Chúa ơi, anh đã nhìn thấy cô cười như thế này khi ngồi xổm dưới đất nhìn cô bé ăn xin trong ánh sáng biển hiệu của tiệm bánh hấp nhân mặn hôm đó, đuôi áo khoác quệt xuống đất dính đầy bùn đất, cũng chính chiếc áo này đây… ảo ảnh như ùa về, mắt Thành Chí Đông mờ đi.
Ghế lái bị đẩy về phía sau khá nhiều, cũng hết cách, chân anh hơi dài mà. Bên trong xe giống y như những gì anh đã nghĩ, không hề được trang trí, chỉ có một ngôi sao nhỏ bằng thủy tinh được treo ở gương chiếu hậu, những ngôi sao sáng lấp lánh0, thảm rồi, tự nhiên anh muốn hát.
0 Lời bài hát thiếu nhi Ngôi sao nhỏ.
Cô ngồi trên ghế lái phụ lắp lại điện thoại đã bị tung ra, chiếc áo khoác ngoài cũng không che được chỗ rách ở tất, nhìn có vẻ nhếch nhác.
“Có cần đi bệnh viện không?”
“Không cần, trẹo chân thôi mà, về nhà chườm đá là được.”
“Vậy có muốn đi uống một ly không?”
Chuyển chủ đề nhanh thật, cô không kìm được ngẩn người quay sang nhìn anh, anh ngồi đó mỉm cười, như đang ngắm một bông hoa.
Uống một ly… cũng được, hôm nay cũng muốn uống một ly.
Lúc xuống xe anh đưa tay ra đỡ cô, cô cũng hào phóng đón nhận, khi rút tay lại theo thói quen cô nói lời cảm ơn. Quán bar nhỏ nên không đông lắm, ban nhạc và ca sĩ cũng có chút lười biếng, đang chơi một giai điệu du dương nhẹ nhàng, rất phù hợp để vừa uống vừa nói chuyện.
Cô đột nhiên nhớ đến tấm bằng lái xe quốc tế: “Anh là Hoa Kiều?”
“Ừ, tên Trung Quốc của tôi là Thành Chí Đông, làm ở KJ, head office của khu vực châu Á đặt ở Thượng Hải, vì thế tôi mới thường tới đây.”
“Tôi tên Diệp Tề Mi, là luật sư”
Phía trên quầy bar treo một giàn ly thủy tinh, ánh đèn chiếu khúc xạ lên mặt cô, đôi lông mày đen nhánh rất có thần, còn chưa uống mà anh đã thấy mình chuếch choáng say.
Động tác uống rượu của cô rất dứt khoát, vừa uống vừa lặng lẽ ngồi nghe người ca sĩ da đen hát, nhấp từng chút từng chút, chỉ khi Thành Chí Đông hỏi cô mới quay đầu sang nhìn anh chăm chú, suy nghĩ một lát rồi trả lời.
Khi hai người vào bar bắt đầu đông, hai người mới thoải mái hơn.
“Có thường xuyên gặp những chuyện như vậy không? Vụ như vậy cô cũng nhận sao?”
“Không, tôi chỉ thỉnh thoảng tới Hiệp hội bảo vệ phụ nữ, một dạng làm công ích thôi, rất nhiều người không thể thuê được luật sư, hơn nữa tôi cũng không có nhiều thời gian”.
Hiểu rồi, nhưng vấn đề đáng quan tâm ở câu hỏi sau cơ: “Bạn trai cô không lo lắng sao?”
Diệp Tề Mi liếc nhìn anh, không cần phải nói dối: “Tôi chưa có bạn trai.”
Tốt lắm! Tim như đang bắn pháo hoa, Thành Chí Đông cười rất vui vẻ.
“Tôi cũng còn độc thân, bay đi khắp nơi, không dừng lại được”
“Bay khắp nơi?”
“Trước đây phụ trách khu vực châu Âu, giờ chuyển sang phụ trách khu vực châu Á, phải đi rất nhiều nước, cũng đã từng có bạn gái, mới đầu thì không sao, sau này nghe điện thoại chỉ thấy khóc lóc, trách tại sao anh lúc nào cũng không ở đây, tại sao chưa quay về? Rất phiền phức, thế là độc thân”
“Không muốn dừng lại?”
“Tôi thích cuộc sống như thế, đến một nơi hoàn toàn xa lạ, việc gì cũng phải tự mình làm, thiết lập quan hệ ngoại giao với chính phủ nơi đó, thiết lập quan hệ với người ở đó, cuối cùng là được nhìn thấy tất cả mọi việc đi vào quỹ đạo, cảm giác rất tuyệt, tiếc là ở châu Á cũng chẳng còn lại mấy nước, sau này sẽ chuyển sang châu Phi”. Anh mường tượng, háo hức muốn được thử sức.
“Vậy thì anh không thích hợp để lập gia đình.”
“Đúng, vì vậy tôi theo chủ nghĩa độc thân.”
Rất thẳng thắn, cũng là một phẩm chất tốt, cô tán đồng gật đầu: “Tôi cũng vậy.”
Anh nhướn mày, cô kiên nhẫn giải thích: “Tôi chuyên thụ lý vụ án li hôn, gặp nhiều rồi, thấy không còn hứng thú”.
“Cô đã yêu bao giờ chưa?”
Cái này có được gọi là xúc phạm không nhỉ?
“Đương nhiên là đã từng”. Diệp Tề Mi không do dự đáp.
Thật ra nhiều năm trước, một anh khóa trên ở trường đại học trước khi đóng sầm cửa bỏ đi đã tức giận gào lên với cô:
“Chủ nghĩa độc thân? Cô đừng dùng cái cớ vớ vẩn ấy để qua mặt tôi, Diệp Tề Mi, tôi sẽ chống mắt đợi xem cả đời này cô có kết hôn hay không!”
Thời buổi này còn có người đàn ông oán trách vì không có danh phận, những gì cô nói không nhận được sự đồng tình của bất kì ai, tốt nhất là không nói.
Hợp quá, trực giác của anh quả không sai, cô ấy chính là người phù hợp nhất, tác phong của Thành Chí Đông từ trước tới nay vẫn rất thẳng thắn nhanh gọn, anh tỏ ra hết sức chân thành, thành khẩn nhìn thẳng vào mắt cô, “Chúng ta rất giống nhau, nếu đã như vậy, có muốn tìm một partner không?”
Hai người im lặng, khoảng cách gần như vậy, lông mi của cô rất dài, anh có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong đôi mắt sáng ấy.
“Không được” Cô trả lời rất thẳng thắn, anh sụp đổ.
“Tại sao?”
“Tôi có nguyên tắc, không chơi tình một đêm, sợ AIDS”.
Cô nói xong quay người bỏ đi, bước đi hơi tập tễnh, nhưng vẫn sải bước đi nhanh thoăn thoắt, bóng dáng dịu dàng đó mang lại cho anh cảm giác bị áp đảo rất lớn, tới khi Thành Chí Đông vượt qua được trở ngại về tâm lý chạy đuổi theo thì chỉ kịp thấy đuôi của chiếc xe Volvo lao vút đi.
Về nhà Diệp Tề Mi lấy đá chườm, chườm xong lên giường nằm lại nhớ tới vẻ mặt lúc sau cùng của người đàn ông đó.
Cô hơi giận, nghe xem anh ta nói cái gì. Nhưng vừa lật người cô lại bật cười, loại người này chắc chưa nếm qua vị bị từ chối bao giờ?
Khi nhắm mắt lại cô cảm thấy có chút đắc ý, mặc dù hôm nay bị đẩy ngã giữa phố, mặc dù còn kinh động tới cả cảnh sát, mặc dù làm ơn mắc oán, mặc dù có người đã đưa ra một yêu cầu hết sức kì lạ với cô, nhưng khi nằm yên tĩnh suy nghĩ lại thấy khá thú vị.
Ngày hôm sau, gần hết giờ làm có bưu kiện chuyển phát nhanh từ Hồng Kông gửi tới yêu cầu cô ký nhận, bóc ra xem, đó là một lọ dầu bóp của một nhãn hiệu lâu đời, tìm khắp cái túi không thấy có một lời nhắn gửi nào nhưng cô biết là ai.
Ngoài anh chàng Thành Chí Đông ra thì còn có thể là ai? Cô mỉm cười.
Buổi tối còn có hẹn với đương sự, không kịp mở hộp ra xem kĩ bên trong, cô cầm cái túi ra khỏi văn phòng.
Trợ lý thấy lạ khi nhìn cô cầm chiếc túi chuyển phát nhanh vừa đi vừa cười, sáng nay khi tới văn phòng còn nhăn nhó, đi lại thì tập tễnh, hỏi thì cũng không nói là đã xảy ra chuyện gì, giờ tâm trạng sao lại vui vẻ thế kia?
Diệp Tề Mi vào xe, tiện tay vứt chiếc túi ở ghế bên cạnh. Sắp sáu giờ, đường tắc kinh khủng, xe xếp thành hàng dài.
Gõ gõ ngón tay theo nhịp trên vô lăng một cách thiếu kiên nhẫn, cô quay sang nhìn chiếc túi rồi quay lại nhìn dòng xe vẫn đang bất động không nhích lên được thêm tí nào, cuối cùng không kìm được, cô cắn môi thò tay ra sờ cái hộp.
Hộp đựng lọ dầu xoa bóp này đậm chất Trung Quốc, cô gái với hai bím tóc dài mặc võ phục, sau lưng còn thò ra hai chui kiếm. Cô mở ra xem, bên trong là một chiếc lọ to màu đỏ, kèm theo một tấm thiệp nhỏ, bên trên từng nét chữ Trung Quốc viết có vẻ rất vất vả: “Không phải tình một đêm, tôi cũng sợ AIDS”, phía sau là một dãy điện thoại ý đồ quá rõ ràng, không hề úp mở.
Đường vẫn rất tắc, trong ma trận toàn xe là xe có người đã bắt đầu chửi đổng, người đó vừa quay đầu sang nhìn thì giật nảy mình, chúa ơi, cô gái trong chiếc xe Volve bên cạnh tay cầm một lọ dầu xoa bóp cười rũ rượi.
Kiên trì không chịu từ bỏ - người đàn ông tên Thành Chí Đông này đúng là rất thú vị. Nhưng vừa mới đấy mà đã ở Hồng Kông rồi, đúng là một sky walker đích thực.
Đợi mãi không thấy Diệp Tề Mi gọi điện, sự háo hức ban đầu của Thành Chí Đông giờ đã biến thành nỗi chán chường thất vọng.
Khi ở Nhật bị khách hàng túm đi uống rượu tâm sự: “Chí Đông, thật ngưỡng mộ cậu, lúc nào cũng tự do tự tại.”
Người đàn ông trung niên Nhật Bản uống nhiều tới mức líu lưỡi, túm lấy tay anh để trút bầu tâm sự.
Trên đường còn có một cô gái chạy tới kéo anh, tiếng Nhật nói nghe rất sexy.
Một bên là ông chú lảm nhảm lải nhải, một bên là cô gái đi chân trần trong gió lạnh, phiền, thế giới này quả là hỗn loạn.
Trong đầu đầy ắp những hình ảnh của cô ấy, muộn thế này rồi, cô ấy liệu có đi ăn đêm không? Liệu có cười dịu dàng vẫy gọi đứa bé đó? Còn cả đôi chân nhỏ xinh kia nữa… Haizz, hay là bỏ qua Hàn Quốc về thẳng Thượng Hải nhỉ?
Rũ bỏ phiền phức bên phải bên trái, Thành Chí Đông đi lên phía trước, ngẫm nghĩ thế nào, bước chậm lại, cứ thế này quay về, liệu có được không?
Buồn bực ghê, Thành Chí Đông cảm thấy đau đầu nhức óc.
Sáng sớm thứ sáu cô lại nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh, một phong bì tài liệu được gửi từ Thượng Hải. Không ghi tên người gửi, chắc là tài liệu cần dùng cho vụ án nào sắp tới, Diệp Tề Mi vội đi tới tòa án, tiện tay vứt lên bàn cũng không mở ra.
Sau khi xong việc quay về, cô vừa ngồi xuống thì trợ lý đi vào.
“Chuyện gì thế?”
“Luật sư Diệp, vừa rồi có mấy cuộc gọi tới tìm chị, em đã ghi lại cả đây.”
Cô đưa tay ra nhận, hờ hững liếc qua một lượt, nhìn thấy số điện thoại cuối cùng rất lạ, nhắn lại một câu cũng rất kì quái: “Đã xem chưa? Nếu không hồi âm, tôi coi như cô đã ngầm đồng ý, ok?”
Diệp Tề Mi chỉ vào số điện thoại đó hỏi: “Ai gọi đến vậy?”
Cô trợ lý đăm chiêu suy nghĩ: “Là một người đàn ông, hỏi anh ta cũng không để lại họ tên, nói là chị sẽ biết.”
Cô suy nghĩ một lúc, bảo trợ lý ra ngoài trước, nhìn chằm chằm vào số điện thoại đó trí não như chiếu film, hình như cũng có chút ấn tượng, nhưng không thể nhớ ra được, lẽ nào muốn đe dọa? Làm luật sư thường xuyên gặp phải những chuyện như vậy, cô cũng quen rồi.
Cô đặt tờ giấy đó xuống, cầm phong bì được chuyển tới buổi sáng xé ra xem, bên trong là một cuốn sổ mỏng, báo cáo tình trạng sức khỏe, ở bìa có dán ảnh.
Đó là một tấm thẻ bốn nhân sáu, người đàn ông trong ảnh không cười, vẻ mặt có chút miễn cưỡng.
Trợ lý ngồi bên ngoài đang cắm cúi gõ chữ, bỗng nghe thấy tiếng cười phá lên, lạ lẫm ngẩng đầu nhìn, lẽ nào là luật sư Diệp?
Qua lớp kính cửa cô nhìn thấy Diệp Tề Mi đang cho tài liệu vào phong bì, không thể nào, cô lại cúi đầu cặm cụi đánh máy, haizz, công việc khiến người ta nhanh già, áp lực lại lớn, cô còn trẻ thế mà đã bắt đầu mắc chứng lãng tai.
Diệp Tề Mi cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại cảm thấy có ấn tượng với dãy số điện thoại kia, lọ dầu xoa bóp tác dụng rất tốt, cô tiện tay để ở tủ giày cạnh cửa ra vào, mỗi lần ra ngoài lại liếc nhìn nó bất giác cười.
Nhét quyển số báo cáo về tình trạng sức khỏe vào phong bì, cô bắt đầu làm việc.
Bình thường cô làm việc rất hiệu quả, chút việc nhỏ này chỉ cần một tiếng đồng hồ là có thể hoàn thành, hôm nay dềnh dàng thế nào, từ ba giờ cho tới năm giờ mới hoàn thành xong một nửa, rõ ràng là không tập trung, chốc chốc lại phân tâm bởi chiếc phong bì bên cạnh.
Cô vứt bút xuống, phì cười, với tay lấy điện thoại, Thành Chí Đông tiên sinh, anh quả thật rất lợi hại, tôi phục rồi.
Lúc nhận được điện thoại anh đang họp, hết người này tới người khác cẩn thận dè dặt lên báo cáo. Điện thoại rung, ban đầu anh không để ý, nhưng nghĩ đến cô liền nhấn nút nghe.