ìn rõ ngày sinh nhật em, chẳng phải là hôm nay sao? Còn chuyện mướn phòng, chúng ta sẽ thảo luận sau.”
Bấy giờ cô mới nhớ, hôm nay là sinh nhật cô. Không phải cô không hiểu, mà là từ nhỏ tới lớn, cô không có ấn tượng gì mấy đối với sinh nhật của mình. Ba cô chưa từng tổ chức tiệc cho cô, ông cũng không hề nhớ. Sau này chuyển đến thành phố B, cô mới làm sinh nhật chung với Hân Duyệt, nhưng chỉ giống như làm cùng với em gái thôi, Hân Duyệt mới là nhân vật chính. Chính vì vậy mà cô không có ấn tượng đặc biệt đối với sinh nhật của mình, chỉ khi em gái cô tính toán sinh nhật sẽ tổ chức như thế nào, thì lúc ấy cô mới ngỡ ra sinh nhật mình cũng gần đến thôi.
Bây giờ Hân Duyệt mất rồi, cô càng không nghĩ đến sinh nhật.
Vì vậy, cô trả lời lạnh nhạt, “Tôi không cần anh mừng sinh nhật với tôi.” Dứt lời, cảm thấy nói vậy hơi quá đáng với người thực lòng quan tâm cô, nên cô nói thêm một câu, “Tôi không thích sinh nhật.”
Sau đó cô mở cửa xuống xe, thì đã thấy xe đang đậu ngoài bờ sông.
Nghĩ đến Hân Duyệt, tâm trạng cô sa sút, cô bước đến bờ sông cho thoáng.
Ở bờ sông có rất nhiều người, đứng bên sông cười nói chụp hình, trông rất vui vẻ. Còn cô thì đứng ở trong góc, rất nhiều người hỏi cô, “Cô có cần chụp hình không?”, cô lắc đầu, không muốn nói một câu nào.
Không biết đứng bao lâu, đột nhiên có người nắm tay cô.
Cô quay đầu, đó là An Thành đang thở gấp gáp.
Không biết tại gió bên bờ sông mạnh quá hay tại anh mệt, An Thành không còn bộ dạng chỉnh tề nữa, tóc anh hơi rối.
Trông thấy cô, vẻ mặt anh chẳng biết là vui hay giận dữ, một tay kéo cô vào lòng, “Tìm được em rồi.”
Hai người đã biết nhau 2 tháng, lần đầu tiên hai cả hai người đứng sát gần nhau thế.
Cô không có kháng cự, mặc cho anh ôm lấy cô.
Một hồi rất lâu, lâu đến nỗi cô ngỡ rằng thời gian bắt đầu trôi ngược lại, anh mới buông cô ra.
Anh nói, “Hân Nhan, em cứ như con rùa chui rút vào mai vậy, coi chừng một ngày nào đó em sẽ đánh mất bản thân!”
Câu nói mà AnThành nhắc tới chắc là câu này.
Thế là Hân Nhan cười cười, giả ngây, “Anh nói rất nhiều, sao em nhớ là câu nào?”
“Vậy sao?” An Thành cười cười, nhưng nụ cười không có cảm xúc.
Cô cảm thấy anh đêm nay là lạ, bèn đến bên anh, kéo tay áo anh, “Ở đây lạnh quá, hay là mình về đi.”
“Là rất lạnh.” anh cười và dập tắt điếu thuốc nhìn cô chằm chằm, “Lúc nãy ở dưới nhà em, anh bắt gặp Kha Cẩn Niên.”
Tay cô giơ lên khoảng không bỗng khựng lại.
Anh thở dài, đặt tay cô vào lòng, sưởi ấm cho cô, “Thật ra anh hi vọng, giá mà em có thể thẳng thắn với anh về một số chuyện, anh sẽ không suy nghĩ lung tung, nhưng em lại nói dối anh là ăn cơm tất niên một mình.”
“Em…” Cô muốn giải thích nhưng không tài nào thốt ra một lời.
An Thành tiếp tục nói với giọng điệu bình thản, “Anh không có nói với em, mấy hôm trước Kha Cẩn Niên tìm đến anh. Anh ta nói với anh rằng em ở bên anh chỉ vì trả thù anh ta. Còn nói là trong tim em chỉ có anh ta. Chỉ vì chuyện em gái nên em mới trốn tránh anh ta.”
“Không phải…” Cô vội giải thích.
“Anh không quan tâm” Anh hình như không muốn nghe, cắt ngang lời cô, rồi tiếp tục nói, “Anh nói với anh ta là anh không quan tâm, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh có thể mặc kệ trong lòng em có ai. Nhưng mà em biết không, hôm nay anh mới nhận ra rằng anh rất coi trọng chuyện này. Có lẽ bản chất con người vốn là ích kỉ như vậy, muốn có người còn muốn có cả trái tim nữa.”
Nói đến đây, anh thả tay cô ra, gương mặt nhìn cô không có cảm xúc, nói từng chữ một, “Hân Nhan, nếu trái tim em không thuộc về anh, thôi thì đừng ở bên anh nữa, chúng ta chia tay đi.”
Cô nhìn anh trừng trừng, đôi mắt ươn ướt long lanh như muốn khóc.
Nhưng anh lại không thèm nhìn lấy, quay lưng bỏ đi.
Mặc cho một mình cô đứng bên bờ sông, một mình trong gió lạnh.