Tâm tình không tốt, quả thật có một chút. Dù sao kế hoạch ban đầu bị xáo trộn, còn làm cho bản thân mình liên luỵ vào. Chỉ là tất cả vẫn còn trong lòng bàn tay của mình, cũng không có gì nên lo lắng.
"Chính là biết tâm tình nàng không tốt mới ngăn nàng lại. Ta cũng không thể nhìn Mạch Nhi một người không vui." Mị Huyết cười tà mị, nhìn chăm chú vào Thẩm Thiển Mạch, lúc nàng tức giận thật đáng yêu.
"Vậy ý của Mị Huyết lâu chủ là để cho ta phát tiết một chút?" Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu mày, lộ ra nụ cười giảo hoạt, nói.
"Có thể. Chỉ là Mạch Nhi phải nói cho ta biết, vì sao tâm tình của nàng không tốt." Mị Huyết sảng khoái đồng ý, trong mắt không có ý tứ đùa giỡn, chỉ có yêu thương đối với Thẩm Thiển Mạch.
"Ngươi đoán thử xem." Đôi mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng chuyển một cái, linh động đáng yêu không sao tả, nàng chớp mắt nhìn Mị Huyết, lộ ra nụ cười giảo hoạt.
"Bởi vì Thượng Quan Triệt?" Mị Huyết mới vừa rồi nhìn thấy Thượng Quan triệt từ phủ thừa Tướng đi ra, chắc hẳn cùng hắn thoát không khỏi liên quan.
"Mị Huyết lâu chủ thật thông minh." Thẩm Thiển Mạch cười, thừa nhận nói.
Trong đôi mắt như hắc diệu thạch của Mị Huyết thoáng qua một tia sát khí. Thượng Quan Triệt lại dám chọc giận Mạch Nhi hắn mất hứng chính là chán sống rồi đây.
Thẩm Thiển Mạch cảm giác được sát khí trong mắt của Mị Huyết, trong lòng không biết tính sao, cảm giác ngọt ngào, nàng cười nói, "Đừng động hắn! Hiện tại chết rồi, lợi cho hắn quá."
"Mạch Nhi nói không động, ta liền để cho hắn sống lâu một chút, không biết là hắn chọc gì mà làm cho Mạt Nhi nổi giận?" Mị Huyết nghe lời Thẩm Thiển Mạch nói, thu lại sát ý trong mắt nâng lên nụ cười điên đảo người thần, nói.
"Hắn muốn lấy ta." Giảo hoạt trong mắt Thẩm Thiển Mạch càng đậm, nhìn Mị Huyết, cười nói.
"Cái gì! ?" Nụ cười trên mặt Mị Huyết nhất thời biến mất, nhìn cô gái trước mắt vẫn như cũ lúm đồng tiền như hoa, chẳng lẽ nàng thật nguyện ý gả cho Thượng Quan Triệt sao?
Hắn đương nhiên biết nàng sẽ không nguyện ý gả cho Thượng Quan Triệt, nhưng dù là tùy cơ ứng biến, hắn cũng không cho phép! Nàng chỉ có thể là thê tử của hắn, hắn quyết không cho phép nàng gả cho người khác!
"Mị Huyết lâu chủ hình như rất kích động?" Thẩm Thiển Mạch cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhìn thấy dáng vẻ Mị Huyết tức giận nóng nảy thì đã cảm thấy vui vẻ.
Hắn là đang ghen. Hắn không muốn nàng gả cho Thượng Quan Triệt. Nghĩ tới đây, khóe miệng Thẩm Thiển Mạch giương lên nụ cười, trong mắt cũng lộ ra nhè nhẹ ý cười.
Mị Huyết bị nụ cười của cô gái trước mắt mê hoặc. Nụ cười ấy là tinh khiết không chứa một tia tạp chất. Trong đôi mắt đen nhánh trong suốt đẹp làm sao. Cho dù là mang khuôn mặt bình thường vô cùng, cũng có thể làm cho thần kinh hắn lộ vẻ xúc động.
"Ta sẽ không để cho nàng gả cho hắn. Mạch Nhi của ta." Mị Huyết nhìn thấu tâm tư của Thẩm Thiển Mạch, tiểu nha đầu này đang cố ý đùa bỡn hắn đây?
Lại dám đùa bỡn Mị Huyết lâu chủ hắn đây, Thẩm Thiển Mạch nàng là người đầu tiên. Thế nhưng hắn lại không tức giận, thậm chí còn cảm thấy có chút vui vẻ. Nàng cố ý đùa giỡn hắn, có phải hay không nói rõ trong lòng của nàng vẫn có hắn.
"Ta liền xem một chút Mị Huyết lâu chủ có bản lãnh gì ngăn cản đương kim tam hoàng tử." Thẩm Thiển Mạch nâng lên ý cười, thản nhiên nói.
"Mạch Nhi, nếu như ta có cách ngăn cản Thượng Quan Triệt, nàng cũng không thể ngăn cản ta." Mị Huyết nhìn Thẩm Thiển Mạch , khóe miệng cũng lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
"Được." Thẩm Thiển Mạch cười nhạt đồng ý. Nếu hắn có thể ngăn cản Thượng Quan Triệt, thì tại sao nàng phối hợp với hắn chứ.
Chỉ là Thẩm Thiển Mạch không để ý đến tai giảo hoạt ở chỗ sâu trong đáy mắt của Mị Huyết. Nàng không ngờ luôn luôn tính toán người khác, trêu người khác cũng sẽ có một ngày bị đùa bợn trêu cợt lại.
Mị Huyết nhìn vẻ mặt của Thẩm Thiển Mạch, cảm giác trong lòng có một cỗ ấm áp ngọt ngào.