nhận, anh đập cửa, tiếng gào ngày càng lớn. “Mở cửa, mở cửa ra!”.
“Anh ở ngoài đó chờ em đi”.
“Không được, Ân Sinh, em mau mở cửa cho anh!”.
“Chỗ này chật lắm, lát nữa em sẽ ra, ra liền ngay lập tức, thật mà, ra liền”.
“Mở cửa đi!”.
Anh nhất quyết không đồng ý, tiếng rít gào như sấm đánh đau nhức lỗ tai. Tôi sợ hãi, nước mắt lã chã rơi xuống, sao anh không hiểu tôi, tôi còn không phải muốn tốt cho anh sao? Thật sự ấm ức, cảm giác trong trời đất không có con đường nào là dành cho tôi cả, mặc kệ, cho dù đến nơi tối tăm tận cùng cũng chỉ có mình mình thôi!
Tâm buông thõng, không còn cố kỵ, tôi ngồi xuống bồn cầu, ôm ngực, khóc hết nước mắt.
“Anh Dũng, anh ép em!”. Bụng ẩn ẩn đau, nước mũi ràn rụa, cả mặt đầm đìa nước, vẫn khóc, khóc như muốn nôn hết cả ruột gan ra ngoài. “Anh ép em làm gì? Hả?”.
“…. Ân Sinh, em… khóc sao?”. Anh càng khẩn trương, tôi càng giận dữ : hỏi vô nghĩa, tiếng nức nở này có giống người đang cười không?
“………….”.
“Ân Sinh, em, em đừng khóc”.
“……………”.
“Chẳng phải, chẳng phải chỉ là một đứa nhỏ thôi sao, chờ anh hết bệnh rồi, em muốn bao nhiêu anh cho em bấy nhiêu”.
Hừ, lại còn “muốn bao nhiêu”, luật Quốc gia còn rành rành ra đó, chỉ có nước một hơi sinh ba may ra chính phủ cho qua.
“Thật ra anh rất ghét trẻ con, chúng nó đều đáng ghét, suốt ngày khóc nháo, nghịch ngợm không nghe lời, cuộc sống chỉ có hai chúng ta thoải mái hơn, không bị quấy rầy”.
Ghét con nít? Là ai ôm con chị hàng xóm mỗi ngày không muốn buông tay? Bị tè lên người còn vô cùng cao hứng nói nước tiểu con nít đại bổ?
“Ân Sinh, mở cửa đi, thân thể của em lúc này không được khóc, mình còn phải đi bệnh viện, đi trễ xếp hàng rất đông người”.
Thân thể? Đứa nhỏ đã mất, thân thể tôi còn để làm gì, khóc cho phá hư luôn đi, chết luôn càng tốt!
“Ân Sinh, anh không ép em, em cứ mang túi xách vào trước có được không, vừa rồi anh mở ra thấy bên trong có băng vệ sinh, em xem chồng em có ngốc không, có nhiêu đó cũng không hiểu, đúng là già mà còn ngốc!”.
Anh vừa cười vừa tự giễu mình, tựa vào cánh cửa, thanh âm càng gần, thật nhẹ nhàng, thật cẩn thận, phảng phất bên tai.
“Ân Sinh, em ác thật, sao em không nghĩ nếu em xảy ra chuyện gì, anh biết phải sống thế nào đây? Anh chỉ có mình em thôi”.
Tiếng nói bỗng tiêu tán, cách cửa truyền đến tiếng thở dài, vừa sâu vừa nặng nề.
Tay gạt nước mắt dừng lại, tiếng than của anh làm người ta đau lòng : đúng vậy, anh chỉ có tôi, tôi chỉ có anh, còn ầm ĩ mà làm gì? Làm gì cơ chứ? Chúng tôi là chỉnh thể không thể phân đôi, ai gặp chuyện không may đều liên lụy, tan nát. Người khó chịu không chỉ có mình Niếp Ân Sinh tôi, tôi có thể bộc phát, mà Trần Dũng chỉ chịu đựng, anh tổn thương biết bao?
“Mở cửa đi, được không Ân Sinh? Băng vệ sinh này làm thế nào? Em dùng nó đi, chúng ta quay về giường nằm, nhé?”.
Anh lại cầu xin, ngữ điệu mềm, hơi thở mỏng manh nhỏ giọng.
Tôi dần buông lỏng phòng thủ, có hơi động lòng vì lời khẩn cầu của anh, mở cửa thử xem?
“Vậy… Anh không được nhìn, không được nhìn gì cả”.
“Ừ, anh không nhìn”.
“Không được khó chịu”.
“Ừ, em nói không khó chịu anh sẽ không khó chịu”.
“…. Được rồi”.
Chậm rãi vươn tay mở chốt, hé mở cửa một chút. Ngay lập tức tôi bật ngược trở lại, kẻ lừa đảo không biết giữ lời kia xông vào trong, siết chặt lấy tôi, không quan tâm ôm tôi vào lòng.
“Niếp Ân Sinh, em muốn hù chết anh!”. Anh quát giận dữ, rõ là đang trách móc, làm người ta khiếp đảm. “Bổn sự lớn rồi có phải không, còn học khóa cửa, tình huống bản thân còn không biết, khóa cửa cái gì, đứa nhỏ mất đi có thể có lại, em mà xảy ra chuyện thật thì anh… anh…”.
Thôi mắng, cánh tay ai đó sắp bị tức chết niết lấy hai vai tôi, anh run rẩy, toàn thân từ từng cọng tóc đến các đầu ngón tay đều đang run lẩy bẩy, một lúc lâu sau, có tiếng nói khàn khàn phát ra. “Ân Sinh, em muốn anh chết có phải không!”.
Tiếp theo, từng giọt nước nóng hổi, rơi xuống như mưa. Anh khóc, nước mắt ràn rụa, không kìm chế được. Thật ra nếu không để ý đến tiếng khóc rấm rứt trên đỉnh đầu thì dựa vào lòng anh thật sự ấm áp, nước mắt cứ chực trào ra, mắt thì xót, giữa vòng ôm đó, cả người thư thái chỉ muốn ngủ, nhưng vết máu dính trên chiếc áo khoác xanh của anh tôi có nhìn thế nào cũng không vừa mắt.
Anh Dũng thích sạch sẽ, trên người sao có thể mặc áo bẩn? Không nên, người vợ tốt không được để chồng mình lôi thôi.
Tôi đưa tay muốn chùi nó đi, chỉ là chùi thế nào cũng không sạch.
“Anh Dũng, máu….”.
Thanh âm mềm nhũn vô lực, cánh tay vẽ loạn trong không trung, sau đó, suy sụp hạ xuống.
“Ân Sinh!”. Bên tai có tiếng hét lên, tôi thật quá mệt mỏi rồi, mệt đến không động đậy nổi, từ từ nhắm mắt lại, cúi đầu, mất quá nhiều máu, tôi cuối cùng bị bóng đêm vô tận nhấn chìm, nặng nề té xỉu.
Kiêng kỵ
Tôi rất nhanh tỉnh lại, lúc ấy Lệ Lệ đang lau nướt mắt thay quần áo cho tôi, còn Trần Dũng cầm một cái hộp nhỏ đứng bên cạnh chờ đợi, biểu tình trên mặt xơ xác tiêu điều, hai mắt mông lung nhìn chằm chằm vào phòng, có chút dữ tợn, có chút hung hãn, có chút… giống muốn ăn tươi nuốt sống.
Đến tận lúc tôi gọi anh, anh mới hoàn hồn, cơ thể cứng ngắc lập tức buông lỏng, không nói gì, anh bế tôi xuống lầu, một bàn tay còn nắm chặt chiếc hộp nhỏ kia, Lệ Lệ định đỡ lấy nhưng anh không cho.
Tôi hơi tò mò, bên trong đó là thứ gì? Đáng tiếc đầu thì choáng bụng thì đau trướng, tôi không có khí lực hỏi nhiều, ngẫm nghĩ : thôi quên đi, là gì cũng được.
Sau đó, ngồi trong phòng khám, tôi mới biết được —- Trần Dũng mở hộp ra, bên trong là một khối màng thịt màu trắng tròn tròn như quả trứng, bác sĩ nhìn nhìn, vừa lòng gật đầu. “Đúng rồi, là nó, phải như vậy mới là sạch hoàn toàn”.
Tôi hiểu ngay, thứ đó, chính là túi thai của tôi!
.
.
.
“Hu hu hu, chị nói thử anh Hổ tại sao lại chia tay với em, em không tốt chỗ nào, người đâu suốt ngày bỏ đi biền biệt, em mới nói ảnh hai câu ảnh liền đòi chia tay, ảnh, trong lòng ảnh căn bản không có em! Nhìn anh Dũng đi, vì không muốn ảnh hưởng đến việc khám bệnh của bác sĩ, không quản một bồn máu đưa tay vớt cái kia, cái thai gì gì đó, ngược lại anh Hổ thì sao, bất quá chỉ muốn ảnh về nhà sớm một chút thôi tự nhiên nổi khùng la mắng người ta không muốn về nhà, đòi chia tay, đó, đó có phải người không!”.
Giữa khung cảnh ồn ào, tiếng Lệ Lệ trong điện thoại xen lẫn tiếng thông báo đến trạm, tiếng kiểm phiếu vang lên từ radio lờ mờ không rõ.
“Chị, chị đừng khuyên em, ảnh không nghe điện thoại thì em tới cửa tìm ảnh, trực tiếp nói cho ảnh biết, chia tay qua một cuộc điện thoại? Không dễ như vậy đâu! Thôi, không nói nữa, chị bảo trọng, em sẽ đến thăm chị sau, em cúp đây”.
Rụp! Lệ Lệ hấp tấp ngắt điện thoại, ngàn dặm đi tìm chồng, để lại tôi một câu tạm biệt cũng chưa nói xong.
“Bà xã, em lại ngẩn ra làm gì? Mau, uống canh đi”. Giọng nam cắt ngang tiếc nuối của tôi, quay đầu nhìn, Trần Dũng mặc tạp dề cầm một chén canh đang đứng sau lưng, mỉm cười nhìn tôi.
“Ai gọi vậy?”. Nhấc ghế ngồi vào bên giường, vừa hỏi vừa thổi canh cho nguội, múc lên đưa đến tận miệng tôi. “Mau uống, tranh thủ lúc canh còn nóng”.
“Là Lệ Lệ gọi”.
Mùi này là mùi canh gà, mấy ngày nay ba bữa cơm đều là nó.
Tôi chán ghét nhíu mày, thật sự không muốn ăn, giương đôi mắt tội nghiệp năn nỉ Trần Dũng. “Ông xã, không uống không được sao?”.
“Không được, mau uống đi, anh hỏi rồi, phụ nữ sảy thai uống canh gà là tốt nhất, mau uống một miếng đi”.
Muỗng cọ cọ lên môi tôi, nhìn tôi đau khổ há miệng, vẻ mặt anh hài lòng, tiếp tục vừa múc vừa động viên, vô cùng cao hứng đút cho tôi. “Lệ Lệ nguôi giận chưa? Hổ cũng thật là, lời chia tay sao lại nói tùy tiện thế không biết, đều là người lớn cả rồi, không biết nặng nhẹ chút nào”.
Múc chân gà ác ra, anh bỏ vào đĩa rồi đẩy về phía tôi. “Ăn nó đi”.
Không cần đâu, canh uống đã ngán lắm rồi, lại ăn thịt nữa chắc tôi nôn ra mất.
Kiên quyết kháng cự, vùi mặt vào chăn trốn tránh. “Uống một đống canh rồi, no nước, anh Dũng ăn chân gà đi, coi như là, chân gà yêu nước, không ăn không được”.
Phì! Anh phụt cười, bàn tay to vỗ vỗ đầu tôi. “Chân gà yêu nước thì em cũng phải có phần chứ? Được, không ăn thì thôi, chồng để dành cho em, anh tan tầm rồi nói sau”.
A? Còn phải đi làm!
Mau chóng chui ra khỏi ổ chăn, vẻ mặt nịnh nọt, ngữ điệu thành khẩn. “Ông xã thực vất vả, cho nên anh ăn đi, hai ta cùng nhau bổ”.
“Cảm tạ!”. Anh cười, ánh mắt híp lại hiện ra bốn chữ “thật là hiếm lạ”, đứng dậy thu dọn bát đũa đi hướng phòng bếp, chỉ bỏ lại một câu nói nhẹ nhàng vờn quanh. “Anh không ăn thịt”.
Từ ngày tôi sảy thai lần đó, Trần Dũng bắt đầu kiêng thịt, cơm vẫn ăn, nhưng không đụng vào tí đạm nào, hỏi anh vì sao anh không nói, bức đến cùng thì chỉ một câu “không muốn ăn” qua loa cho xong. Động vật sống quen ăn thịt đã ba mươi năm đột nhiên đột biến gene chuyển qua ăn cỏ? Hoặc là Trần Dũng tiên sinh giác ngộ, hiểu chốn hồng trần cuộc đời là ảo ảnh, tính xuất gia làm hòa thượng?
Vớ vẩn, tôi nghĩ tôi biết vì sao Trần Dũng đổi tính : từ nhỏ tôi luôn thấy mẹ tôi là một người cổ quái, bà không ăn cá do mình làm, nói ghê tởm, thịt kho tàu thơm ngào ngạt trong mắt bà là một đống tanh tưởi. Lúc ấy tôi không hiểu, cảm thấy bà rất lập dị, đến tận khi lớn rồi, tự mình làm thức ăn nấu cơm tôi mới phát hiện thì ra mẹ nói rất có lý, có lẽ bản thân tôi hơi mẫn cảm, hơi cẩn thận quá đáng, nhưng khi nhìn thấy sinh vật vẫn còn sống lúc mình chạm vào nay chình ình trên bàn cơm mình ăn thì dù có bỏ thứ quý lạ nào vào miệng cũng nhạt đi một phần ý vị. Cứ nhớ đến mình đã cắt nó, đã mổ xẻ nó, đã rửa hết máu, hết dịch trong nội tạng… thì ngay lập tức dĩa thức ăn ngon lành biến thành tảng thịt sống, tôi không cách nào ăn nó được, giống như đa số người không thể ăn đồ ăn sống vậy. Trần Dũng từng thay tôi chùi máu ướt đẫm chân, lại tự tay vớt lấy túi thai, có lẽ đây là lí do. Tuy nói bề ngoài mọi thứ vẫn như cũ, nhưng bên trong vẫn tổn thương nhiều lắm, giấu giếm – cách chối bỏ hữu hiệu nhất, tổn thương lại càng lớn hơn.
Tôi thở dài, một tiếng thở dài cho cả hai chúng tôi. Hạ thắt lưng, lại quay về ổ chăn, tùy tay tìm kiếm remote TV, nhàn nhìn màn hình không yên lòng.
Phải làm sao mới có thể phá vỡ kiêng kị của anh? Tôi rất muốn, nhưng không biết cách nào.
“Sinh mệnh là một quá trình kì diệu, từ lúc trứng kết hợp với tinh trùng cho đến khi em bé cất tiếng khóc chào đời, mười tháng, cơ thể trải qua một loạt thay đổi về chất lẫn về lượng”. Tiếng TV oang oang ảnh hưởng đến suy nghĩ của tôi, TV đang chiếu gì đấy? Động lỗ tai, chuyển ánh mắt, sau đó sững người mất hồn.
“Bà xã em trước ngủ một lát đi, anh đi mua nước trái cây. Xem gì vậy? Chuyên tâm quá nhỉ”.
Giường bỗng lún xuống, tôi biết Trần Dũng đã cởi tạp dề và ngồi bên cạnh mình, nhưng tôi không rảnh tiếp đón anh, toàn tâm toàn ý nhìn chương trình đang giải thích sự huyền bí của sinh mệnh trong TV, nghe người dẫn kể về việc phôi thai phát triển thành một đứa trẻ như thế nào. Anh Dũng anh xem, một cơ thể nhỏ bé, làn da mỏng đến trong suốt, thì ra bảo bối khi còn nằm trong lòng người mẹ đã đáng yêu như thế này rồi.