huynh của ta lớn lên không tệ, năm ngoái bị trúng kì độc suýt nữa bỏ mạng, nhưng không ngờ Đường Cảnh kia tự mình đến cửa, giúp Đại sư huynh của ta giải độc, ngày ấy hắn nhốt mình và Đại sư huynh của ta vào chung một phòng, không cho phép bất kỳ kẻ nào bước vào. Sau khi giải độc liền phóng khoáng, tự nhiên để lại Đại sư huynh đang đỏ mặt. Về sau bất luận chúng ta hỏi như thế nào, Đại sư huynh một chữ cũng không đề cập đến, vả lại sau đó luôn thơ thẩn ngắm trăng một mình. Muốn ta nói…Chính xác là Đường Cảnh kia đã làm ra chuyện gì! Này….Đừng có đi! Ta còn chưa nói xong mà! Cái kia…Đường Cảnh chính là một đại sắc lang á!
Phiên bản dân gian (truyền ra từ bên trong sương phòng nào đó của một kỹ viện nào đó):
Sao! Ngươi nói Đường công tử sao? Ta chính là thật sự ngưỡng mộ nha ~ Đường công tử phong độ thanh cao, dịu dàng như ngọc, võ công cao cường, miệng lưỡi trơn tru…Ai da, nhìn một cái liền khiến ta…Thực mắc cỡ chết đi được. Đường công tử là người tốt, hắn không giống những công tử háo sắc kia, nông cạn, dung tục. Hắn nho nhã lễ độ, nói nói cười cười, giơ tay nhấc chân đều thể hiện ra khí phách nam nhi. Làm cho trái tim ta cam tâm tình nguyện chờ đợi.
Nếu có thể gả cho một nam tử giống như Đường công tử, nữ nhân nhà đó thật là may mắn ~.
Tóm lại, các phiên bản không giống nhau, thật thật giả giả, không thể tranh luận.
Lại nói về Đường Cảnh, cũng chính là nhân vật chính của chúng ta: Đường Thải Nhi, lúc này đang cởi bỏ y phục dạ hành, thay bạch y trắng toát không nhiễm chút bụi bẩn nào. Đang buộc lại thắt lưng, thì bất thình lình một bàn tay vươn ra từ đống rơm, màu lam quỷ dị, nhanh như tia chớp nhẹ nhàng…Di chuyển….
Đường Thải Nhi ngẩn người, lập tức hét lên một tiếng thê thảm.
“A!!!” Đồng thời tiếng sấm chói tai vang lên.
“Có ma!” Đường Thải Nhi cực sốc lui về sau mấy bước, sắc mặt tái mét.
Nếu để cho người khác biết “Độc y” Sợ ma, chắc sẽ cười đến rụng răng mất, a, nói ra sẽ không ai tin đâu.