ồng, lảo đảo chạy tới trước mặt Thẩm Thiển Mạch, chỉ vào Thẩm Thiển Mạch nói, "Đời trước ta thiếu ngươi? Ha ha ha, thật sự là đời trước ta thiếu ngươi! Vậy mà ta lại động lòng với độc phụ rắn rết như ngươi!"
"Độc phụ rắn rết?" Thẩm Thiển Mạch giận quá hóa cười, trong mắt mang theo vài phần giễu cợt, "Ngươi cũng biết nói mấy chữ này sao? Nói về lòng dạ rắn rết, người nào so được với mẫu hậu của ngươi? Người nào so được với chính phi trong phủ của ngươi? Động lòng? Ngươi đừng làm ta cảm thấy ghê tởm, cái mà ngươi gọi là động lòng, chính là sau khi lợi dụng triệt để xong thì cho ta cái vị trí hoàng hậu hư không đó sao?"
Đối mặt với việc lên án của Thượng Quan Triệt, Thẩm Thiển Mạch không có chút đau lòng nào, nàng chỉ cảm thấy buồn cười, kẻ đã từng làm ra những chuyện không thể tha thứ như hắn, vậy mà bây giờ lại chỉ trích nàng nhẫn tâm.
Nàng nhẫn tâm, ít nhất nàng sẽ không trơ mắt nhìn con của mình chết đi. Nàng nhẫn tâm, ít nhất nàng sẽ không đem người đã toàn tâm toàn ý yêu mình ra làm công cụ, lợi dụng xong thì nhẫn tâm sát hại.
"Ngươi trăm phương ngàn kế đối phó chúng ta, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ Ma Cung muốn đoạt giang sơn Kỳ Nguyệt?"Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở Thượng Quan Triệt nhìn Thẩm Thiển Mạch, lạnh lùng hỏi.
Tất nhiên hắn cũng không ngốc đến nỗi lại cho rằng Thẩm Thiển Mạch làm vậy là vì muốn giúp Thượng Quan Cẩn. Thẩm Thiển Mạch cùng Thượng Quan Cẩn không có chút quan hệ nào, nàng hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy. Lấy tư lợi trong lòng hắn, tự nhiên chỉ biết nghĩ đến việc Thẩm Thiển Mạch muốn độc chiếm thiên hạ.
"Giang sơn?" Thẩm Thiển Mạch nghe Thượng Quan Triệt nói, vẻ châm chọc ở khóe miệng càng sâu hơn, "Thứ tầm thường như vậy.. ta còn cảm thấy chán ghét. Ta làm như vậy, cũng không có nguyên nhân gì, ta thích thì làm thôi. Nếu như ngươi bắt ta phải đưa ra nguyên nhân thì.. đó chính là..ta hận các ngươi!"
Thượng Quan Triệt bị hận ý trong mắt của Thẩm Thiển Mạch làm cho khiếp sợ. Tại sao lại có hận ý sâu như vậy, hận ý của nàng giống như con độc xà đang phun nọc độc. Hắn tự hỏi mình đã làm chuyện gì có lỗi với Thẩm Thiển Mạch, có phải là vì chuyện lần trước Diêu Tuyết Không muốn giết nàng, nhưng…lần đó cũng không tạo thành thương tổn gì cho nàng. Tại sao nàng lại hận bọn hắn như vậy?
"Hận chúng ta? Ta không nghĩ như vậy." Vẻ mặt Thượng Quan Triệt cũng trở nên vặn vẹo, dáng vẻ ôn tồn nho nhã cũng đã sớm biến mất không thấy, "Ta xem ngươi là vì muốn trợ giúp ngoại tặc Tư Đồ Cảnh Diễn đi! Ngươi thật tốt đó Thẩm Thiển Mạch, vì một ngoại tặc mà phản bội quốc gia của mình, ngươi có biết xấu hổ hay không?"
Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn vẻ vặn vẹo trên mặt Thượng Quan Triệt. Kiếp trước, thời điểm hắn rót độc dược vào trong miệng nàng cũng có nét mặt dữ tợn như vậy.
"Tùy ngươi nghĩ sao cũng được, ta không có thời gian cùng ngươi nói chuyện phiếm ở chỗ này. Nếu ngươi đã tới thì tự đi thu dọn thi thể của Diêu Tuyết Không đi." Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt nhếch miệng, trong mắt lộ ra vẻ thờ ơ, cũng không nhìn Thượng Quan Triệt một cái mà trực tiếp xoay người rời đi.
"Thẩm Thiển Mạch! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Thượng Quan Triệt gào thét sau bóng lưng của Thẩm Thiển Mạch. Vừa rồi Thẩm Thiển Mạch chỉ thờ ơ, chẳng hề để ý tới ánh mắt đau đớn của hắn, chẳng lẽ nàng xem thường hắn như vậy? Nếu nàng đã vô tình thì cũng đừng trách hắn vô nghĩa.
Thẩm Thiển Mạch nghe được tiếng gào thét của Thượng Quan Triệt, nhưng bước chân của nàng cũng không có vì vậy mà dừng lại. Hắn có gào thét thế nào cũng không ảnh hưởng gì tới nàng.
Sẽ không bỏ qua cho nàng?Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Vậy thật tốt, nàng cũng không tính bỏ qua cho hắn. Hơn nữa, ngày chết của hắn rất nhanh sẽ đến. Nàng có đủ kiên nhẫn để từ từ xem Thượng Quan Triệt, Diêu Nhược Thấm, Thẩm Lăng Vân, Thẩm Thiển Tâm, tất cả những người đã từng tổn thương nàng, từng bước từng bước chết đi.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiển Mạch lộ ra nụ cười, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt. Có lẽ nàng nên đi xem bộ dáng của phụ thân tốt, nhị tỷ tốt của mình một chút. Nếu như bọn họ nhìn thấy mình, có phải sẽ cảm thấy cực kỳ “vui mừng” hay không đây?