Đường phu nhân nhìn Liễu Mạc Như, cô con dâu này tài tình ở Đường phủ quá rõ ràng. Mà giờ khắc này, tại khi lão phu nhân cố ý thật không ngờ lại bình tĩnh. Này không thể không làm cho nàng một lần nữa xem kỹ con dâu của mình.
Lão phu nhân khẽ vuốt cằm, nhìn không ra ý tưởng lão nhân gia. Vốn tưởng rằng nàng sẽ đối với thơ Mạc Như làm ra có một chút đánh giá, nhưng không ngờ nàng hướng Tạ Thanh Kiều nói:
“Thanh Kiều nói, đại tẩu con nói đến chín. Nếu đã hôm nay chúng ta là thơ cát tường, con sẽ đem đến 10 nói đi, cũng coi như công đức viên mãn.”
Tạ Thanh Kiều ngẩn ra, nàng cũng biết nàng cũng biết…lại làm thơ chuyện này vĩnh viễn cũng sẽ không như ý của nàng! Chớ thúy liễu, chớ Hồng Hạnh!
“Thanh Kiều, tùy ý nói một chút.”
Nhị phu nhân, cám ơn ngài cho con bậc thang, bất quá ngài quá đề cao con. Tạ Thanh Kiều nỗ lực duy trì nụ cười:
“Mười, mười…”
Tất cả mọi người vẻ mặt mong đợi nhìn nàng.
Tạ Thanh Kiều cau mày, đột nhiên linh quang vừa hiện lập tức bật thốt ra:
“Mười năm sinh tử ấy mênh mang.”
…
Tại mọi người bị Tạ Thanh Kiều lời nói ra mà không làm cho người ta kinh ngạc đồng thời cũng không ngừng khí thế chấn trụ, các nàng bỏ quên một người khác “Trời sinh đã mới”. Chỉ nghe thấy một âm thanh ôn nhuận, mang theo ba phần hiếu kỳ bảy phần ngây thơ:
“Hạo Dương muốn ăn đường đường?”
“Phốc ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha…”
Vừa xem tiểu viện bị một cái tiếng cười cực kỳ bất nhã cho làm rối loạn yên tĩnh. Chỉ thấy một thiếu phụ xanh mặt, một thiếu phụ khác bộ dáng cô gái cười cười run rẩy hết cả người.
“Tạ, Tạ Thanh Kiều, muội, muội, muội… Phốc ha ha ha ha ha…” Trần Bảo Bảo đã mau cười lạc giọng :
“Mười năm sinh tử ấy mênh mang, Hạo Dương muốn ăn Đường Đường? Ha ha ha, hai người thật sự là một đôi trời sinh, thật sự!”
Tạ Thanh Kiều lặng yên ngồi ở một bên, không biết phải dùng như ngôn ngữ thế nào để đối mặt với Trần Bảo Bảo. Đợi nàng cười đủ rồi, Tạ Thanh Kiều mới thở dài.
Trần Bảo Bảo cũng là cười mệt mỏi, uống một ngụm trà chậm rãi nhưng trong lúc vẫn có mấy lần bật cười:
“Thanh Kiều, đệ nhất tài nữ không phải là muội không ai có thể hơn a.”
“Tỷ liền quá hà tiện!” Tạ Thanh Kiều tiếp tục thở dài. Hôm đó sau khi đại phu nhân đặc biệt đã tới tìm nàng, thuận tiện mang đến một chút sách thi từ khác cho nàng an bài chịu trách nhiệm dạy bảo. Nói là thân là phòng lớn, tuy nói không thể tốt hơn nhưng dầu gì cũng hiểu chút ít phong nhã để tránh ngày khác làm cho người ta chê cười.
“Tốt lắm tốt lắm, tỷ không cười nữa không được sao!” Trần Bảo Bảo rốt cục ngưng cười:
“Không nghĩ tới Liễu Mạc Như danh hiệu tài nữ thật không phải là hư không, bất quá Vệ Tư Đình cũng rất lợi hại. Hắc hắc, Đường gia đại thiếu gia thật đúng là diễm phúc sâu.”
Tạ Thanh Kiều tự giễu nói:
“Đúng vậy, cả Đường phủ ngoại trừ muội, ai cũng sẽ không biết làm vài câu thơ.”
Trần Bảo Bảo duỗi cái đầu cố ý ngửi một cái:
“Tỷ giống như ngửi thấy được một vị chua. Bất quá, làm thơ lại không thể thay cơm ăn, muội biết làm đậu hũ là được rồi.”
Tạ Thanh Kiều chu mỏ, người này cùng Hoa hồng đồng dạng, phương thức an ủi người đều đặc biệt như vậy.
Sau khi lão phu nhân kiểm tra hết công khóa sau, Đường phủ quả nhiên là ứng với lão phu nhân đòi mục đích cát tường, gió êm sóng lặng qua một đoạn thời gian.
Tạ Thanh Kiều cuộc sống gia đình tạm ổn coi như có thể, ngoại trừ cách ba ngày cũng sẽ có ma ma đến chịu trách nhiệm dạy nàng thi từ, nhưng phần lớn thời gian nàng cũng chỉ biết đợi tại tiểu viện của mình pha trà ngủ trưa.
Loại cuộc sống thảnh thơi này qua đã quen, Tạ Thanh Kiều liền thường nghĩ cuộc sống lý tưởng nhất đừng quá mức: buổi sáng ngủ nghỉ trưa, buổi trưa ngủ nghỉ trưa, buổi chiều ngủ nghỉ trưa, buổi tối ngủ tiếp một cái nghỉ. Nhưng hết lần này tới lần khác đã có người tới quấy rầy nàng, người này không phải là người khác mà là đại nha hoàn – – Hoa Hồng trong nội viện luôn là người hiểu chuyện nhất!