iển Mạch nhìn Mị Huyết nắm ống tay áo của nàng không có ý buông tay, không khỏi giương mắt nhìn về phía Mị Huyết, mặc dù nàng cũng không ghét nam tử trước mắt này, thậm chí còn có một chút thích, nhưng hắn vẫn nắm nàng như vậy, cũng không phải là chuyện hay ho gì.
"Nắm vui đùa một chút chứ sao." Mị Huyết bị Thẩm Thiển Mạch nói, mới phát hiện ra tay mình vẫn nắm ống tay áo của Thẩm Thiển Mạch chưa buông ra, không khỏi buông tay ra, vẻ mặt như là không có gì quan trọng mà nói.
Nhưng tim của hắn trong khoảnh khắc cánh tay buông cái kia ra thì đập lên một nhịp.
"Chơi đã rồi? Ta trở về Tướng phủ thôi!" Thẩm Thiển Mạch liếc Mị Huyết một cái, hắn cố ý làm bộ điềm nhiên như không có việc gì thật đúng là đáng yêu làm cho tâm tình tốt lên nên khóe miệng cong lên, Thẩm Thiển Mạch vui vẻ đi về phía tướng phủ.
Mị Huyết nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch lộ ra ánh mắt cưng chiều mà bá đạo, trong tay ném ra một quả đạn tín hiệu, thì bên người Mị Huyết xuất hiện người áo đen cầm đầu lần trước cản đường cướp kiệu xuất hiện.
"Chủ tử." Nam tử kia cung kính đối với Mị Huyết nói.
"Thanh Tùng, bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải chú ý đến hành tung của Thẩm Thiển Mạch, có chuyện gì thì tới báo cho ta biết. Nếu như nàng có sơ xuất gì, ta sẽ hỏi tội ngươi." Mị Huyết nhìn nam tử kia một cái, lạnh lùng phân phó nói.
Dưới ánh mặt trời cả người toát ra khí phách bá đạo lạnh lùng, khác xa so với vẻ tà mị khi ở trước mặt Thẩm Thiển Mạch.
Mị Huyết biết, dựa vào năng lực của Thẩm Thiển Mạch có lẽ không cần hắn bảo vệ, nhưng hắn vẫn lo lắng cho nàng, vì vậy phái Thanh Tùng đi trước bảo vệ nàng.
"Dạ vâng chủ tử." Thanh Tùng có chút kinh ngạc ngước mắt nhìn lên, chủ tử chưa bao giờ để ý đến người nào, sao bây giờ lại muốn mình tự đi bảo vệ đích nữ của tướng phủ?
"Thế nào? Còn có việc?" Mị Huyết nhìn bộ dáng Thanh Tùng như đang muốn nói lại thôi, nghiêng người nhìn Thanh Tùng một cái, hỏi.
"Thuộc hạ chỉ là không hiểu, chủ tử vì sao phải bảo vệ cô gái kia." Thanh Tùng cúi đầu, hỏi.
"Chuyện của ta, khi nào đến phiên ngươi hỏi tới?" Mị Huyết có chút không vui nhìn về phía Thanh Tùng, "Ngươi chỉ cần nhớ, nếu nàng có sơ xuất gì, ngươi cũng không cần trở về gặp ta!"
"Vâng" Thanh Tùng nhìn thấu không vui trên mặt của Mị Huyết, không dám hỏi lại.
Tính khí Mị Huyết hắn biết rõ. Nếu như lúc Mị Huyết không vui, ngàn vạn lần không thể chọc tới hắn, nếu không mặc kệ là ai, hắn đều sẽ không niệm tình.
Mà Thẩm Thiển Mạch một đường trở lại tướng phủ, Thiên Thiên vừa nhìn thấy nàng liền nhào tới.
"Tiểu thư tiểu thư, làm sao người đi lâu như vậy? Trời cũng đã tối luôn rồi!" Thiên Thiên ôm cánh tay Thẩm Thiển Mạch làm nũng tựa như oán giận nói.
"Trên đường gặp được một chút tình huống. Lúc ăn trưa có người tới kiếm ta hay không?" Thẩm Thiển Mạch không muốn cùng Thiên Thiên nói đến chuyện Mị Huyết, liền hỏi.
"Không có, bọn họ đều là một đám không có lương tâm. Tiểu thư không đến ăn cơm, thì không có ai tới hỏi một câu!" Thiên Thiên nghe được lời của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi tức giận nói.
"Hừ! Lương tâm? Bọn họ ngay cả trái tim không có thì sao có lương tâm? !" Thẩm Thiển Mạch nghe được lời nói của Thiên Thiên, chỉ là không thèm để ý chút nào hừ lạnh nói, trong mắt đã hiện lên một tia khinh thường.
Có phụ thân nào đem nữ nhi mình làm công cụ, ở vào lúc nữ nhi của mình chết đi còn oán giận công cụ này hiệu quả không tốt thì có thể có lương tâm sao?
Có tỷ tỷ nào mà xem muội muội của mình làm kẻ thù, mỗi ngày nguyền rủa hận không được muội muội mình mau chóng chết đi, ở sau lưng không chừa chuyện xấu hại muội muội của mình, ngoài mặt lại giả vờ ra dịu dàng thiện lương có thể có lương tâm sao?
Ngay từ lúc ở tang lễ, nàng đã thấy rõ tất cả. Cho nên nàng sẽ không đối với những người gọi là thân nhân mình mà ôm lấy ảo tưởng.