“Tôi không phải là An Dĩ Phong… Tôi không có hứng với việc sỉ nhục cô.”
“Hàn Trạc Thần!”
Bãi đỗ xe mênh mông vọng lại tiếng cô.
Cô nghiến răng, trợn trừng mắt, tức đến sôi máu. Hắn vẫn thản nhiên cười, thư thái tực lưng lên xe, nhìn khuôn mặt đỏ bừng bừng và đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận của cô.
Đây là hai loại đàn ông điển hình trong xã hội đen. An Dĩ Phong thì nóng bỏng như ngọn lửa, mỗi câu hắn nói ra đều làm phụ nữ mê mẩn đến tận xương tuỷ. Còn Hàn Trạc Thần thì lạnh giá như băng, mỗi câu hắn nói ra đều khiến phụ nữ hận đến tận xương tuỷ. Nhưng bất luận là yêu hay hận, hai người họ đều khiến phụ nữ phải khắc cốt ghi tâm.
Rất lâu sau, Tư Đồ Thuần mới lấy lại được bình tĩnh.
“Không cần biết anh nhìn tôi thế nào, hợp tác với tôi là cơ hội cuối cùng để anh có thể trở thành cảnh sát.”
“Cô nghĩ tôi mới mười tám tuổi à? Vẫn tưởng cảnh sát là biểu tượng thiêng liêng của chính nghĩa à? Đừng nói chuyện hợp tác với cô, ngay cả bố cô có quỳ trước mặt tôi cầu xin tôi làm cảnh sát, tôi cũng không cần.”
Từ bé đến giờ, Tư Đồ Thuần chưa bao giờ bị sỉ nhục đến thế! Sự chịu đựng của cô đã vượt quá giới hạn.
Cô không nói thêm câu gì, ngoảnh mặt bước đi. Đi được hai bước, cô liền dừng lại. Hàn Trạc Thần nói đúng, hắn không phải là cậu bé mười tám tuổi, ba năm đấu tranh sinh tử, đổi lại là sự dối lừa và phản bội, ai cũng sẽ trở nên nguội lạnh và vô cảm như vậy. Hắn nhìn thấy cảnh sát mà không giết là vẫn còn rất khoan dung rồi.
Nghĩ vậy, cô quay lại, dùng ánh mắt chân thành nhất của mình đối diện với cặp mắt lạnh lùng của hắn, giọng cũng nhẹ nhàng hơn: “Anh biết không? Hằng năm có biết bao người vô tội phải chết vì chuyện ẩu đả chém giết trong giới của các anh, độ tuổi trung bình chưa đến hai mươi lăm, trong số đó có rất nhiều trẻ em và phụ nữ vô tội… Bạn gái anh rất xinh và rất yêu anh, tôi nghĩ anh cũng rất yêu cô ấy, nếu không anh đã không dừng xe ở đây để đợi cô ấy và cũng không đáp ứng yêu cầu của cô ấy…”
Cô hướng mắt về phía chiếc hộp đựng nhẫn kim cương vứt trong xe và nói: “Nhất định là cô ấy đang đợi anh đeo chiếc nhẫn đính hôn kia lên tay cô ấy. Anh đã mua rồi, tại sao lại không tặng cô ấy chứ? Có phải là sợ cô ấy cũng giống anh, đi sai một bước thì sẽ không thể quay đầu lại?”
Cửa kính màu xám bạc phản chiếu một bên khuôn mặt góc cạnh của hắn.
Hắn nhìn cô, im lặng, nụ cười mỉa mai vụt tắt, hắn lặng lẽ và chăm chú nhìn cô.
Cô nhìn thấy một sự rung động đặc biệt ẩn giấu bên trong đôi mắt sâu thẳm ấy.
Hắn cô đơn, có một trái tim thuần khiết, lương thiện, nhưng trong mắt mọi người hắn lại là một kẻ xấu xa.
Không ai có thể hiểu được sự bất lực của hắn, ngay cả đến người phụ nữ bên cạnh hắn cũng không thể đọc được những mâu thuẫn trong lòng hắn.
Cô bỗng thấy rất muốn giúp hắn, giúp hắn thoát ra khỏi bóng đêm u tối, giúp hắn thực hiện ước mơ “làm cảnh sát”.
Cô nói: “Tôi nói để anh biết, đợt này giới cảnh sát chúng tôi mạnh tay quét sạch xã hội đen, sắp tới sẽ có một loạt cảnh sát được điều động đến khu vực này, mục tiêu chính là Kỳ Dã. Nếu anh hợp tác với tôi, đến khi Kỳ Dã bị tiêu diệt, tôi cam đoan sẽ công khai hồ sơ của anh, đến lúc đó, cho dù anh không muốn làm cảnh sát thì cũng có thể rời khỏi xã hội đen…”
“Giờ thì tôi đã hiểu tại sao An Dĩ Phong thông minh như vậy nhưng lại vì cô mà nhất thời hồ đồ!”
“Tôi và An Dĩ Phong…”
Hắn nhếch mép, đôi môi tuyệt đẹp càng thêm gợi cảm, trông hắn cuốn hút đến kỳ lạ: “Có phải là những người đàn ông bị cô lợi dụng đều cho rằng cô rất tốt với bọn họ?”
“…”
Cô giật mình, cổ họng nghẹn đắng.
Nói xong, Hàn Trạc Thần mở cửa xe. Hắn vừa chẩn bị lên xe thì cô vội vàng kéo hắn lại.
“Nếu anh không tin tôi, thì cũng nên tin cảnh sát Vu, cho đến bây giờ ông ấy vẫn ghi chép cẩn thận những thành tích xuất sắc của anh. Ông ấy vẫn không từ bỏ, ông ấy vẫn đang chờ đợi thời cơ để có thể đưa anh ra ngoài ánh sáng…”
“Thật xin lỗi, tôi không tin bất cứ ai!”
Cô nuốt nước bọt. Mặc dù cô đã dùng hết lý lẽ và tình cảm để nói với hắn, nhưng đều không có tác dụng gì.
Cô chỉ còn cách đánh liều nói với hắn: “Coi như tôi lợi dụng anh! Anh có hứng thú đàm phán về việc hai bên cùng có lợi?”
“Hai bên cùng có lợi?”
“Tôi nghe nói anh cả Lôi chuẩn bị lui về dưỡng lão, anh là người mà ông ta tin tưởng nhất, anh sẽ là người tiếp quản tất cả tay chân và mối làm ăn của ông ta. Nếu lúc này Kỳ Dã bị trừ khử thì giới giang hồ sẽ không có ai dám đối đầu với anh.”
Thấy vẻ mặt Hàn Trạc Thần thoáng chút ngạc nhiên, cô liền nắm lấy cơ hội hiếm có này, nói tiếp: “Anh chỉ cần cung cấp cho tôi những chứng cứ phạm tội của hắn là có thể dễ dàng loại bỏ được hắn rồi, tội gì mà không làm?”
“Cô nghĩ là tôi không có não hay sao?” Hàn Trạc Thần cười nhạt hất tay cô ra. “Sau khi diệt xong Kỳ Dã, mục tiêu tiếp theo của các người chính là tôi.”
“Không! Giới xã hội đen không ngừng chém giết nhau là bởi vì các bang phái tranh giành lợi ích, cách tốt nhất để chấm dứt sự tranh giành đó không phải là tiêu diệt, mà là sẽ có một người có thể một tay che cả bầu trời! Mục tiêu tấn công xã hội đen lần này của chúng tôi chỉ là Kỳ Dã.”
Hàn Trạc Thần thôi không cười mỉa nữa, nheo mắt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân.
“Thảo nào mà An Dĩ Phong bị cô hại đến nông nỗi này, lại còn một lòng một dạ yêu cô. Cô thật biết cách đóng kịch!”
Hàn Trạc Thần ngồi vào trong xe, chuẩn bị nổ máy, cô bất chấp tất cả chạy ra đứng trước xe, chặn đường hắn.
“Coi như tôi cầu xin anh, hãy giúp tôi một lần.”
Nếu như Hàn Trạc Thần không nói câu cuối, có lẽ cô đã từ bỏ. Nhưng bây giờ, trong thâm tâm cô chỉ có một mong muốn, nếu cô không đáp lại được tình cảm sâu đậm của An Dĩ Phong, không thể ở bên cạnh hắn, thì cô cũng sẽ cố gắng hết sức để hắn được sống, để hắn có thể thực hiện điều mà hắn mong muốn.
“Tránh ra!”
“Tôi không còn nhiều thời gian nữa, ngoài anh ra, không ai có thể giúp được tôi… cho dù anh có bất kỳ yêu cầu nào tôi cũng sẽ đáp ứng, chỉ cần anh cung cấp cho tôi chứng cứ phạm tội của Kỳ Dã.”
“Yêu cầu?”
Hắn kéo cửa kính xe xuống, ngạc nhiên nhìn cô.
“Cái gì cũng đáp ứng?”
“Đúng vậy.”
“Nếu tôi bảo cô làm người tình của An Dĩ Phong thì sao?”
“Cái gì?”
Yêu cầu này thực sự nằm ngoài dự đoán của cô, thậm chí chưa bao giờ cô nghĩ đến điều ấy.
Làm người tình? Ý của hắn là: Cô sẽ giả vờ như không có chuyện gì trước mặt mọi người, nhưng lúc không có ai thì phải đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của An Dĩ Phong.
Nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì là xấu, sẽ không bị người khác phát hiện, mà những lúc nhớ hắn cũng không phải cố kìm nén, cũng không liên luỵ đến bố cô.
Ở bên hắn, làm người tình của hắn thì sao chứ…
Cô đang suy nghĩ bậy bạ gì vậy? Làm sao có thể thế được!
Cô lắc đầu nói: “Tôi hiểu An Dĩ Phong, với tính cảnh của anh ấy thì sẽ tuyệt đối sẽ không chấp nhận làm chuyện lén lút như vậy.”
“Tôi còn hiểu nó hơn cô! Nó sẽ đồng ý!”
“Nhưng…”
“Giờ nó đang nằm trong bệnh viện Giáo đường. Trước tiên, cô hãy làm cho nó vui lên, rồi hẵng đến tìm tôi nói chuyện.”
Nghe thấy hai chữ “bệnh viện” Tư Đồ Thuần liền quên hết tất cả, vội vàng lao ra khỏi bãi đỗ xe…