Bình thường Cố Yên đã ghê gớm lắm rồi, lúc điên lên thì càng không giống một người điên bình thường! Đầu tiên cô bắt anh ta đưa đi ăn xả láng ở một nhà hàng sang trọng, sau đó lại tìm đến một quán bar nhảy nhót điên loạn, thân hình cô vốn đẹp, nay lại thêm vài điệu nhảy khêu gợi cùng tiếng nhạc chát chúa, khiến bọn khách nam ở đấy được một phen no mắt. Khó khăn lắm Dung Nham mới đưa cô thoát ra khỏi đám sói đang đói mồi ấy. Trong lúc không để ý, anh ta đã bị Cố Yên lấy mất chìa khóa xe.
Anh ta vội chạy theo Cố Yên, mở cửa cạnh ghế lái nhảy phóc lên xe. Trong thành phố đông người, cô còn lái xe với tốc độ bình thường, nhưng khi ra đến ngoại ô, chỗ nào có vật cản, cô lao đến, chỗ nào khó đi, cô xông vào khiến chiếc Ferrari 612 nát bươm, nhìn chẳng khác nào chiếc xe điên.
Chiếc xe với những vết xước chi chít đâm phải cột biển báo làm bong cả một mảng sơn, rồi dừng lại trong tiếng rên rỉ đau đớn. Cánh cửa bên ghế phụ mở toang ra, Dung Nham mặt trắng bệch lết ra khỏi xe, cố bám vào gốc cây cạnh đó vỗ ngực bồm bộp, thật mất mặt, anh ta... say xe.
"A..."
"A..."
"A..."
Cố Yên chạy ra khoảng đất trống, ngửa mặt lên trời hét to, kèm theo là động tác đạp chân khua tay, để trút cơn thịnh nộ vào hư không. Dung Nham trố mắt ra nhìn, trong đầu suy tính xem nên lấy di động ra ghi lại cảnh tượng ngàn năm có một này hay gọi 120?
"Vì sao cha không cho con lấy anh ấy?"
"Vì sao cha không chịu phẫu thuật?"
"Vì sao không hoãn đám cưới lại chứ?"
"Vì sao không nghe lời tôi?"
"A!!!"
"Vì sao ai cũng nói vì muốn tốt cho tôi chứ?!"
"Chị Yên?" Cố Yên hét xong thì ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc. Một lúc sau Dung Nham mới liều mạng đi tới, vỗ nhẹ vào vai cô an ủi.
"Tất cả đều đáng ghét..." Giọng Cố Yên khàn lại, ánh mắt vô định. "Đáng ghét! Đáng ghét..."
Dung Nham động lòng, lần đầu tiên anh cảm thấy Cố Yên thực ra cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.
"Cha nói rất lo cho hạnh phúc của tôi, muốn cố gắng chút sức lực cuối cùng vì tôi, ông nói nên để cho tôi tự do, ông không sai. Lương Phi Phàm đã chờ đợi lâu như vậy, tốt với tôi như vậy, thiếp cưới đã gửi đi rồi, anh ấy cũng không sai. Chị cũng không sai, Phương Diệc Thành cũng không sai..." Cô lẩm bẩm một mình, từng dòng lệ thi nhau chảy ra từ khóe mắt. "Vậy tức là tôi sai rồi? Là tôi sai rồi... Dung Nham, anh hãy nói xem, có phải là tôi sai rồi không?" Cố Yên ngồi bệt xuống đất, nước mắt lưng tròng, níu lấy Dung Nham mà hỏi.
Một người con trai như Dung Nham đương nhiên là thương hoa tiếc ngọc, nước mắt của Cố Yên đã hoàn toàn xô đổ phòng tuyến của anh. "Không phải đâu, không phải lỗi của cô!" Anh ngồi xuống bên vệ đường cùng cô, khẽ an ủi. "Có những lúc, không ai làm sai điều gì cả, nhưng tất cả lại bị tổn thương."
Cũng giống như khi bỗng nhiên rơi vào một không gian khác, một thế giới khác, chuột và mèo lại giống như hai loài đã sống với nhau rất lâu, cùng ngồi tán chuyện suốt buổi chiều và ngắm ánh tịch dương ở ngoại ô.
"Vậy... tại sao không nghe lời anh ấy đi đăng ký trước đi? Chỉ đăng ký thôi, chẳng ai biết được cả, mà lại làm cho anh ấy yên lòng."
"Lúc đó tôi đang rất bối rối." Cố Yên nhổ một cọng cỏ, ưu tư cúi đầu, giọng khàn khàn. "Hơn nữa, yên tâm cái gì cơ? Cưới rồi còn bỏ được sao, anh ấy vội vàng thế làm gì cơ chứ? Cha tôi đã như thế rồi, tôi làm gì còn tâm trí nào cưới xin nữa!"
Dung Nham cũng thấy ấm ức thay cho Lương Phi Phàm, nhưng những lời nói của Cố Yên vừa quá đáng lại vừa có lý, anh cũng chẳng biết nói thế nào cho phải nữa.
Cả hai cùng lặng đi mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại đang réo trong xe. Túi xách của Cố Yên không biết lúc nãy đã rơi ở đâu mất rồi. Dung Nham quay lại cầm điện thoại của mình xem, là Kỷ Nam.
"Anh Hổ nói anh đi theo Cố Yên?" Giọng Kỷ Nam rất lo lắng.
Dung Nham giọng đấy oán trách "ừ" một tiếng, đây là quyết định rất sai lầm!
"Chị Minh Châu đang tìm Cố Yên khắp nơi đấy, anh cả qua chỗ cha Cố Yên rồi, hai người cũng nhanh qua đi."
Dung Nham thầm nghĩ việc này chắc chắn không hay rồi, một người phụ nữ sắc xảo như Cố Minh Châu mà còn sốt sắng cầu viện binh, cho thấy sự việc đã đi quá xa rồi.
Đúng là vô cùng rắc rối.
Hay có thể nói rằng, mưa gió bão bùng đang sắp đổ xuống.