“Vâng! Mỗi lần cháu nhắc đến tên chú là mẹ cháu nói rất nhiều chuyện liên quan đến chú. Mẹ cháu nói rằng chú là một người đàn ông rất tài giỏi, một người đàn ông chân chính, có lý tưởng, có niềm tin, và rất có nguyên tắc…”
“Còn gì nữa?”
Anthony nghĩ một lúc, định nói rồi lại thôi. “Rất nhiều, cháu không nhớ hết. Tóm lại là mẹ nhắc đến chú còn nhiều hơn cả nhắc đến bố cháu.”
Vẻ mặt An Dĩ Phong đang hào hứng bỗng trở nên khó coi, buồn bực cầm chai rượu rót đầy cốc.
“Rót cho cháu nữa.” Anthony giơ cốc lên, không ngần ngại đưa tay ra.
“Cháu biết uống rượu?” An Dĩ Phong rót đầy cốc cho cậu bé, nhìn Hàn Trạc Thần và Thiên Thiên, “Cậu bé này khá thú vị!”
“Lúc ông ngoại cháu không có việc gì thường bảo cháu uống rượu cùng với ông, ông còn nói tửu lượng của cháu tốt, được di truyền từ ông.”
Anthony uống một ngụm to, tự hào nói: “Mẹ cháu nói thầm với cháu là, cháu được di truyền từ bố, bố cháu uống nghìn cốc không say, nhân phẩm tốt, tửu phẩm cũng tốt!”
Khi Anthony nhắc đến bố, ánh mắt trong suốt sáng lên niềm tự hào và sùng bái!
An Dĩ Phong cầm cốc rượu, uống cạn một hơi, rượu đắng mà đi vào cổ họng hắn lại chua xót.
Hắn cười miễn cưỡng, hỏi: “Anthony, có phải bố cháu rất thương yêu cháu không?”
“Đương nhiên rồi! Bố cháu là người bố tốt nhất! À! Đúng rồi…” Cậu bé như chợt nhớ ra điều gì, vội ôm lấy chiếc cặp sách. “Hôm nay là thứ Tư, bố cháu sẽ viết thư cho cháu, nhất định bố sẽ mua cho cháu một đôi giày thể thao! Cháu đi trước đây, hẹn gặp lại cô chú.”
Nhìn Anthony vui vẻ chạy đi, An Dĩ Phong không cười được nữa. Chỉ một bức thư thôi cũng có thể làm nó vui vẻ như vậy, Anthony chắc chắn rất yêu bố nó, nếu nó biết bố và mẹ nó phải chia tay, chắc nó sẽ rất hận hắn…
Nhưng hắn quên mất, nếu bố nó ở ngay bên cạnh thì hà cớ gì cứ thứ Tư nó lại nhận được thư của bố?
An Dĩ Phong vĩnh viễn không bao giờ nghĩ được rằng, lần đầu tiên Anthony hỏi: “Tại sao con không có bố?”, Tư Đồ Thuần đã ôm cậu bé và nói: “Con có bố, bố con là người bố tốt nhất trên thế gian này, nhưng bố rất bận, bố còn phải theo đuổi ước mơ của mình, phải làm nên nghiệp lớn… Bố bảo mẹ cho bố thời gian mười năm để bố làm những việc mình muốn. Cô hãy tin mẹ, mẹ không nói dối con đâu, đợi đến lúc con lên chín tuổi, mẹ sẽ dẫn con đi tìm bố!”.”
Từ đó trở đi, mỗi tuần cô lại viết một bức thư cho Anthony, thay An Dĩ Phong quan tâm hỏi thăm Anthony, động viên cậu bé, thường xuyên hỏi cậu bé muốn gì…
Trong tâm trí của Anthony, nó có một người bố tốt nhất. Bố sẽ mãi mãi quan tâm tới nó, không bao giờ trách mắng nó. Bất kể là nó thích thứ gì, chỉ cần nói với bố một câu là bố sẽ mua cho nó. Đôi khi, có thứ rất đắt, mẹ không mua cho, nó liền viết thư cho bố, bố chưa bao giờ khiến nó thất vọng, chưa một lần nào!
Còn có một lần, vì nó đánh nhau với bạn nên bị mẹ mắng, buổi tối nó viết thư cho bố. Nó rất tủi thân. Vì bạn nó nói rằng nó không có bố, nó là đồ con hoang nên nó mới đánh nhau như vậy…
Ngày hôm sau mẹ liền xin lỗi nó, mẹ ôm nó và nói: “Mẹ sai rồi, bố gọi điện cho mẹ, bảo mẹ không nên mắng con, nói rằng con là đứa con ngoan nhất trên thế gian này.”
Lúc chín tuổi, nó cùng mẹ đến Australia, lòng đầy chờ mong, nhưng nó không gặp được bố.
Nó rất giận, nó ngồi trong phòng khóc suốt một buổi tối, không chịu ăn cơm. Ngày hôm sau nó nhận được thư, trong thư viết: “Tiểu An yêu quý nhất của bố, xin lỗi con! Bố làm con thất vọng rồi! Bố rất yêu con, cũng rất nhớ con… Nhưng bố có việc rất quan trọng phải làm, không thể đến được… Cô đợi bố nhé, bố nhất định sẽ trở về! Nhớ nhé, con là đàn ông, không được khóc!”