ớc cũng chỉ muốn dạy Thiển Mạch chút đạo đối nhân xử thế, để tránh ngày sau lại mất đi dáng vẻ hoàng hậu, nhưng ai biết, tạo hóa trêu ngươi a."
Nói xong, còn giả bộ thở dài một hơi, kéo qua tay Thượng Quan Triệt, lại kéo qua tay Thẩm Thiển Mạch, mỗi tay nắm một tay:
"Đáng thương cho đôi uyên ương số khổ các ngươi rồi !"
Thẩm Thiển Mạch mặc cho Diêu Tuyết Không nắm, cũng không phản kháng, nàng ngược lại muốn nhìn Diêu Tuyết Không có thể làm ra chuyện gì, mà giờ khắc này trong mắt Diêu Nhược Thấm đã sắp phát hỏa, nhưng vẫn cực lực ẩn nhẫn.
"Sao Hoàng hậu nương nương lại nói thế, không phải Tam hoàng tử đã cưới Nhược Thấm tỷ tỷ làm phi sao?" Thẩm Thiển Mạch cố ý nhíu mày nhìn Diêu Nhược Thấm.
Diêu Nhược Thấm nghe thấy lời kia của Thẩm Thiển Mạch, cơ hồ là cắn răng nghiến lợi nặn ra một nụ cười, nói với Thẩm Thiển Mạch:
"Mặc dù thuở nhỏ ta chỉ thích một mình Triệt ca ca, nhưng ta biết người trong lòng Triệt ca ca yêu thật ra là Thiển Mạch muội muội, ta bất quá cũng chỉ tranh đoạt một hư vị, nếu không phải Thiển Mạch muội muội bị ép gả cho Thiên Mạc Hoàng đế, vị trí hoàng hậu Kỳ Nguyệt quốc sớm muộn cũng là của Thiển Mạch muội muội."
"Thiển Mạch, nàng yên tâm! Nếu ta làm Hoàng đế, coi như dốc hết binh lực cũng nhất định sẽ đánh bại Thiên Mạc, ta nhất định muốn nàng làm hoàng hậu của ta!" Thượng Quan Triệt đột nhiên kéo tay Thẩm Thiển Mạch, trong mắt đều là nhu tình, lời thề son sắt.
Thẩm Thiển Mạch gạt tay Thượng Quan Triệt ra, chân mày khẽ nhăn lại, giống như đụng phải thú gì đó rất ghê tởm, nhếch miệng nở nụ cười giễu cợt. Lời nói này thật là "Tình chân ý thiết", nàng bị ép gả cho Thiên Mạc Hoàng đế?! Bọn họ tưởng tượng thật không tệ, mặc dù trước đó nàng quả thật không biết Tư Đồ Cảnh Viễn muốn cưới nàng, nhưng so với gả cho Thượng Quan Triệt, nàng là nghìn lần nguyện ý gả cho Tư Đồ Cảnh Viễn.
"Dốc hết binh lực đánh bại Thiên Mạc?" Thẩm Thiển Mạch từ từ mở miệng, biểu tình bí hiểm, nhất nhất quét qua Diêu Tuyết Không, Diêu Nhược Thấm cùng Thượng Quan Triệt.
"Nhược Thấm tỷ tỷ vì ngôi vị hoàng hậu về sau, ngược lại chuyện gì cũng có thể nhẫn." Thẩm Thiển Mạch đi tới trước mặt Diêu Nhược Thấm, cười nhẹ nói, thấy sắc mặt Diêu Nhược Thấm biến đổi, đang muốn mở miệng nói chuyện, nàng cười ý bảo Diêu Nhược Thấm không cần nói, lại đi tới trước mặt Diêu Tuyết Không, cười nói, "Hoàng hậu nương nương diễn xuất cũng thật tốt?"
"Thiển Mạch." Thượng Quan Triệt thấy Thẩm Thiển Mạch như thế, không khỏi kêu lên.
"Tam hoàng tử, để Thiển Mạch đoán tâm tư của ngươi một chút thì thế nào?" Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Triệt, phu thê kiếp trước, từ ái thâm tình đi đến căm hận, nàng quá hiểu Thượng Quan Triệt.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười, chậm rãi nói, "Giả bộ thâm tình khiến ta động lòng, lợi dụng ta để gián tiếp lợi dụng lực lượng Thiên Mạc trợ giúp ngươi đi lên đế vị Kỳ Nguyệt, sau đó lại lợi dụng ta đánh bại Thiên Mạc, cuối cùng đem một cước đá văng ta ra, cùng Nhược Thấm muội muội của ngươi ân ân ái ái, cùng mẫu hậu mẫu từ tử hiếu, đúng không?"
"Nàng… nàng. . ." Thượng Quan Triệt nhìn Thẩm Thiển Mạch, không dám tin nhìn nàng.
"Ta cái gì? Đem tâm tư ngươi nói hết ra rồi hả?" Thẩm Thiển Mạch cười châm chọc nhìn Thượng Quan Triệt, trong lòng cười lạnh.
"Đã như vậy! Vậy thì đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác!" Sắc mặt Diêu Tuyết Không khẽ biến, tàn nhẫn nhìn Thẩm Thiển Mạch, mà sắc mặt Diêu Nhược Thấm lại thoáng qua biểu tình sảng khoái.
Thẩm Thiển Mạch nhạy cảm cảm nhận được sát ý bên người, xem ra Phượng Tê cung mai phục không ít tử sĩ.
"Đừng!" Thượng Quan Triệt ngăn trở hành động của tử sĩ, nhìn Thẩm Thiển Mạch, "Thiển Mạch, nàng nói không sai, ta xác thực muốn lợi dụng nàng để đoạt được ngôi vị hoàng đế Kỳ Nguyệt cùng thế lực Thiên Mạc, nhưng tình cảm ta đối với nàng cũng là thật lòng, ta sẽ không thương tổn nàng!"