ất nóng bỏng. Mày thích nó như vậy, chắc phải rất ngon, lát nữa tao phải thử xem thế nào…”
Lời nói của Trác Diệu khiến cô buồn nôn. Cô dùng hết sức vùng vẫy, hai tay bất lực trong chiếc còng sắt. Hắn cười bỉ ổi, bàn tay đang đặt trên mặt cô bỗng di chuyển xuống cổ áo, xé áo cô…
Cô không thể chịu đựng được hành động bỉ ổi đó, liền giơ chân đá hắn. Hắn nhanh chóng né người, tức giận giơ tay hướng về phía mặt cô, chưa kịp tát thì đã bị An Dĩ Phong xông đến tóm lấy tay.
“Cái tên họ Trác này, mẹ kiếp, mày không nể mặt ai à?”
An Dĩ Phong tóm chặt lấy tay hắn, kéo mạnh về phía trước, thừa dịp Trác Diệu đang bị mất đà, An Dĩ Phong dùng tay kia giáng một đòn vào mặt hắn. Rắc… lại một tiếng xương gãy…
“Mày!” Trác Diệu lau máu ở khoé miệng, vô cùng giận dữ. “Tao đã định nể mặt anh Lôi tha mạng cho mày, nhưng xem ra mày muốn chết rồi.”
An Dĩ Phong tiến lên trước, mấy tên đệ tử của hắn chạy đến khuyên nhủ: “Anh Phong, xin anh bớt giận, có gì thì bình tĩnh nói…”
Hắn nhìn mấy tay đệ tử, thở một hơi thật sâu, quay người đá mạnh vào chiếc bàn bên cạnh.
“Trác Diệu, tao nói rõ cho mày biết, trong mắt tao mày chỉ là một tên súc sinh, nếu không phải vì đại ca tao giữ thể diện cho Kỳ Dã nhà chúng mày thì mày có mọc thêm mười cái đầu nữa cũng chẳng làm gì được tao! Hôm nay tao đến nhận lỗi với mày, mày tưởng tao sợ mày à? Tao chỉ sợ tao nhỡ tay đánh chết mày, đến lúc về không biết ăn nói như thế nào với đại ca của tao thôi!”
Ấm chén trên mặt bàn rơi loảng xoảng xuống đất. Tiếng vỡ vừa dứt thì đoàn người từ ngoài cửa ùn vào, cả quán rượu bị bao vây kín mít đến mức không còn kẽ hở, mặt ai cũng đằng đằng sát khí, dường như chỉ đợi An Dĩ Phong ra hiệu một cái là họ lập tức xông vào.
Trác Diệu tái xanh mặt, lùi lại một bước. Lũ đàn em của hắn cũng nháo nhác.
Tư Đồ Thuần cũng thấy bớt lo. May là An Dĩ Phong không ngốc, vẫn biết “tiến lễ hậu binh”.
Tình thế lúc này như tên đã lên dây, chỉ cần chạm nhẹ thôi là mũi tên sẽ vụt bay.
Nếu ra tay, cho dù An Dĩ Phong không sao, nhưng hậu quả về sau cũng khó mà lường hết.
Cô ghé người vào hắn nói nhỏ: “Anh đừng xúc động, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì đừng ra tay…”
“Anh biết rồi.”
An Dĩ Phong nhìn tên đệ tử vẫn giữ chặt tay hắn không chịu buông ra, nói: “Tô, đưa cô ấy ra ngoài trước.”
“Vậy anh cẩn thận, em đợi anh…”
Cô vừa lùi lại phía sau vài bước thì nhìn thấy Trác Diệu luồn tay ra sau, một tên đệ tử để khẩu súng vào tay hắn…
Cô giật mình, định đẩy An Dĩ Phong ra nhưng nhớ ra là tay mình đang bị còng sau lưng.
“An Dĩ Phong!” Nhìn thấy Trác Diệu giơ súng lên, kéo cò, cô không kịp nghĩ gì nữa, phản ứng ngay lúc đó là lao về phía trước An Dĩ Phong.
Tiếng súng vang lên, cô chỉ thấy ngực mình đau nhói, mắt tối sầm lại, mở to miệng nhưng không thể thở được.
Trong vài giây ngắn ngủi, cô nghe thấy An Dĩ Phong hoảng hốt gọi tên cô, cảm giác hắn cúi xuống và đỡ cơ thể cô đang ngã xuống, tiếp đó, một loạt tiếng súng như sấm vang…
“Không được!”
Giọng cô chậm dần, cô thở một cách khó khăn và nói: “Em không sao, em có… áo chống đạn…”
Nhưng thật tiếc, đã quá muộn rồi. Trước mặt cô đã là một thi thể đẫm máu…
Cô biết, tất cả đã muộn! Trác Diệu chết rồi thì tai hoạ đẫm máu này vẫn không thể tránh được…
Cô tuyệt vọng ngả vào vòng tay An Dĩ Phong, bây giờ thì cô không còn có cách gì nữa rồi, những việc cô có thể làm cho hắn cô đã làm rồi, có thể đỡ cho hắn thì cũng đã đỡ rồi, hắn sống hay chết thì chỉ có anh cả Lôi mới quyết định được…
An Dĩ Phong bế cô lên, xuyên qua đám người của Kỳ Dã đang đứng ngây ra vì kinh ngạc và nói: “Về báo cáo với Cửu Thúc: Trác Diệu là do An Dĩ Phong giết, muốn báo thù thì cứ đến tìm một mình tao!”