Núp trong bóng tối, Ngôn Tu Linh sờ sờ mũi của mình, hắn từ nhận thấy dáng dấp của mình cũng không thua gì Huyền Lâu, thế nhưng Tư Đồ Nguyệt khi vừa thấy Huyền Lâu đã gọi hắn ta là ca ca, vậy mà khi gặp hắn lần đầu hắn bắt Tư Đồ Nguyệt gọi hắn một tiếng ca ca, Tư Đồ Nguyệt đó là có chết cũng không chịu ....!
Đây quả đúng là tre già măng mọc. Chỉ là, hắn thật muốn xem trong tâm tư Tư Đồ Nguyệt này đang tính toán chuyện gì.
"Huyền Lâu ca ca, huynh có thê tử chưa?" Tư Đồ Nguyệt nâng lên đôi mắt ngây thơ chất phác, đôi mắt đen nhánh lóe sáng, nhìn Huyền Lâu.
Huyền Lâu nhìn đôi mắt đen nhánh của Tư Đồ Nguyệt, trong lòng thoáng hoảng hốt, thế nhưng lại nhớ tới đôi mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch. Giống quá, thật rất giống.
Một gốc đóng băng trong lòng Tư Đồ Nguyệt thoáng chấn động, khóe miệng tràn ra nụ tươi cười đắng chát, thản nhiên nói, "Ca ca không có thê tử."
Tư Đồ Nguyệt thấy nụ cười khổ sở trên khóe môi Huyền Lâu, thông tuệ như nàng hiển nhiên cũng đoán được đại khái, vừa vươn tay muốn ôm Huyền Lâu, vừa nói, "Người trong lòng ca ca không thích ca ca sao?"
Huyền Lâu thấy Tư Đồ Nguyệt đưa tay nhỏ bé ra làm động tác muôn ôm hắn, không khỏi cảm thấy ấm áp, đáy lòng có một cảm giác xúc động, nghe thấy câu hỏi của Tư Đồ Nguyệt, càng thêm cảm thấy kinh ngạc, cô bé này quả thật rất thông tuệ, chỉ biết cười khổ một cái, có phải nàng cũng sẽ đoán được tâm tư của mình không? Khóe miệng tràn ra nụ cười, nói, "Nguyệt nhi thật thông minh."
"Thực sự sao? Ca ca thích Nguyệt nhi không?" Tư Đồ Nguyệt tiến một bước nói, bên trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy mong đợi, cho dù ai cũng không nguyện ý nói ra chữ không.
Huyền Lâu dịu dàng sờ sờ tóc Tư Đồ Nguyệt, cười nói, "Nguyệt nhi đáng yêu như vậy, lại hiểu chuyện như vậy, ca ca dĩ nhiên thích Nguyệt nhi rồi."
"Vậy Nguyệt nhi gả cho huynh được không?" Tư Đồ Nguyệt nâng đôi mắt đen nhánh lên, nói thành thật.
Huyền Lâu bị tính nghiêm túc trẻ con của Tư Đồ Nguyệt chọc cười, đưa tay vuốt ve tóc Tư Đồ Nguyệt, nhưng không có lên tiếng. Hắn cả đời này, tất cả tình cảm đều đã dành cho Thẩm Thiển Mạch, làm sao còn có thể dung hạ được những cô gái khác. Huống chi, Tư Đồ Nguyệt bất quá cũng chỉ là một đứa bé bốn năm tuổi mà thôi.
"Cái gì mà nghiêm túc?" Một giọng nói tà mị mà bá đạo vang lên ở phía sau.
Cũng do Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Thẩm Thiển Mạch biết được Ngôn Tu Linh lại đem con gái của bọn hắn dẫn tới thanh lâu, vội vàng từ trong cung chạy ra.
"Phụ vương? !" Tư Đồ Nguyệt cùng Tư Đồ Cảnh thấy một thân áo đỏ Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Thẩm Thiển Mạch, e dè nói.
Thân thể Huyền Lâu cứng đờ, giọng nói kia quen thuộc như thế, cần gì phải quay đầu lại. Nhất định là Tư Đồ Cảnh Diễn không thể nghi ngờ, như vậy, Thẩm Thiển Mạch nhất định cũng ở bên cạnh hắn rồi. Là cô gái mà bốn năm qua, hắn muốn nhìn thấy nhất, nhưng cũng sợ nhìn nhất thấy.
Từ từ ngoái đầu nhìn lại, thấy một cô gái toàn thân là hồng y. Vẫn đẹp như vậy một vẻ đẹp xuất trần, vẫn là một đôi mắt đen trong suốt như sao nhưng kì thực lại vô cùng giảo hoạt.
"Huyền Lâu, đã lâu không gặp." Thẩm Thiển Mạch thấy nam tử mặc áo trắng kia lại là Huyền Lâu, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng. Kể từ khi nàng sinh hạ Tư Đồ Nguyệt cùng Tư Đồ Cảnh về sau cũng chưa từng thấy qua Huyền Lâu, không nghĩ tới hôm nay lại gặp ở nơi này.
"Đã lâu không gặp." Giọng nói dịu dàng của Huyền Lâu mang theo chút khổ sở.
Tư Đồ Nguyệt chăm chú nhìn ánh mắt Huyền Lầu. Sự bồi hồi trong ánh mắt một tia cũng không chạy thoát khỏi ánh mắt Tư Đồ Nguyệt.
"Nguyệt nhi mới vừa rồi nói gì đấy?" Thẩm Thiển Mạch đưa mắt nhìn sang Tư Đồ Nguyệt cùng Tư Đồ Cảnh, khóe miệng treo nụ cười hỏi.
Tư Đồ Nguyệt nhìn Huyền Lâu một chút, lại nhìn Thẩm Thiển Mạch , cuối cùng lấy dũng khí nói, "Nguyệt nhi nói về sau muốn gả cho Huyền Lâu ca ca. Coi như cô gái trước kia Huyền Lâu ca ca thích là mẫu thân, Nguyệt nhi cũng sẽ không nhượng bộ!"
Khuôn mặt nho nhỏ tràn đầy nghiêm túc, Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu hơi sửng sốt. Không nghĩ tới Tư Đồ Nguyệt lại có thể nói ra mấy câu nói như vậy, cũng không nghĩ đến vẻ mặt Tư Đồ Nguyệt lại có thể nghiêm túc như vậy.
Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Tư Đồ Nguyệt rồi lại nhìn Huyền Lâu. Hắn cũng không quan tâm tới chênh lệch tuổi tác gì cả. Huyền Lâu là một nam tử rất ưu tú, nếu Tư Đồ Nguyệt thực sự thích hắn ta thì hắn cũng không ngăn cản.
Thẩm Thiển Mạch phức tạp nhìn Tư Đồ Nguyệt một cái, cuối cùng nói, "Chờ sau khi Nguyệt nhi lớn lên mà vẫn còn nghĩ vậy, nương thân (mẹ) sẽ không ngăn con."
Sự ngạc nhiên thoáng hiện lên trong mắt Huyền Lâu. Hắn thật không ngờ Tư Đồ Nguyệt lại nói ra lời như thế, càng không nghĩ đến Thẩm Thiển Mạch lại đưa ra đáp án như vậy.
"Được đấy, Thiển Mạch tỷ tỷ. Tỷ để Nguyệt nhi cách xa ta, vì sao lại cho phép nàng thích Huyền Lâu?" Ngôn Tu Linh núp trong bóng tối uất ức chạy ra.
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy Ngôn Tu Linh, đôi mắt đen nhíu lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị, lạnh lùng nói, "Ngươi còn dám ra! Không ngờ ngươi lại đưa Nguyệt nhi với Cảnh nhi tới nơi này. "Nếu Nguyệt nhi mà thích ngươi, ta tình nguyệt để nó xuất gia." Thẩm Thiển Mạch cũng phụ họa với Tư Đồ Cảnh Diễn đả kích.
Bộ mặt con nít của Ngôn Tu Linh lập tức xụ xuống. Chết tiệt, qua nhiều năm rồi mà Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn không đổi được thói quen cùng hùa nhau khi phụ hắn. Huhu, Ngôn Tu Linh hắn dẫu gì cũng đường đường là hoàng đế Lâm Vị, lẽ nào chạy tới để đôi phu phụ này khi dễ.
"Mẫu hậu yên tâm, Nguyệt nhi sẽ không thích Ngôn Tu Linh thúc thúc đâu." Tư Đồ Nguyệt không chút lưu tình bổ sung thêm, đả kích nghiêm trọng lòng tự tin của Ngôn Tu Linh. Ngôn Tu Linh hắn có kém cỏi như vậy sao?
"Vâng. Phụ vương yên tâm, Cảnh nhi cũng không học theo Ngôn Tu Linh thúc thúc." Tư Đồ Cảnh lạnh lùng bổ túc thêm câu, Ngôn Tu Linh liền che mặt khóc tỉ tê. Thành Liễu Nguyệt - thành trì đẹp nhất Thiên Mạc.
Khí trời đầu xuân rất dễ chịu, mọi thứ đều được che phủ bởi màu xanh của lá, phảng phất như có sức sống vô cùng vô tận đang sinh sôi.
Huyền Lâu vẫn bạch y nhẹ nhàng, trông càng có vẻ ôn nhuận xuất trần. Lúc này hắn đã là trung niên nam tử hơn ba mươi tuổi, nhưng năm tháng dường như không lưu lại chút dấu vết trên gương mặt hắn.
Phía sau Huyền Lâu là một nữ hài tầm mười bốn mười lăm tuổi mặc y sam màu xanh lá. Nữ hài đó có một vẻ nghiêng nước nghiêng thành, khiến người ta chú ý nhất là đôi mắt đen nhánh trong suốt của nàng, thoạt nhìn rất là mê người. Trong đôi mắt ấy của tiểu cô nương mang theo vài phần ủy khuất, miệng dẩu lên, "Huyền Lâu ca ca, huynh sao cứ trốn tránh Nguyệt nhi vậy?"
Gương mặt ấm áp của Huyền Lâu hiện lên một tia không đành lòng. Từ năm Tư Đồ Nguyệt mười ba tuổi đã xuất cung tới tìm hắn, đi theo hắn ròng rã hơn một năm nay, mặc kệ hắn dùng biện pháp gì, Tư Đồ Nguyệt chính là không chịu tách khỏi hắn.
"Nguyệt nhi, nam tử tốt trên thế giới này còn rất nhiều, muội cần gì lãng phí thời gian trên người ta." Huyền Lâu khẽ thở dài. Với tướng mạo của Tư Đồ Nguyệt, lại là công chúa hoàng thất, muốn tìm nam tử thế nào mà không có. Nếu đi theo hắn, chẳng phải là lãng phí tuổi thanh xuân? ! Hắn lớn hơn Tư Đồ Nguyệt tới tận hai mươi tuổi đó.
Tư Đồ Nguyệt bất mãn bĩu môi, đôi mắt mang theo hơi nước kiên định nói, "Huyền Lâu ca ca, từ lúc Nguyệt Nhi bốn tuổi đã quyết định gả cho huynh rồi! Quyết tâm này, mười năm không đổi, cả đời cũng không đổi!"
Huyền Lâu thấy được sự cố chấp trong ánh mắt Tư Đồ Nguyệt, sự mềm dẻo trong lòng bị lời Tư Đồ Nguyệt chạm vào. Hắn cơ hồ không khống chế được bản thân mà ôm lấy Tư Đồ Nguyệt, nhưng lý trí còn đó đã khống chế được hắn.
Tâm tư Tư Đồ Nguyệt thông minh cỡ nào cơ chứ, chỉ một chút do dự trong ánh mắt Huyền Lâu thì nàng đã hiểu được tâm ý Huyền Lâu rồi. Huyền Lâu không phải là không thích nàng, chẳng qua ngại vì chênh lệch tuổi tác mà thôi.
Ôm lấy cổ Huyền Lâu, Tư Đồ Nguyệt ôn nhu nói, "Huyền Lâu ca ca, Nguyệt nhi thích huynh, huynh thích Nguyệt Nhi, chúng ta vì sao không thể cùng chung một chỗ chứ?"…
Huyền Lâu không có chút phòng bị đã bị Tư Đồ Nguyệt ôm cổ, cảm giác được sự mềm mại và hơi ấm của Tư Đồ Nguyệt, với tâm tình bình lặng của Huyền Lâu mà cũng rung động.
Những lời dịu dàng của Tư Đồ Nguyệt từng chút một thấm vào trong tim hắn.
Hắn cũng không đành lòng như thế, nhưng, nhưng hắn sao có thể vì sự không đành lòng nhất thời mà làm trở ngại cuộc đời của Tư Đồ Nguyệt được.
Tư Đồ Nguyệt nhìn Huyền Lâu mãi không nói gì, không khỏi tức giận, "Chẳng lẽ là vì trong lòng Huyền Lâu ca ca còn thích mẫu hậu sao? !"
"Chuyện đó đã qua rất lâu. Mười năm nay, ta đã buông xuôi rồi." Huyền Lâu bất đắc dĩ lắc đầu. Đích thực là hắn rất yêu Thẩm Thiển Mạch. Nhưng không biết từ khi nào, nghĩ đến đôi mắt đen láy ấy, hiện ra trong đầu không còn là dung mạo Thẩm Thiển Mạch nữa, mà là nét mặt non nớt của Tư Đồ Nguyệt.
Là từ khi nào, tiểu nữ nhi tùy hứng giảo hoạt này đã đi thật sâu vào trong tim hắn, trồng vào trong máu thịt hắn. Khi thấy Tư Đồ Nguyệt xuất cung tới tìm hắn, tuy rằng hắn lo lắng, nhưng không thể không phủ nhận một điều, trong lòng hắn đích thực có sự kinh hỉ trong chớp mắt.
"Vậy Huyền Lâu ca ca không thích Nguyệt nhi ư?" Tư Đồ Nguyệt tiếp tục hỏi, đôi mắt đen ngập đầy bi thương.
Huyền Lâu chứng kiến sự bi thương trong ánh mắt Tư Đồ Nguyệt, lòng đau xót, tay vuốt lên mái tóc Tư Đồ Nguyệt, yêu thương, "Làm sao có thể. Huyền Lâu ca ca thích Nguyệt nhi nhất."
"Vậy tại sao lại không chịu cưới ta!" Tư Đồ Nguyệt vừa bốc đồng nói vừa lắc lắc cánh tay Huyền Lâu.
Huyền Lâu nhìn dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên của Tư Đồ Nguyệt, chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn. Thôi thôi, cả đời này hắn không trốn được nữa rồi.
"Được. Ta lấy nàng." Huyền Lâu ôm lấy Tư Đồ Nguyệt, những lời dịu dàng mà kiên định chậm rãi phát ra.
Tư Đồ Nguyệt tựa vào trong ngực Huyền Lâu, chỉ cảm thấy sự thỏa mãn trước nay chưa từng có, như là trong tim được lấp đầy. Hơn một năm nay đi theo Huyền Lâu chịu đủ mọi khổ cực nay cũng trở nên thật ngọt ngào.