> Tài tử giai nhân * (Trai tài gái sắc) , bọn họ từng trải qua thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, sau khi tốt nghiệp đại học cùng nhau ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, ở nơi đất khách quê người cùng sống những ngày cô đơn nhớ nhà.
Nhưng mà, thanh xuân tốt đẹp chung quy cũng có lúc chuyển biến……
Cô hy vọng ở lại nước Mỹ dốc sức làm việc, nhưng anh lại cố ý trở lại Đài Loan, tương lai bọn họ rốt cục xuất hiện trở ngại.
“Vì sao thế nào cũng phải trở về căn nhà vốn căn bản không coi trọng anh? Chúng ta ở nước Mỹ cùng nhau có thể dựa vào sức lực của chính mình chắc chắn sẽ có một ngày thành công.” Cô có giấc mơ nước Mỹ của cô.
“Mẹ anh vẫn còn ở tại Đài Loan chờ anh.” Anh cũng có tình cảm tại Đài Loan của mình.
Một người vợ lẽ của nhà giàu, một người phụ nữ truyền thống mà yếu đuối, tại căn nhà kia chịu đủ kỳ thị cùng ức hiếp trong cuộc sống, anh hỏi qua vì sao, cũng từng nghĩ tới muốn chạy trốn, nhưng, là cam tâm sao?Cam tâm cứ chạy trối chết như vậy sao?
Không, anh không cam lòng.
Anh trở về không chỉ là vì mẹ, còn vì chứng tỏ bản thân, lấy lại tôn danh dự của mình.
Ôn Tuyết Hồng căn bản không thể khuyên giải.“Cùng lắm thì chờ chúng ta ở Mỹ có cuộc sống ổn định, sau đó sẽ đón bà ấy tới sống chung không phải tốt lắm sao?.” Cô lui mà cầu.
“Không.” Anh cự tuyệt thực ngắn gọn, cũng rất kiên định, bởi vì anh rất rõ ràng, chiến trường này trước sau đều phải ở Đài Loan.
“Doãn Đường Tuyền, anh chung quy phải có cuộc đời của chính mình, anh không phải mẹ anh, nếu mẹ anh hy vọng chiếm được một vị trí trong cái gia đình kỳ quái kia, bà ấy nên dựa vào bản thân bà ấy, mà không phải dựa vào con trai như anh, như vậy chẳng phải quá bảo thủ sao!”
“Cho dù nó kỳ quái, cuối cùng vẫn là gia đình anh, chỉ cần anh không cự tuyệt nó, bất luận kẻ nào đều không có tư cách bình luận cái gì.” Doãn Đường Tuyền khi còn trẻ, cũng có điểm cố chấp.
Cô vì tức giận không thể nói lý với anh, còn chưa tốt nghiệp, cô liền cùng người khác kết giao, vì giấc mộng nước Mỹ mà dốc sức, cùng lúc cũng hy vọng có thể làm cho Doãn Đường Tuyền hối hận.
Nhưng, anh không có, vẫn như cũ dựa theo kế hoạch trở lại Đài Loan, ngược lại là chính là cô hối hận.
Qua nhiều năm như vậy, cô một mình ở nước Mỹ nghiêng ngả lảo đảo, kết hôn lại ly hôn, thật vất vả mới có một phần sự nghiệp riêng, nhưng không có một người bầu bạn, chỉ có một mình cô độc âm hồn không tiêu tan.
Cô không thể quên người đàn ông này, cô muốn anh. Mặc kệ việc anh đã kết hôn.
Trước khi trở lại Đài Loan, cô đã điều tra rõ ràng mọi chuyện của anh –
Chia tay với cô nhiều năm, anh trước sau vẫn chưa có tiếp tục một đoạn tình cảm mới, cô tổn thương anh rất sâu sắc, nhưng, có đau mới là yêu, về phần anh đột nhiên trong lúc đó cưới người tên Dư Bội Ny kia, dùng ngón chân nghĩ cũng biết là vì ích lợi, nếu không, thiên kim tiểu thư vốn sống an nhàn sung sướng, ăn mặc sang trọng, lại không có nửa điểm tư tưởng kia, dựa vào cái gì có thể gả cho Doãn Đường Tuyền?
Cô căn bản không đem tiểu nha đầu kiêu căng bốc đồng kia để vào mắt, việc khác không nói, cô cùng Doãn Đường Tuyền chính là từng có sáu năm tình cảm, đó là tuổi thanh xuân quý giá nhất của Doãn Đường Tuyền, cô gái được chiều chuộng như Dư Bội Ny này vĩnh viễn không hiểu được.
Doãn Đường Tuyền ngẩng đầu, ánh mắt lơ đãng chóng lại Ôn Tuyết Hồng, cô mạt môi mỉm cười, anh nhíu mi, thắc mắc xem xét cô.
Sau khi hội nghị kết thúc, anh lấy thân phận chủ nhà mời cô ăn cơm, liếc mắt nhìn lại người đàn ông trưởng thành chững chạc trước mắt, ý nghĩ đoạt lại anh trong đầu cô càng thêm kiên định một phần, Ôn Tuyết Hồng quyết định đánh thức lại trí nhớ trước kia của anh.
“Đúng rồi, Tuyền, anh vẫn còn hay đi lặn chứ?”
“Đã lâu không đi.” Anh chậm rãi dùng cơm.
“Có việc như vậy sao, ngay cả môn thể thao mình yêu thích nhất cũng đều bỏ qua, không được, lần này trở lại Đài Loan, em chính là nghĩ phải tìm một thời gian rảnh lại đi tới Long động lặn xuống nước, chúng ta cùng đi đi!” Ôn Tuyết Hồng đề nghị.
“Nếu em muốn đi chơi, anh sẽ nói Đại Vệ……” Đột nhiên, anh nhớ tới Dư Bội Ny, nhớ tới cô gái nhỏ kia còn đang chờ mong anh mang cô đi lặn, không muốn thấy biểu tình thất vọng của cô, anh thay đổi chủ ý.“Vậy được rồi, tìm một thời gian, tới Long động đi lặn.”
Ôn Tuyết Hồng nở nụ cười, cô cũng không tin Doãn Đường Tuyền không nhớ những năm tháng kia từng mỗi cuối tuần đều khẩn chạy tới biển, mà anh đối với kí ức thời trẻ này, đúng là cơ sở để cô đoạt lại cảm tình từ anh.
“Anh thật sự muốn dẫn em đi lặn sao?” Dư Bội Ny trừng lớn ánh mắt, quả thực không dám tin.
“Thật sự.”
“Oa a, quá tuyệt vời, em ngày mai muốn đi lặn……” Cô vui vẻ hoa chân múa tay, thình lình xông lên phía trước, từ phía sau ôm cổ Doãn Đường Tuyền.“Em biết anh tốt nhất!”
“Vậy còn không mau mau đi ngủ? Ngày mai dậy không nổi, em ở lại bồn tắm lớn trong nhà đi lặn nha.”
“Tuân lệnh, huấn luyện viên!” Cô ngoan ngoãn bò lên giường, nằm xuống vị trí của mình, ôm lấy một bên cánh tay Doãn Đường Tuyền.“Hắc hắc, như vậy anh rời giường, em sẽ rời giường theo, đừng nghĩ bỏ lại em.”
Ngày hôm sau, nếu không phải Doãn Đường Tuyền gọi nửa ngày, Dư Bội Ny mới có thể rời giường, nhưng là chỉ mới uống một chén nhỏ cà phê đen thêm vào, cô lại sinh long hoạt hổ.
[0 mạnh như rồng như hổ, sinh khí dồi dào]
Đáp ứng người nào đó yêu cầu, Doãn Đường Tuyền mở ra mui xe, để cho gió tự do thổi vào trong xe, trong xe luôn luôn bật âm nhạc cổ điển, cũng bị Dư Bội Ny chuyển tới kênh âm nhạc thịnh hành, hôm nay cô mặc T-shirt, quần đùi, mái tóc dài bồng bềnh cuộn sóng cũng cột lại thành đuôi ngựa, cả người thoạt nhìn cực kì xinh đẹp đáng yêu.
Vẻ tươi trẻ vô địch của cô, hoàn toàn cuốn hút Doãn Đường Tuyền, kích phát điên cuồng tiềm ẩn trong lòng anh, nhịn không được bật ra một tiếng hoan hô –
Sửng sốt! Dư Bội Ny chậm rãi quay đầu, dùng một loại biểu tình như là nhìn đến quái vật xem xét người đang ngồi vị trí điều khiển
Doãn Đường Tuyền xấu hổ quay đầu, hắng giọng, có điểm thẹn quá thành giận nói.“Thu hồi ánh mắt của em đi!”
Anh thẹn thùng, lỗ tai, khuôn mặt, cổ…… Toàn bộ đều có thể tìm được màu đỏ sậm đáng yêu.“Đường Tuyền, anh làm sao có thể đáng yêu như vậy, em thật sự yêu anh chết mất!”
Dứt lời, cô học giộng điệu hoan hô vừa rồi của anh, cũng làm theo rống lên vài tiếng, hai người giống như là tìm được đến đồng minh, bắt đầu ở trong xe so tài hoan hô.
Đột nhiên, di động Doãn Đường Tuyền vang lên, anh nhìn hiển thị cuộc gọi đến, ấn nhận điện thoại,“A lô”
“Anh xuất phát rồi sao?” Bên kia điện thoại, Ôn Tuyết Hồng cố ý dùng giọng điệu làm nũng hỏi.
“Jennifer sao? Anh đã nói với em, Đại Vệ sẽ phụ trách đến khách sạn đón em, anh ta hẳn sẽ nhanh đến, chúng ta trực tiếp đến Long động hội họp, đợi gặp.” Anh cắt đứt điện thoại.
“Ai gọi đến?”
“ Đại biểu hợp tác của đối phương Jennifer, cô ấy cũng muốn đi lặn, anh nhờ Đại Vệ đi đón cô ấy.”
“Còn có người khác sao, em đây lại đến như thế này , như vậy có thể làm anh mất mặt hay không? Vạn nhất mất hứng, có thể ảnh hưởng đến dự án hợp tác thì sao?”
“Sẽ không, cũng chỉ là đi chơi, hơn nữa, ngày đó có người nói qua, dạy cho cô ấy là trách nhiệm của huấn luyện viên như anh, anh muốn không dạy cho cô ấy, giấy phép huấn luyện viên lặn của anh hẳn là nên mang thiêu hủy.”
“Vậy anh cũng không thể bỏ lại em nha, em nhất định sẽ cố gắng học tập.” Cô năn nỉ.
“Yên tâm, anh làm sao có thể bỏ lại bà xã của mình chứ!”
“Hi, cám ơn ông xã.” Cô thích anh gọi cô là bà xã, như vậy có một loại cảm giác hạnh phúc nói không nên lời.
Khi đến Long động, anh trước mang cô đi thuê áo lặn.
“Ông xã, người ta không mặc được, giúp em……” Một cái đầu nhỏ từ trong phòng thay quần áo ló ra.
Doãn Đường Tuyền đành phải vội vàng đi vào giải cứu vợ yêu, vừa nhìn đến trên người cô bộ Bikini hai mảnh vô cùng xinh đẹp, anh nhất thời hai mắt đăm đăm.
Không nghĩ tới dưới áo T-shirt quần đùi, lại có cảnh xuân tốt như vậy, đợi lát nữa vô luận như thế nào nhất định phải dặn dò cô tuyệt đối không thể tùy tiện đem áo lặn cởi ra, cho dù chính là rớt ra khóa kéo cũng đều không được.
“Ông xã?” Thấy anh chậm chạp không hề nhúc nhích, cô buồn bực ngẩng đầu nhìn anh.
“Khụ khụ……” Giả bộ tự nhiên ho nhẹ vài tiếng, anh tiến đến bên tai cô thấp giọng nói:“Em là đến làm loạn sao? Rốt cuộc có muốn đi lặn không?”
Nhận thấy được tiếng nói của anh dị thường khàn khàn, cô nhìn nhìn chính mình lại nhìn đến anh, vội vàng hiểu ý, bưng lên biểu tình vô tội đến cực điểm, ủy khuất hỏi:“Khó coi sao? Em còn nghĩ anh sẽ thích……”
“Thích.” Thanh âm khàn khàn giống như là có người lấy hạt cát chặn lại ở họng của anh.
Nhưng chính là vì rất thích, khiến cho anh đột nhiên không còn hứng trí đi lặn, nghĩ trực tiếp mang cô về trên giường trong nhà kia, hảo hảo lăn lên gường, tiếp tục làm việc lớn tạo người.
Không thể nhịn được nữa, anh một phen nâng lên mặt cô, hung hăng hôn cô, thẳng đến khi thấy khó thở, mới hổn hển buông ra, sau đó rút lại tư tưởng mất đi lý trí muốn ăn luôn cô vừa rồi, nhanh chóng giúp cô mặc áo lặn, rời khỏi không gian ái muội này.
Ngay khi anh đang giảng giải kiến thức khi lặn cho cô, Trương Đại Vệ chở Ôn Tuyết Hồng đến.
Đang muốn nhiệt tình chào hỏi Doãn Đường Tuyền, bỗng nhiên thấy đứng bên cạnh anh là một cô gái tuổi còn trẻ, Ôn Tuyết Hồng tươi cười chợt cứng lại bên miệng.
“Vị này là vợ của anh, Bội Ny. Bà xã, Jennifer chính là đại biểu tập đoàn Wonderful lần này cử đến nói chuyện hợp tác.” Doãn Đường Tuyền giới thiệu hai người làm quen.
“Tuyền, giới thiệu của anh cũng quá khách khí rồi, rõ ràng đều là bạn bè từ lâu, còn nói những lời khách sáo như vậy.” Ôn Tuyết Hồng cố ý nói.
Doãn Đường Tuyền nhướn mi, không nói gì xem xét cô.
Lúc này, Dư Bội Ny một bên vỗ ngực, làm một bộ dáng nhẹ nhàng thở ra đi đến trước mặt Ôn Tuyết Hồng.“Thì ra là bạn bè lâu năm nha, tôi đây yên tâm rồi, vốn dĩ tôi còn muốn nói, tôi sẽ không theo đuôi đi lặn nếu khiến mọi người mất hứng, sẽ ảnh hưởng hợp tác song phương, nếu là bạn bè lâu năm, thật sự là tốt quá! Xin chào, Jennifer, tôi là Dư Bội Ny, rất vui được gặp cô.” Cô mỉm cười, vươn tay đang đeo đồng hồ lặn kia hướng Ôn Tuyết Hồng.
Chỉ thấy Ôn Tuyết Hồng ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Chiếc đồng hồ lặn kia làm sao có thể ở trên tay cô ấy? Đó là khi bọn họ cùng nhau nhận giấy phép chứng nhận huấn luyện viên lặn, cô cùng Doãn Đường Tuyền đi mua, đồng hồ kỷ niệm có ý nghĩa như vậy, cư nhiên lại ở trên tay nha đầu ngốc sẽ không lặn xuống nước này.
Cô toàn bộ tức giận đều dồn ở ngực, vừa buồn lại vừa đau.
“…… Cô có gì phật ý sao?” Dư Bội Ny nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Ôn Tuyết Hồng.
Cô vội vàng phục hồi tinh thần lại, thong dong tự nhiên vươn tay, nắm lấy tay Dư Bội Ny, lại nhanh chóng rút về.
Căn cứ vào an toàn, Doãn Đường Tuyền vẫn để cho Đại Vệ an bài một vị huấn luyện viên chuyên nghiệp đi theo, lại bởi vì suy tính đến Dư Bội Ny là người mới học lặn, không thích hợp lần đầu tiên liền đi theo mọi người lặn xuống, cho nên an