g không có động tĩnh gì, cũng không nhìn thấy người, chẳng qua là Nạp Lan Dung biết cái người được kêu là Ảnh kia đồng ý với quan điểm của hắn. Khóe môi kéo lên một nụ cười, từ trước đến nay hắn đều thích người thông minh, bởi vì cùng người thông minh đấu mới thú vị, nếu không chính là giảm giá trị của mình.
Hôm sau, gần vào lúc giữa trưa, Thẩm Thiển Mạch mới lười biếng đứng lên, vuốt vuốt đôi mắt nhập nhèm, trong mắt có mấy phần lười biếng, nhưng nhìn kĩ lại, trong con ngươi đen nhánh kia rõ ràng có mấy phần giảo hoạt.
“ Huyền Lâu, sớm a!” Thẩm Thiển Mạch nở một nụ cười vui vẻ, chào hỏi Huyền Lâu – người đã sớm ở ngoài phòng chờ đợi.
Huyền Lâu thấy Thẩm Thiển Mạch mặc một thân xiêm y màu vàng nhạt, nụ cười dịu dàng hiện rõ trên mặt, không khỏi sửng sốt, tựa hồ chưa từng thấy Thẩm Thiển Mạch rạng rỡ như vậy, đuôi lông mày nơi khóe mắt cũng mang theo tiếu ý nhàn nhạt, càng tôn lên dung nhan xinh đẹp kinh người kia.
Sững ra một lúc, Huyền Lâu cười hỏi dịu dàng, "Thiển Mạch hôm nay sao vui vẻ như vậy?"
"Chuyện tình của Lê Quốc cũng sắp giải quyết xong, dĩ nhiên là vui vẻ rồi." Thẩm Thiển Mạch cười thản nhiên, nhìn hướng bầu trời Thiên Mạc phía xa.
Cảnh Diễn. Chờ giải quyết xong chuyện tình của Lê Quốc, ta có thể trở lại bên cạnh chàng rồi. Còn một tháng nữa là ngày hòa thân. Cảnh Diễn, chờ ta.
"Hôm nay ta sẽ tới phủ đệ Tam hoàng tử cùng hắn thương lượng giao dịch. Nhờ cậy Huyền Lâu đem chuyện này báo cho Thái Tử." Khóe môi Thẩm Thiển Mạch hiện lên tiếu ý sâu xa, như là đã quyết định hợp tác với Nạp Lan Dung, như vậy cứ để đảng Thái Tử cùng phe phái Tam hoàng tử đấu đá với nhau. Nàng thật muốn xem Ngôn Tu Linh sẽ có động tác thế nào.…
Muốn trách thì trách Ngôn Tu Linh quá cẩn thận, không muốn thao túng người khó khống chế nhất là Nạp Lan Dung, mà đi lựa chọn Nạp Lan Tín người có đầu óc nhưng lại dễ khống chế, lúc này mới cho nàng cơ hội để lợi dụng.
Huyền Lâu khẽ gật đầu. Trong cặp mắt trống rỗng mang theo vài phần sáng tỏ.
Bước nhẹ nhàng ra cửa, tới thẳng phủ đệ của Nạp Lan Tín. Thoải mái đăng môn bái phỏng (đến nhà thăm hỏi). Bốn phía có không ít ám vệ di động, dĩ nhiên là không có lừa được ánh mắt của Thẩm Thiển Mạch.
Hiện tại bệnh tình vua Lê Quốc đã rất nguy kịch, chỉ sợ sẽ qua đời trong mấy ngày này. Cạnh tranh giữa ba vị hoàng tử đã tới trạng thái quyết liệt. Tự nhiên xung quanh mỗi phủ đệ hoàng tử cũng mai phục một số lượng lớn ám vệ.
Chẳng qua, đảng Thái Tử đảng sợ rằng còn chưa biết Nạp Lan Dung là một đối thủ đáng sợ, nói vậy ánh mắt của bọn chúng cũng chỉ giới hạn ở Nạp Lan Tín.
"Trì huynh, mau, đi vào rồi nói chuyện." Gã sai vặt vừa đi thông báo, Nạp Lan Tín liền tự mình ra cửa chào đón, mang trên mặt là nụ cười khiêm tốn ấm áp, thoạt nhìn rất ôn hòa lễ độ, kỳ thực trong mắt lại cất giấu sự âm chí và tàn nhẫn.
Thẩm Thiển Mạch làm bộ như không nhìn thấy tính toán trong mắt Nạp Lan Tín, ôn hòa cười một tiếng, cùng Nạp Lan Tín vào phủ đệ, nhưng trong lòng thì cười lạnh. Nạp Lan Tín a Nạp Lan Tín, ẩn nhẫn quá lâu, cho nên khi thấy ngôi vị hoàng đế có thể lấy được dễ như trở bàn tay, đầu cũng bất tỉnh luôn rồi sao? ! Thậm chí hoàn toàn không nghi ngờ thân phận của hắn ư.
Đêm qua cũng đã cẩn thận hỏi thăm Nạp Lan Dung, nhân thủ của Nạp Lan Tín cũng không có liên lạc với Ngôn Tu Linh. Chỉ cần không liên lạc với Ngôn Tu Linh, như vậy việc đối phó với Nạp Lan Tín sẽ là chuyện vô cùng dễ dàng.
Đi theo Nạp Lan Tín vào phủ đệ, hạ nhân bưng trà lên, Thẩm Thiển Mạch cầm chén nước ngửi một cái, trong mắt hiện lên sát cơ, khóe miệng mỉm cười nhìn Nạp Lan Tín.
Nạp Lan Tín bị ánh mắt Thẩm Thiển Mạch nhìn có chút sợ hãi, nụ cười trên khóe môi cũng có phần cứng ngắc, "Thế nào, trà này không hợp khẩu vị Trì huynh ư?"
"Đâu có đâu có." Khóe môi Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười lạnh lùng, một dược hoàn màu trắng từ tay áo Thẩm Thiển Mạch rơi vào ly trà, Thẩm Thiển Mạch giả bộ tựa như vô ý lắc lắc chén, sau đó cười uống một ngụm.
Nạp Lan Tín thấy Thẩm Thiển Mạch uống nước trà, một tia âm ngoan thoáng qua trong mắt, nụ cười vui vẻ trên môi cũng đã có thêm mấy phần dử tợn, cười càng rực rỡ, Nạp Lan Tín đắc ý nói, "Trì huynh có phải đã quyết định hợp tác với ta?"
Tiếu ý trên môi Thẩm Thiển Mạch càng thêm lạnh lùng, tia băng lãnh thoáng hiện trong mắt.
Nạp Lan Tín ngược lại cũng không phải là không có chút đầu óc, còn biết hạ độc để khống chế nàng cơ đấy. Nhưng cũng không xem Thẩm Thiển Mạch nàng là ai, chút độc này mà cũng dám hạ sao? ! Thật buồn cười!
"Phải. Ta đã quyết định hợp tác với Tam hoàng tử. Bất quá, Tam hoàng tử nhất định phải chứng minh thực lực của ngươi cho ta thấy." Con ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch khẽ động, che dấu sát cơ của nàng, khóe môi có vẻ cười như không cười.
Nạp Lan Tín nghe được lời của Thẩm Thiển Mạch, tự tin cười nói, "Trì huynh yên tâm, hợp tác với ta, tuyệt đối là lựa chọn chính xác nhất."
"Phải vậy không?" Âm thầm hừ lạnh trong lòng, lời Thẩm Thiển Mạch có chút khinh thường.
Nạp Lan Tín nghe xong lời của Thẩm Thiển Mạch, sắc mặt lập tức thay đổi, có chút không vui, "Chẳng lẽ Trì huynh muốn đổi ý sao? !"
"Tam hoàng tử tốt nhất nên chú ý giọng điệu của ngươi." Thẩm Thiển Mạch nghe ra được sự uy hiếp trong lời Nạp Lan Tín, lạnh lùng cau mày, nàng bình sinh ghét nhất chính là người dám uy hiếp nàng!
Nạp Lan Tín nghe vậy cũng không tức giận, nhếch môi cười hung ác nham hiểm, lạnh lùng nói, "Chú ý giọng điệu của ta? ! Lúc này việc hợp tác hay không hợp tác, sợ rằng cũng không phải do Trì huynh nữa rồi! Nếu Trì huynh còn muốn giữ được cái mạng nhỏ của mình, tốt nhất là hợp tác với ta."
"Ồ?" Thẩm Thiển Mạch vẫn mang một bộ vân đạm phong khinh, không chút gấp gáp, bình thản nhìn Nạp Lan Tín, khóe miệng còn phác họa lên một độ cong châm chọc.
"Hừ! Trong trà mà ngươi vừa mới uống ta đã hạ Táng Hoa Độc! Nếu không có giải dược của ta, ngươi phải chết không thể nghi ngờ!" Vẻ mặt ôn hòa vui vẻ vừa rồi của Nạp Lan Tín đã hoàn toàn biến mất, trắng trợn uy hiếp.
Hàng lông mày Thẩm Thiển Mạch hơi nhướng lên, nhìn xuống ly trà, cứ như là muốn quan sát thật kỹ nước trà bên trong, nụ cười vui vẻ như có như không, thản nhiên nói, "Táng Hoa Độc ư? Vẫn không lọt được vào mắt ta."
Sắc mặt Nạp Lan Tín thay đổi liên tục, nhìn kỹ nét mặt Thẩm Thiển Mạch, không có nửa phần lo lắng, nếu có thì chỉ là vẻ vân đạm phong khinh, chỉ là sự khinh miệt và xem thường.
"Ngươi. . ." Nạp Lan Tín khó tin nhìn Thẩm Thiển Mạch, hắn rõ ràng thấy nàng uống nước trà rồi, làm sao có thể chứ? !
Thẩm Thiển Mạch lười biếng chớp mắt, "Tam hoàng tử, ngươi chẳng lẽ không biết, dù là mắt nhìn, cũng chưa chắc đã là thật sao? Trong chén nước trà vừa rồi, ta đã bỏ giải dược vào."
"Làm sao có thể, ngươi làm sao có thể có giải dược được?" Nạp Lan Tín nghi hoặc nhìn Thẩm Thiển Mạch, vẫn là nét mặt không thể tin được kia.
"Việc này cũng không nhọc Tam hoàng tử quan tâm. Hôm nay ta rất không vui, nếu lại có lần tiếp theo, ta sẽ xem xét trợ giúp thái tử tiêu diệt ngươi." Thẩm Thiển Mạch ngữ điệu thản nhiên nhưng lại mang theo sự uy hiếp mười phần..
"Thái tử. . ." Hận ý lướt qua trong mắt Nạp Lan Tín, chẳng lẽ thái tử đã tìm tới tên Trì Mặc này, muốn đối phó ta? Như vậy ta nhất định phải tiên hạ thủ vi cường!
"Trì huynh. Ta chỉ là để phòng ngừa vạn nhất mà thôi, sao có thể thật sự muốn hại Trì huynh chứ. Mong Trì huynh bỏ qua cho." Nạp Lan Tín lại làm ra vẻ ôn hòa, lấy lòng.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, ánh mắt nhấp nhô, che dấu trong đó là sự xem thường, lạnh lùng nhếch môi, "Ta không hy vọng có lần thứ hai. Còn nữa, động tác phải mau lên."…
"Được! Ta nhất định sẽ sớm diệt trừ đảng Thái Tử!" Nạp Lan Tín nghe được câu trả lời của Thẩm Thiển Mạch, lập tức thề son sắt bảo đảm.
Khóe môi Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười tự tin mà chắc chắn. Trong mắt lướt qua tia giảo hoạt khi âm mưu đã thực hiện được. Kết quả mà nàng muốn chính là như vậy. Thật ra thì đảng Thái Tử còn chưa có liên hệ với nàng, bất quá, nàng muốn khơi mào cừu hận giữa bọn chúng, để bọn chúng không còn rảnh mà để ý tới Nạp Lan Dung, tranh đấu trước khiến đôi bên lưỡng bại câu thương.
"Công tử, thái tử cho mời."
Có vẻ như kinh ngạc nhìn người tới báo, Thẩm Thiển Mạch âm thầm nhếch miệng, động tác của phủ Thái Tử cũng không chậm chút nào. Mời nàng tới, là vì muốn hỏi xem giữa nàng và Nạp Lan Tín rốt cuộc đã đạt thành hiệp nghị gì đi hả. Yên tâm, nàng nhất định sẽ chuyển đạt không sót một chữ với Thái Tử điện hạ.
Ung dung bình tĩnh đi theo bốn tên sát thủ đến phủ đệ của Thái Tử, gặp được Thái Tử Nạp Lan Liễu.
"Nghe nói công tử chuyên kinh doanh binh khí?" Giọng điệu cao cao tại thượng, Nạp Lan Liễu nhướng mày mang theo vẻ cao ngạo.
Thẩm Thiển Mạch cau mày, giọng nói trong trẻo lạnh lùng, không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp lại, "Vậy thì như thế nào? !"
"Ngươi. Lớn mật! Lại dám nói như thế với bản Thái Tử!" Nạp Lan Liễu nghe câu trả lời của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi cả giận, nhìn vẻ mặt thanh cao của Thẩm Thiển Mạch lại càng thêm giận.
"Bản thái tử? ! Ta thấy là địa vị Thái Tử điện hạ sẽ rất nhanh khó mà giữ được nữa rồi." Thẩm Thiển Mạch cười khinh thường, cũng không thèm nhìn tới Nạp Lan Liễu một cái.
Nạp Lan Liễu nắm lấy vai Thẩm Thiển Mạch, khí lực cũng lớn đến ngạc nhiên, khiến cơ thể Thẩm Thiển Mạch quay một vòng, cả giận nói, "Càn rỡ!"
Con ngươi đen của Thẩm Thiển từ từ nâng lên, ẩn chứa trong đó là quang mang khiếp người, dọa Nạp Lan Liễu lập tức buông lỏng tay ra, đôi mày Thẩm Thiển Mạch nhíu lại, xem thường nhìn qua áo bào vừa bị Nạp Lan Liễu chạm vào, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, "Ta xin khuyên Thái Tử điện hạ một câu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ngài nên sớm thần phục Tam điện hạ đi!"
Trong mắt Thẩm Thiển Mạch mơ hồ hiện lên sự tức giận. Nếu không phải thế lực của nàng ở Lê Quốc còn chưa ổn định, không muốn bại lộ thực lực của mình, nàng đã sớm động thủ giết Nạp Lan Liễu rồi. Dám ở trước mặt nàng lớn lối như thế! Bất quá, người không có đầu óc như vậy, sống cũng không lâu.
Hôm nay, điều nàng muốn là khơi mào cừu hận giữa Nạp Lan Liễu và Nạp Lan Tín, muốn bọn chúng tranh đấu để hai bên đều tổn hại, sau đó nâng đỡ Nạp Lan Dung thượng vị. Sự cừu hận phía Nạp Lan Tín với Nạp Lan Liễu đã hoàn toàn bị nàng nâng lên, kế tiếp chính là để Nạp Lan Liễu nóng lòng muốn đối phó Nạp Lan Tín.
Nạp Lan Liễu tựa hồ còn khống chế dễ hơn cả Nạp Lan Tín, mới chỉ mấy câu thôi mà đã khiến hắn ta tức giận mất hết cả lý trí vậy rồi.
Nạp Lan Dung mặc dù không dễ khống chế, nhưng, việc Nạp Lan Dung thượng vị là việc dùng ít sức nhưng có lợi nhất với Thiên Mạc. Huống chi một khi Lê Quốc thần phục với Thiên Mạc, trước không nói tới việc thật lòng thần phục hay không, nhưng chỉ cần thần phục mặt ngoài thôi cũng đã đủ cho Lâm Vị áp lực cực lớn, cũng đủ để khiến những tiểu quốc biên cương lựa chọn phương hướng cho mình.
"Ngươi quả nhiên đã cấu kết với Nạp Lan Tín? ! Ngươi cho rằng một thương nhân buôn bán vũ khí nho nhỏ như ngươi có thể thay đổi thế cục được sao? ! Cho dù Nạp Lan Tín có Lâm Vị ủng hộ, có binh khí và tử sĩ, thì cứ nhất định là đánh bại được ta sao? !" Trong mắt Nạp Lan Liễu thoáng qua một tia nham hiểm, giận dữ hét