g chứ? Ma Cung thánh dược, Hóa Thi Thủy, biết không? Chỉ cần một giọt thì đã có thể làm cho thi thể hoàn toàn biến mất, chỉ còn chừa lại một bãi nước thôi” Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch mang theo dáng vẻ tươi cười tà mị, từng bước từng bước đến gần Tô Lạc Nhạn và Thẩm Thiển Tâm
Mà sắc mặt của Tô Lạc Nhạn và Thẩm Thiển Tâm đã trở nên trắng bệch, không thể tin nhìn Thẩm Thiển Mạch, giống như đang nhìn thấy ma quỷ từ địa ngục
“Ta hiểu rõ các ngươi sẽ nói việc này cho Thẩm Lăng Vân. Chỉ là, hắn ta sẽ tin tưởng các ngươi? Coi như hắn thật sự tin tưởng, thì lấy thực lực của Ma Cung, có thể khiến cho các ngươi sống không bằng chết, hơn nữa còn là việc vô cùng đơn giản!” Thẩm Thiển Mạch đã nhạy bén phát giác ý đồ của Thẩm Thiển Tâm và Tô Lạc Nhạn, nàng khẽ cười nói
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Đôi mắt Thẩm Thiển Tâm lạnh lẽo nhìn Thẩm Thiển Mạch, nhưng trong mắt vẫn không giấu nổi sự sợ hãi.
“Nhị tỷ, ngươi không cần phải sợ như vậy, ta sẽ không giết ngươi đâu!” Thẩm Thiển Mạch cố ý nhấc tay, nhẹ nhàng đưa về phía Thẩm Thiển Tâm, Thẩm Thiển Tâm bị dọa đến cả người run lên, nhưng Thẩm Thiển Mạch chỉ nhẹ nhàng chạm vào những sợi tóc của nàng
“Ta không muốn làm gì cả! Tam nương cứ nghe lời phụ thân, an phận ở trong này đừng đi đâu. Về phần Nhị tỷ, cũng là nên nghe theo ý của phụ thân, nên gả cho ai thì gả, nên có phú quý thì cứ hưởng phú quý!” Thẩm Thiển Mạch vỗ tay một cái, nhẹ cười nói
Thẩm Thiển Tâm và Tô Lạc Nhạn nhìn nữ nhân trước mắt. Đôi mắt đen nhánh không nhìn rõ cảm xúc, giống như một hắc động vô hình khiến người ta bị hút vào, cứ như vậy lười biếng tùy ý đứng đó, nhưng xung quanh thân thể lại tản ra khí chất cao cao tại thượng không thể nào chạm tới, cao quý xuất trần.
“Muội muội, thật ra đại tỷ và Nhị nương ức hiếp ngươi như vậy, vốn đã là rất đáng chết rồi! Ngươi không làm gì sai cả, mẫu thân của ta chỉ là nhất thời hồ đồ mới muốn gây bất lợi cho ngươi, ngươi sẽ không so đo với nàng đâu, người làm chị như ta trong lòng cảm thấy rất vui vẻ” Thẩm Thiển Tâm nhẹ nâng lên một nụ cười, lời nói thành khẩn nhưng lại mang theo thâm ý sâu xa đối với Thẩm Thiển Mạch
“Nhị tỷ có thể nghĩ được như vậy là tốt rồi! Thiển Mạch cảm thấy hơi mệt nên xin phép trở về phòng tước!” Thẩm Thiển Mạch nhìn sắc mặt dối trá của Thẩm Thiển Tâm, lạnh nhạt lên tiếng. Nàng đã hoàn toàn xé rách da mặt với Thẩm Thiển Tâm nhưng nàng ta lại muốn lôi kéo nàng, tự nhiên là đã có suy tính.
“Ừ, tỷ tỷ cũng không giữ ngươi lại nữa” Thẩm Thiển Tâm cười nói
Thẩm Thiển Mạch không thèm để ý tới Thẩm Thiển Tâm, nàng dẫn theo Thiên Thiên rời khỏi tiểu viện của Tô Lạc Nhạn
“Tiểu thư, Nhị tiểu thư kia vừa nhìn đã biết không thật lòng, người tại sao phải giữ lại mặt mũi cho nàng ta?” Vừa ra khỏi tiểu viện, Thiên Thiên liền tò mò hỏi
“Bức nàng nóng nảy, nàng đem chuyện này nói cho lão hồ ly Thẩm Lăng Vân cũng không tốt lắm, chuyện tình không có thuận lợi như vậy đâu” Thẩm Thiển Mạch cười nhạt
“Vẫn là tiểu thư thông minh!” Thiên Thiên ngọt ngào nói
“Được rồi! Thiên Thiên, tự ngươi trở về đi, ta còn có chuyện muốn đi tìm Sênh Ca” Thẩm Thiển Mạch đưa Thiên Thiên đến cửa viện, liền lên tiếng phân phó
Mấy ngày nay vì không muốn làm Thẩm Lăng Vân hoài nghi, nàng và Thiên Thiên vẫn an phận trong phủ Thừa Tướng không có đi ra ngoài, hiện tại những người giám thị đã biến mất, nàng phải đi ra ngoài làm một số chuyện rồi
“Vâng! Tiểu thư đi sớm về sớm nhé!” Trải qua chuyện lần trước, Thiên Thiên đã hiểu tiểu thư muốn mình ở lại phủ Thửa Tướng canh chừng, không cần đi theo tiểu thư ra ngoài
“Biết rồi! sẽ mua mứt quả cho ngươi ăn!” Thẩm Thiển Mạch sờ sờ đầu Thiên Thiên, cười nói
“Dạ! Tiểu thư hiểu rõ Thiên Thiên nhất!” Thiên Thiên vui vẻ gất đầu, trong con ngươi lộ ra vẻ tham ăn
“Nha đầu ngốc!” Thẩm Thiển Mạch nhìn nụ cười đơn thuần trên mặt Thiên Thiên, trong lòng cảm thấy ấm áp, năm năm qua, Thiên Thiên mang đến cho nàng không ít niềm vui, nếu không có Thiên Thiên làm bạn, năm năm này chỉ sợ không trôi qua dễ dàng đến như vậy. Dù sao tập võ, tập mưu, cũng không phải một việc dễ dàng