lời mà Hồng Cúc nói, khẽ thở dài, thật là một nữ tử si tâm a, chẳng qua, nam tử phong hoa tuyệt đại như thế, trong mắt hắn ngập đầy tuyệt vọng, chỉ sợ, chỉ sợ là đã khóa chặt trái tim mình rồi. Khẽ lắc đầu, sâu kín hỏi, "VỪa rồi nghe ngươi hội báo với Cảnh Diễn, Tư Đồ Cảnh Hạo dường như mắc bệnh khó chữa? !"
"Bệnh khó chữa? !" Hồng Cúc cười khổ sở, trong mắt tràn đầy yêu thương, "Đó là độc dược a! Chí độc của thế gian, Âm Dương Tán."
Ba từ Âm Dương Tán khiến trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên sự kinh ngạc. Đây chính là chí độc của thế gian. Người trúng phải Âm Dương Tán, mỗi khi tới đêm trăng tròn sẽ phải chịu sự giày vò gấp hai lần của âm dương, lúc thì giống như ở trong hầm băng, lúc lại giống như liệt hỏa đang đốt cháy, đồng thời còn có cả nỗi đau vạn tiễn xuyên tâm, lúc này, nếu không có nội lực cường đại chấn trụ chân khí tán loạn trong cơ thể, vậy thì sau khi độc tính phát tác xong thì kinh mạch sẽ nghịch lưu mà chết.
Hơn nữa loại độc dược âm ngoan này còn có thể khiến nam nhân không giống nam nhân, nữ nhân không giống nữ nhân, cũng chính là nói âm dương đảo lộn, tức là nữ tử sẽ thô cuồng như nam nhân, mà nam tử sẽ nhu nhược như nữ nử, đồng thời còn đánh mất công năng sinh dục.
Điều đáng sợ nhất là chất độc này, là độc dược duy nhất trên thế gian không có giải dược.truyện được copy tại DĐLQĐ
Tư Đồ Cảnh Hạo vậy mà lại trúng phải kỳ độc như thế, mà dưới sự đáng sợ của độc được, hắn vậy mà sống lâu được đến vậy, Thẩm Thiển Mạch bắt đầu minh bạch được sự tuyệt vọng bi thương trong mắt Tư Đồ Cảnh Hạo.
Nhưng mà, Tư Đồ Cảnh Diễn vì sao lại quan tâm tới Tư Đồ Cảnh Hạo như thế, lẽ nào độc này lại có quan hệ gì với hắn sao? !
"Độc này có quan hệ gì tới Cảnh Diễn ư? !" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày hỏi, xem bộ dạng Tư Đồ Cảnh Diễn, dường như là nợ Tư Đồ Cảnh Hạo gì đó, lẽ nào là độc này? !
"Độc này là do mẫu phi của Cảnh Hạo ban đầu muốn đầu độc chủ tử, thế nhưng, thế nhưng Cảnh Hạo lại cứu chủ tử, giành lấy uống độc dược!" Hồng Cúc dường như không đành lòng nói tiếp, ngữ điệu cũng có chút bất ổn, thậm chí còn có phần nức nở, cơ hồ sắp rơi lệ.
Giành trước uống độc dược. Thẩm Thiển Mạch chấn động trong lòng. Trong hoàng thất lại có người có tâm tư tinh thuần vậy sao. Hèn chi, hèn chi khi hắn cười lại tĩnh lặng như vậy, khiến nàng nhìn mà thấy thoải mái, hóa ra hắn lại có một trái tim tinh khiết a.
"Chẳng trách Cảnh Diễn lại quan tâm tới hắn như thế." Thẩm Thiển Mạch nói thật nhỏ, do dự một chút vẫn lên tiếng hỏi, "Thứ cho ta mạo muội, Âm Dương Tán này, trong người chính là sống không bằng chết, hắn vì sao, vì sao..."
Bốn chữ tham sống sợ chết vẫn không nói ra được. Bốn chữ này có lẽ sẽ làm bẩn nam tử tựa trích tiên kia a.
"Hắn làm vậy là vì không muốn chủ tử áy náy. Hắn biết chủ tử vẫn cảm thấy nợ hắn, nếu hắn chết rồi, chủ tử sẽ không còn cơ hội bồi thường nữa." Hồng Cúc khẽ thở dài, Tư Đồ Cảnh Hạo thuần túy đến mức ngu ngốc, không phải sao. Thế nhưng, chính cái ngu ngốc cùng chấp nhất này mới khiến nàng không thể tự kiềm chế mà thích hắn a.
Trong lòng Thẩm Thiển Mạch cũng hơi xúc động. Có người huynh đệ như vậy, thực sự là may mắn của Tư Đồ Cảnh Diễn. Nghĩ tới đây cũng thở dài, nói, "Cảnh Diễn thật sự may mắn."
"Phu nhân." Hồng Cúc nhìn Thẩm Thiển Mạch thật lòng nói, "Chủ tử có nỗi khổ trong lòng, chưa bao giờ nói với chúng ta, nhưng chúng ta đều biết, trong lòng chủ tử có những điều không thể chịu được. Phu nhân, chủ tử rất khó đặt một người vào trái tim mình, thế nhưng một khi đã có người đi vào, chính là cả đời này. Hồng Cúc thỉnh cầu phu nhân, đừng để chủ tử bị tổn thương."
"Cả đời này ta nhất định không phụ chàng." Trong mắt Thẩm Thiển Mạch như có ánh sáng lấp lánh phát ra, ánh dương chiếu trên người khiến nàng như một vị thiên tiên, một câu nói này, cũng không vang dội, nhưng khi Hồng Cúc nghe vào lại có thể rõ ràng được trọng lượng của câu nói ấy.
Chủ tử không có yêu lầm người. Nữ tử phong hoa tuyệt đại như này, dù là một câu thản nhiên nhưng lại kiên định khắc cốt ghi xương.
Đứng cùng Hồng Cúc ở bên ngoài cũng sắp được nửa canh giờ, Thẩm Thiển Mạch nghe được trong phòng dường như đã kêt thúc. Hồng Cúc vội đẩy cửa vào, mà Thẩm Thiển Mạch cũng không tị hiềm đi vào theo.
Tư Đồ Cảnh Hạo nằm trên giường, đôi lông mi dài khép lại, cả khuôn mặt trắng bệch phờ phạc, trên môi cũng không có chút huyết sắc, Hồng Cúc đau lòng nhìn hắn, giơ tay ra muốn xoa nhẹ lên gương mặt hắn nhưng vẫn run rẩy thu về.
"Hồng Cúc. Cảnh Hạo đành phiền ngươi tiếp tục chăm sóc." Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Hồng Cúc, khẽ thở dài, tâm tư của Hồng Cúc hắn không phải là không rõ, chỉ tiếc trái tim của Cảnh Hạo mặc dù vẫn tinh khiết nhưng cũng đã đóng chặt lại rồi.
"Chàng sao rồi, sắc mặt không tốt lắm." Thẩm Thiển Mạch nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tư Đồ Cảnh Diễn, đau lòng một hồi, muốn áp chế độc tính của Âm Dương Tán, đích thực cần phải tiêu hao không ít chân khí, chẳng trách Tư Đồ Cảnh Diễn mặt mũi trắng bệch.
"Ta không sao." Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn cười tà mị, tay xoa nhẹ gương mặt Thẩm Thiển Mạch, thay nàng vén những sợi tóc tán lạc lên.
"Âm Dương Tán mỗi khi trăng tròn sẽ phát tác. Trong khoảng thời gian chàng ở Kỳ Nguyệt, hắn..." Thẩm Thiển Mạch nhìn Tư Đồ Cảnh Hạo trên giường hỏi.
"Tự có Hồng Cúc với Hồng Mai liên thủ áp chế cho đệ ấy. Chỉ là nội lực các nàng không thuần thúy, Cảnh Hạo cũng phải chịu nhiều thống khổ, bởi vậy, vẫn là ta tới mới được." Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Tư Đồ Cảnh Hạo, trong mắt lộ ra sự ôn nhu hiếm thấy, đó là sự dịu dàng khi nhìn huynh đệ của mình.
"Âm Dương Tán kỳ thực cũng không phải thật sự khó giải." Thẩm Thiển Mạch lên tiếng, Âm Dương Tán được xưng là độc dược duy nhất trên thế gian khó giải, nhưng cũng không phải là không có giải dược.
"Cái gì? !" Hồng Cúc nghe được lời Thẩm Thiển Mạch nói, lập tức ngạc nhiên nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong mắt ngập tràn sự trông đợi. Ban đầu nàng tưởng rằng Tư Đồ Cảnh Hạo hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không nghĩ tới là Âm Dương Tán vậy mà cũng có giải dược? truyện được copy tại DĐLQĐ
Thẩm Thiển Mạch không đành lòng nhìn ánh sáng trong mắt Hồng Cúc, cũng không đành lòng nhìn sự mừng rỡ cực lực khắc chế trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn, càng không đành lòng nhìn người phờ phạc trên giường kia.
"Âm Dương Tán, chính là băng với lửa, muốn giải trừ băng hỏa chi độc, nhất định phải phối hợp Băng Sơn Tuyết Liên với Thiên Niên Hỏa Quả." Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nói.
Băng Sơn Tuyết Liên cùng với Thiên Niên Hỏa Quả đều là thánh dược cực kỳ hiếm thấy. Chỉ sợ ngàn vàng khó cầu, thánh dược khó tìm a! Băng Sơn Tuyết Liên ngược lại còn đỡ, mặc dù sinh trưởng ở Cực Hàn Tuyết Địa (nơi lạnh nhất) thế nhưng cũng không phải là không tìm được, Ma cung cũng có mấy cọng.
Phiền toái ở đây là Thiên Niên Hỏa Quả, nghe đâu Thiên Niên Hỏa Quả nghìn năm mới kết được một quả, với lại chỉ có thể tìm được trên Hỏa Đảo.
Mà Hỏa Đảo càng là địa phương mà người giang hồ không dám đặt chân tới. Nghe đồn trên Hỏa Đảo có rất nhiều độc trùng và thú dữ, cơ quan giăng đầy, lại còn có cao thủ võ lâm vô cùng lợi hại trấn giữ, người đi vào đều chết.
Đương nhiên, chuyện về Hỏa Đảo đều là nghe đồn, thế nhưng hung hiểm của Hỏa Đảo cũng không phải là giả. Những năm gần đây, người tới Hỏa Đảo cũng không ít, nhưng đều là có đi mà không có về, trước đừng nói tới có thể an toàn tiến nhập Hỏa Đảo hay không, cho dù vào được, cũng chưa chắc tìm được Hỏa Quả a.
Dù cho thật sự bù được hai vị thuốc, nếu muốn trị tận gốc Âm Dương chi độc, cũng còn cần một thứ khác nữa. Mà thứ khác kia cũng không có đơn giản.