ớng mày, ánh mắt thâm thúy, mang theo vài phần khát máu.
"Ngươi buông tay!" Diêu Nhược Thấm bị Thẩm Thiển Mạch nắm thật chặt, trên tay truyền đến đau đớn khôn cùng, nàng ta vừa mở miệng đe dọa, vừa hung hãn nói.
"Có thể buông tay, nhưng ngươi phải biết, nếu bàn tay này của ngươi dám đánh xuống, ta nhất định sẽ phế bỏ đôi tay này của ngươi!"
Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười nhợt nhạt, lời nói tàn nhẫn từ trong miệng nàng nói ra, giống như chỉ là một câu nói không thể bình thường hơn.
Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng buông tay, Diêu Nhược Thấm nhìn con ngươi đen nhánh thâm trầm của Thẩm Thiển Mạch, cắn răng, cuối cùng vẫn thu tay về.
"Sao vậy, như vậy ngươi đã sợ rồi hả ?!" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn Diêu Nhược Thấm, trong mắt khiêu khích mười phần.
Diêu Nhược Thấm hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng võ công cùng sự tàn nhẫn của Thẩm Thiển Mạch không phải chưa từng thấy, nàng ta biết Thẩm Thiển Mạch nói câu vừa rồi tuyệt đối là nói được làm được.
"Miệng ngươi luôn nói không có hứng thú với Triệt ca ca, vậy ta hỏi ngươi tại sao triệt ca ca sẽ có bức họa của ngươi?!" Diêu Nhược Thấm nhìn chằm chằm Thẩm Thiển Mạch hỏi.
Thẩm Thiển Mạch không khỏi nhẹ nhàng cười nói, "Nữ nhân ngu xuẩn, Thượng Quan Triệt đối với ngươi có mấy phần chân tình, ngươi còn luôn miệng gọi Triệt ca ca?"
"Ngươi câm miệng cho ta! Nếu không phải ngươi dùng bộ dáng yêu tinh hại người đi quyến rũ Triệt ca ca, Triệt ca ca sẽ không bao giờ đối với ta như vậy!" Đôi mắt Diêu Nhược Thấm hơi đỏ lên nhìn Thẩm Thiển Mạch.
"Ồ? Thượng Quan Triệt đối với ngươi không tốt? !" Thẩm Thiển Mạch nghe thấy lời nói của Diêu Nhược Thấm, vẻ mặt vẫn bình thản, "Có lẽ hắn đã dự cảm kết cục bi thảm của mình, nên không muốn giả bộ nhu tình với ngươi nữa."
"Kết cục bi thảm? !" Diêu Nhược Thấm nghe Thẩm Thiển Mạch nói vậy, vẻ mặt cảnh giác nhìn Thẩm Thiển Mạch hỏi, "Ngươi muốn làm gì?!"
"Ta muốn làm gì?! Ta đã nói qua với các ngươi rồi. Ta muốn các ngươi… chết!" Thẩm Thiển Mạch cười nhẹ nói, thoạt nhìn tựa hồ chỉ là nói đùa, nhưng chữ “chết” đó, lại như một thanh kiếm sắc hung hăng đâm vào trong lòng Diêu Nhược Thấm.
"Đồ điên! Ngươi đã giết cô cô của ta, ngươi còn muốn như thế nào?! Triệt ca ca có cha ta trợ giúp, hắn sẽ không thua bởi Thượng Quan Cẩn!"
"Diêu Tuyết Không là ta giết, ngươi cũng biết? Xem ra Thượng Quan Triệt đối với ngươi cũng không tệ lắm." Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười không đổi, vẫn một bộ lười biếng như cũ.
"Đối với ta không tệ? !" Diêu Nhược Thấm tự giễu cười cười, ngày trước Thượng Quan Triệt đối với nàng thật sự không tệ, nhưng kể từ khi nữ nhân này xuất hiện, Thượng Quan Triệt không còn dịu dàng ôn như với nàng, thậm chí còn vì nữ nhân này mà cự tuyệt thành thân với nàng.
Lúc trước nàng không phục, nữ nhân này muốn tài không tài, muốn mạo không mạo, tại sao lại có thể cướp đi Thượng Quan Triệt?! Cho đến khi nàng nhìn thấy nữ nhân này ở Phượng Tê cung giết sạch tất cả các tử sĩ, nàng mới nhận ra nữ nhân này cũng không bình thường, nhưng, nhưng dáng dấp nàng ta vẫn là bình thường như vậy, một nữ tử, trọng yếu nhất, không phải là dung mạo.
Nhưng khi nàng nhìn thấy bức họa treo trong thư phòng Thượng Quan Triệt, khi nghe Thượng Quan Triệt vừa yêu vừa hận nói ra cái tên Thẩm Thiển Mạch, nàng tức điên lên! Đúng, nữ nhân này, so với nàng còn xinh đẹp hơn khổng biết bao nhiêu lần. Không chỉ như thế, người nữ nhân này còn có tài trí cùng võ công, đều là những thức mà cả đời nàng cũng không bao giờ với tới được
Nhưng, nàng không sợ hãi! Bởi vì, nữ nhân này đối địch với Thượng Quan Triệt, bọn họ vĩnh viễn cũng không thể cùng nhau. Nhưng tại sao, tại sao nữ nhân này lại giết chết mẫu hậu Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt vẫn không quên được nàng?
Nàng cũng chỉ đâm thủng bức họa của nữ nhân này, Thượng Quan Triệt lại giận dữ như vậy mắng chửi nàng, chỉ vì một bức họa?!
"Diêu Nhược Thấm, không phải ta đã nói với ngươi, không cần lén lút xuất phủ, ngươi không biết hiện giờ bên ngoài rất không an toàn sao?"
Thanh âm Thượng Quan Triệt không kiên nhẫn truyền đến từ sau lưng, thân thể Diêu Nhược Thấm khẽ run, theo bản năng muốn ngăn trở tầm mắt Thượng Quan Triệt, nhưng… nàng vẫn là nghe thấy được thanh âm run rẩy của Thượng Quan Triệt: