đến Đường Vân lúc này mới phục hồi tinh thần lại, trong mắt thoáng qua một tia ác độc. Hắn cũng mặc kệ giữa Phi Ly cùng Huyền Lâu có quá khứ như thế nào, hôm nay hắn tới, chính là vì muốn hủy diệt Thất Tuyệt Sơn Trang. Hắn mang đến toàn bộ tinh nhuệ của Đường Môn, coi như Huyền Lâu cùng Cung chủ Ma Cung chạy tới, cũng không thể ngăn cản hắn diệt Thất Tuyệt Sơn Trang.
"Ta nói rồi, chỉ cần ta còn sống , liền tuyệt không để cho người động tới Thất Tuyệt Sơn Trang!" Huyền Lâu nghe được lời nói của Phi Ly, ánh mắt nhìn Phi Ly càng thêm lạnh lẽo, áo bào trắng vung lên, đứng ở trước mặt của Thất Tuyệt Sơn Trang, nghiễm nhiên một tư thế cùng Thất Tuyệt Sơn Trang cùng chết sống.
Đúng vậy. Đường Vân mang đến tất cả tinh nhuệ của Đường Môn. Hôm nay muốn giữ được Thất Tuyệt Sơn Trang, sợ rằng không tránh được một cuộc Huyết Chiến. Chỉ tiếc phải liên lụy Thẩm Thiển Mạch rồi. Nghĩ tới đây, trong mắt Huyền Lâu hiện ra một tia dịu dàng, đối với Thẩm Thiển Mạch nói, "Cung chủ, đây là chuyện tình của Thất Tuyệt Sơn Trang ta, không có quan hệ gì với ngươi."
Một câu không có quan hệ gì với ngươi hiển nhiên là hạ lệnh đuổi khách, muốn Thẩm Thiển Mạch rời đi.
Một câu nói này phát ra, sắc mặt Phi Ly chợt biến đổi. Tầm quan trọng của Thất Tuyệt Sơn Trang đối với Huyền Lâu nàng rất hiểu rõ, có Cung chủ Ma Cung trợ giúp, giữ được Thất Tuyệt Sơn Trang liền có hơn vài phần thắng, nhưng Huyền Lâu lại vào lúc này muốn Cung chủ Ma Cung rời đi? !
Phải biết Huyền Lâu cũng không phải người nhân từ thích nương tay, làm sao có thể vì an nguy của Cung chủ Ma Cung mà lại bỏ mặc Thất Tuyệt Sơn Trang? ! Vị Cung chủ Ma Cung này, ở trong lòng Huyền Lâu thật quan trọng không ngờ?
Nhìn kỹ Thẩm Thiển Mạch, một bộ áo trắng, phong thái Xuất Trần, một dáng vẻ bồng bềnh dục tiên. Chỉ lẳng lặng đứng như vậy lại có một sự mềm mại lại cao quý, mắt sáng như sao, mi nhược viễn sơn, miệng mũi tinh sảo, Thanh Nhã Vô Song, thật sự là tuyệt đại dung mạo. Thật may hắn không phải là con gái! Phi Ly yên lặng nghĩ.
"Chẳng quan hệ tới ta? !" Thẩm Thiển Mạch cũng nhíu lại lông mày, một bộ dáng không vui, nhếch miệng lên lên nở nụ cười, lạnh lùng nói, "Thất Tuyệt Sơn Trang chính là phụ tá đắc lực của Bổn Minh Chủ, làm sao lại cùng Bổn Minh Chủ không liên quan! Lại thêm Đường Môn đã chọc đến Bổn Minh Chủ mấy lần, thù này, Bổn Minh Chủ cũng sẽ không thể cứ bỏ qua như thế!"
Huyền Lâu nghe Thẩm Thiển Mạch nói khẽ nhíu nhíu mày. Thẩm Thiển Mạch vốn tâm tư khéo léo, chẳng lẽ lại không biết tình thế bây giờ sao? ! Hắn bởi vì không thể nào bỏ xuống Thất Tuyệt Sơn Trang một mình rời đi, nhưng Thẩm Thiển Mạch không giống hắn, nàng hoàn toàn có thể rời đi, sau đó lại tìm Đường Môn trả thù cũng không muộn, cần gì cùng với mình ở lại nơi này mạo hiểm.
"Huyền Lâu chẳng lẽ không xem ta là bằng hữu sao ?" Thẩm Thiển Mạch thấy sự chần chờ trong tròng mắt Huyền Lâu, khóe miệng nâng lên nhất mạt nụ cười ấm áp. Nàng hiểu Huyền Lâu cũng chỉ là vì bảo hộ nàng an toàn, một chút phần tâm tư này, nàng cảm động trong tâm, nhưng nàng Thẩm Thiển Mạch cũng không phải là người sợ phiền phức, càng không thể nào thấy bằng hữu gặp nguy hiểm mà bỏ mặc, vì vậy mới mềm mỏng hỏi.
Thân thể Huyền Lâu hơi run một chút, tâm có chút run động. Thẩm Thiển Mạch gọi hắn Huyền Lâu, mà không phải Thiếu Trang Chủ, đây là lần đầu tiên Thẩm Thiển Mạch gọi tên của hắn, giọng điệu nhu hòa mềm mại như vậy, bằng hữu, mặc dù hắn rất muốn không phải chỉ có tình bằng hữu, nhưng là, nếu như nàng có thể coi hắn là bằng hữu để ở trong lòng, cũng là cực tốt rồi.
Đường Vân bây giờ đã không nén được tức giận nữa, âm lãnh nhìn Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu, nhếch môi lên một nụ cười tàn nhẫn, "Ha ha, tình cảm của hai vị nếu đã tốt như vậy, không bằng liền cùng nhau đi gặp Diêm Vương đi!"