hông đứng vững nổi, hai tay chỉ có thể ôm lấy cổ anh, toàn bộ cơ thể đều treo trên người anh, phải nhờ vào lực hai cánh tay của anh đang ôm hông mình, cô mới có thể miễn cưỡng đứng ngay ngắn.
Hồi lâu sau, Lãnh Liệt Hàn tà mị nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, trước ngực bởi vì hơi thở hổn hển mà khẽ phập phồng lên xuống. Bên ngoài được khoác lên một chiếc áo khoác hiệu Joe&Amp màu tím nhạt cực ngắn càng làm nổi lên vóc người tuyệt hảo, cùng kết hợp với một chiếc váy nhung màu vàng nhạt ngắn đến đầu gối của nhãn hiệu EL, một đôi giày cao gót Pinky&Amp màu đen. . . Thật sự là quá kiều mị.
Hai mắt Lãnh Liệt Hàn nguy hiểm híp lại. Đáng chết, anh thật muốn ngay lập tức ăn tươi nuốt sống bảo bối của mình.
Hạ Du Huyên cũng không biết Lãnh Liệt Hàn đang nghĩ cái gì, chỉ là cong cong khoé miệng, lại càng tăng thêm vẻ xinh đẹp động lòng người. Lực tự kiềm chế của Lãnh Liệt Hàn bình thường cực kỳ tốt, cho dù có một cô gái vô cùng xinh đẹp khoả thân đứng trước mặt anh, anh cũng không thèm. Thế nhưng, cô nhóc này lại có thể khiến cho anh ngay lập tức có phản ứng.
Hạ Du Huyên kinh ngạc, cô căn bản không có cảm thấy người đàn ông này đang nhích lại gần mình, bỗng nhiên bị anh bế thốc lên cao.
"Hàn, đi đâu?"
"Chúng ta về nhà." Âm thanh khàn khàn của Lãnh Liệt Hàn rất gợi cảm. Không khỏi khiến cho khuôn mặt của Hạ Du Huyên thêm một lần nữa đỏ bừng lên.
Được anh ôm, cô có thể nhìn thấy rõ ràng hai hàng lông mi của anh rất dài. Trước mặt rơi xuống vài sợi tóc màu tìm bạc, lộ ra một khuôn mặt yêu nghiệt. Lông mi so với con gái còn dài hơn rất nhiều, cánh mũi cao thẳng hoàn mỹ, đôi môi mỏng gợi cảm màu anh đào nhẹ nhàng nhếch lên, hàm chứa nụ cười như có như không, toát ra dáng vẻ vô cùng tà mị. Trên khuôn mặt không tìm thấy một chút tì vết nào, làn da so với con gái còn trắng nõn mịn màng hơn rất nhiều, đẹp trai không thể soi mói. Bên tai phải có khảm một viên bông tai màu tím, kết hợp cùng với sợi dây truyền hình chữ thập màu tím trong suốt cùng nhau phát sáng.
Lãnh Liệt Hàn dường như không nhịn nổi nữa, ôm người con gái vào trong lòng rồi đi lên xe, chiếc xe thể thao nhanh chóng phóng đi, giống như viên đạn xuyên thủng qua không khí rời đi.
Vào ngày bảo bối của anh bị bắt cóc, anh đã rất muốn âu yếm cô, thế nhưng, anh lo lắng cô sẽ sợ hãi. Cho nên, anh nhịn một tuần. Có thể thấy rằng, lực tự kiềm chế của người đàn ông này là lớn đến cỡ nào.
Lãnh Liệt Hàn dường như một khắc cũng không muốn đợi, nhanh chóng ôm lấy bảo bối vào lòng rồi đi vào trong phòng, \'ầm\' một tiếng, cánh cửa bị anh hung hăng đóng lại. Hạ Du Huyên còn chưa phản ứng kịp đã bị một cỗ hơi thở nam tính vây quanh, ngay sau đó môi bị chặn lại.
Cô biết Lãnh Liệt Hàn muốn gì. Cô khẩn trương, không biết nên làm thế nào. Cho nên, hai tay chỉ có thể nắm chặc thành một quả đấm nhỏ để ở bên người.
Lãnh Liệt Hàn vội vàng hôn sâu khiến cho cô thở không nổi, bàn tay to lớn miêu tả dọc theo đường cong hoàn mỹ của cô, một đường đi xuống.
Ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng đến mức có thể chiên trứng của cô gái nhỏ "Bảo bối, anh muốn em."
Hạ Du Huyên không nói gì, cúi đầu, khiến cho người ta nhìn không rõ biểu tình của cô. Chỉ là quả đấm nhỏ ở bên người đã dần dần buông lỏng. Lãnh Liệt Hàn tà mị nở nụ cười, ôm lấy cô đi về phía chiếc giường.
Mới vừa để người trong ngực xuống giường, thân thể nặng nề của người đàn ông liền đè lên trên. Không kịp chờ đợi liền nhanh chóng cởi ra toàn bộ vướng bận trên cơ thể hai người.
"Hàn. . ."
Lãnh Liệt Hàn nhìn người con gái đang khẩn trương sợ hãi ở phía dưới mình, trấn an nói "Bảo bối ngoan, không đáng sợ như em nghĩ đâu."
"Nhưng người khác nói lần đầu tiên của con gái là rất đau. . . . ." Nói xong, Hạ Du Huyên khẩn trương siết chặt góc chăn.
Đôi mắt rét lạnh màu xanh lam của Lãnh Liệt Hàn nhìn chằm chằm vào cô "Người khác? Là ai?"
Hạ Du Huyên nhìn thấy ánh mắt kinh khủng đó của anh, quả quyết không nói ra "Em. . . chính là . . . em tự biết."
Lãnh Liệt Hàn hừ lạnh một tiếng, bàn tay to lớn xoa nhẹ lên nơi đầy đặn no đủ, co dãn mười phần đẫy đà. Đầu ngón tay đè xuống chấm nhỏ thẳng đứng màu đỏ.
Hạ Du Huyên hít một trận khí lạnh. Khẩn trương nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn vào người đàn ông trước mặt.
"Bảo bối, mở mắt, nhìn anh." Người đàn ông lên tiếng, cực thấp, cực khàn, rất có từ tính.
Hạ Du Huyên nằm trên giường, mái tóc màu rượu đỏ giống như những sợi tảo biển nhẹ nhàng rũ ra xung quanh, đó là nét đẹp tự nhiên đến cực hạn. Hàng lông mi thật dài khẽ rung lên một cái, tuyên bố rõ ràng nội tâm cô đang rất khẩn trương, vầng trán đầy đặn, đôi lông mày thanh nhã, đôi môi đỏ mọng bị cắn nhẹ và chiếc cằm xin xắn.
Giống như tuyệt thế mỹ nhân từ trong Dao Trì bước ra, lại phảng phất như tiên nữ đứng trên đám mây bồng bềnh, cũng giống với Tiểu Long Nữ không rành thế sự chậm rãi đi ra từ Cổ Mộ. Lại vừa có thể so sánh với trí tuệ của Hoàng Dung.
Lãnh Liệt Hàn ở phía trên cô, ngưng mắt nhìn cô. Cô vẫn rất đẹp, giờ khắc này càng đẹp đến cực hạn.
Lãnh Liệt Hàn không vội, nhìn đường cong vòng eo duyên dáng của cô, dịu dàng nắm chặt. Hơi hơi nằm nghiêng về một phía. Hiện lên trong mắt anh, chỉ có cặp mông tròn ngạo nghễ vểnh cao cùng hai chiếc chân thon dài thẳng tắp đang chồng lên nhau.
Mỗi lần ánh mắt của anh rời đến một chỗ. Cô đều cảm thấy ánh mắt nóng bỏng này.
Người đàn ông lại một lần nữa áp thân đè lên, bàn tay to lớn nhẹ nhàng nắn vuốt nơi tròn trịa mê người đó của cô. Thân thể Hạ Du Huyên khẽ run lên một hồi, mở mắt, nhìn vào vóc người đẹp đẽ mà khoẻ khoắn của anh. Trừ khuôn mắt tuấn mỹ mê người đến điên đảo chúng sinh đó ra, vóc người của anh cũng vô cùng kiện mỹ mà lại không quá cường tráng, không giống như những người đàn ông Âu Mỹ vai u thịt bắp.
Cô rất đẹp, đẹp đến mức khiến cho người khác không thể rời mắt, lúc này lại càng làm cho người ta hít thở không thông.
Anh rất tuấn tú, giống như yêu nghiệt mê hoặc chúng sinh, cả người lộ ra khí thế vương giả.