nh nguyện làm vậy để cứu cha. Tình huống lúc bấy giờ, lẽ nào chị ấy còn có cách khác sao? Hơn nữa, anh dựa vào đâu mà trách chị ấy chứ? Lẽ nào anh cho rằng, bảy năm qua, nếu không có Lương Phi Phàm thì em vẫn đợi anh sao?” Cố Yên ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, hếch chiếc cằm nhỏ lên cao.
Cô cứ tưởng lần trước cô đã nói đủ rõ ràng với anh rồi, cứ tưởng rằng lần nay anh hẹn gặp cô là thành tâm chúc phúc cho cô. Anh làm cô tức chết đi được, anh vẫn còn muốn ngáng chân, sao anh không nghĩ xem, tất cả những chuyện này chẳng phải do chính anh ta gây ra hay sao?
Phương Diệc Thành ngồi im nhìn cô hồi lâu rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ với ánh mắt sâu lắng: “Anh làm sao dám nghĩ như thế… Nói như vậy có nghĩa em đã biết chuyện này rồi à? Và em cũng không trách chị ấy. Em không trách chị ấy… Ha ha, Cố Yên, quy chuẩn tha thứ của em thật là… khác người.” Thì ra sự tha thứ không phân biệt trắng đen, không có trái phải để tranh cãi, tội ác tày trời hay là một chuyện vặt vãnh đều chỉ dựa vào trái tim cô.
“Nếu như em đã biết rồi thì anh cũng chẳng còn gì để nói. Ý chú Cố là muốn anh đến làm thuyết khách.” Anh xoay xoay cái ly trong tay, cười nhạt: “Nhưng anh làm gì có bản lĩnh thuyết phục được em chứ? Em luôn cứng đầu như vậy.” Anh lại nhìn cô bất lực. “Anh hẹn em ra đây, trước tiên là muốn biết rốt cuộc em đã biết rõ sự việc hay chưa. Ngoài ra, anh cũng muốn trực tiếp gặp em để nói lời chúc mừng, cuối cùng thì em cũng tìm được hạnh phúc thực sự cho mình.”
Lúc này Cố Yên đã vơi cơn giận nên cảm giác cũng đỡ hơn, nghe anh nói thản nhiên như vậy, cô bĩu môi không nói.
“Coi như anh vẫn còn tỉnh táo, đến nước này rồi, chẳng thể thay đổi được gì đâu. Chỉ có điều, Cố Yên, tình trạng của chú Cố không được lạc quan lắm đâu, loại thuốc mới đang sử dụng rất tốt, nhưng giờ là thời điểm tốt nhất để phẫu thuật.” Anh nói rất tha thiết.
“Anh cũng đã khuyên ông, nhưng cũng giống như em nói, sự cố chấp cuả chú Cố đúng là khiến cho một người cố chấp như cha anh phải phục sát đất. Cố Yên, anh không có ác ý gì đâu, anh chỉ muốn nói hôn sự của em và Lương Phi Phàm không thể chỉ hoãn lại một thời gian sao?” Anh bình thản nói. “Nếu em đi gặp chú Cố để nói chuyện, cứ coi như chú ấy đồng ý thì cũng sẽ bị chấn động về tâm lý, điều này không tốt cho tình trạng sức khỏe hiện nay của chú ấy. Hơn nữa, cũng chưa chắc đã mất bao lâu, tại sao lại không nhanh tay loại bỏ phiền phức chứ, thực ra anh cũng biết những điều này không nên do anh nói ra. Chẳng qua là hiện giờ chú Cố và Cố Minh Châu cứ như nước với lửa, anh chỉ là nghĩ cho bệnh tình của chú Cố mà thôi!”
Cố Yên chép miệng, lặng im nghe anh nói, đặt tay trái lên vai phải một cách vô thức: “Em hiểu!” Tai cô đã bắt đầu mềm ra, Phương Diệc Thành nói một hồi và lại còn nói rất có căn cứ khiến cô dao động khá nhiều. Đành rằng đám cưới thì vẫn sẽ tổ chức, nhưng chậm một chút cũng có gì to tát đâu nhỉ? Chỉ e Lương Phi Phàm sẽ lại không vui. Nghĩ đến vẻ khó chịu của Lương Phi Phàm, Cố Yên lại nhoẻn miệng.
Phương Diệc Thành gật đầu, hai người im lặng hồi lâu.
“Vừa rồi em… ở… Diệc Thành, anh đừng giận em nhé, mấy hôm nay em thấy cha và chị Minh Châu cãi nhau mà đầu óc em cứ quay cuồng, tâm trạng rất buồn bực.” Cố Yên nghiêng đầu khuấy bát sò tuyết đang dần mở ra, nhẹ nhàng xin lỗi anh.
Phương Diệc Thành lấy một chiếc ly rót trà cho Cố Yên: “Cái con bé ngốc này, anh làm sao có thể tính toán với em mấy chuyện này chứ? Có lúc nào nói chuyện mà em không ngang ngược như vậy đâu!” Anh đẩy ly trà về phía Cố Yên, cô nhận lấy rồi nhấp một ngụm, mím môi cười, thực ra Phương Diệc Thành rất giống một người anh.
Hai người nói chuyện phiếm thêm một lúc, Phương Diệc Thành thấy không còn sớm nữa, anh cũng có việc nên phải đi. Trong đầu Cố Yên có chút bấn loạn, cô nói muốn ngồi lại thêm lát nữa.
“Có chuyện gì cứ tìm anh nhé!” Anh với tay lấy chiếc áo khoác vắt lên cánh tay, nở nụ cười ấm áp.
Cố Yên mỉm cười gật đầu.
Anh đi chậm rãi ra ngoài, tay đã đẩy lên cửa lại quay đầu lại hỏi thêm một câu: “Tại sao từ trước tới giờ em không hỏi anh, bảy năm qua anh ở đâu, tại sao không quay lại tìm em?”
Cố Yên nghiêng người dựa vào ghế, không chút ngạc nhiên: “Ồ! Vậy thì, bảy năm qua anh ở đâu? Làm những gì? Tại sao không nhắn nhủ gì cho em?”
Phương Diệc Thành đứng cách cô không quá hai mét nhưng nụ cười giống như đang ở một nơi cách xa cô cả hàng vạn năm ánh sáng, cảm giác xa cách đến nỗi đời này khó mà vượt qua được: “Năm thứ nhất, anh liên tục trốn khỏi nhà, liên tục đi tìm em, rồi liên tục bị bắt trở lại. Đang từ vị trí đầy vinh quang của người có công lao đặc biệt trở thành trò cười của nhà họ Phương. Từ năm thứ hai đến năm thứ năm, anh đi miền Nam, không từ một thủ đoạn nào để leo lên dù có phải lợi dụng mạng lưới quan hệ mà trước kia anh khinh thường nhất. Bởi vì cha anh nói, đàn ông muốn có thứ mà bây giờ mình không có được thì chỉ có một con đường duy nhất là quyền lực. Cũng giống như vô số lần trước kia, anh rất tin tưởng ông ấy, Đến năm thứ năm, cuối cùng anh cũng có thể được coi là có máu mặt, anh vừa sợ lại vừa mong muốn trở về. Lúc đó anh biết em đã ở bên Lương Phi Phàm, anh đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.” Mắt anh rực sáng như đốm lửa khi hồi tưởng lại quá khứ. “Hôm đó cũng là sinh nhật em. Em và anh ta đốt lửa trên đỉnh núi, anh ở dưới chân núi nhìn lên suốt đêm. Khi trời sáng, em dựa vào lưng anh ta đi xuống núi, chẳng cần phải ở trong mơ, nụ cười của em vẫn đẹp nhường nào, anh chẳng biết phải bước tới như thế nào, còn mặt mũi nào để đối diện với em… Cũng giống như năm đó, anh lại lạc lõng trong niềm tin vững chắc của hai chúng ta thưở nhỏ, ngày hôm sau anh trở về phương Nam. Hai năm còn lại, anh toàn tâm toàn ý suy nghĩ, làm thế nào để đối diện với em lần nữa?”
Anh cười thật dịu dàng, cũng giống như buổi chiều của mười năm về trước, chàng trai mặc áo đen tuấn tú đưa những ngón tay thon dài ra ôm lấy cô, cười dịu dàng gọi tên cô, dũng cảm tiến tới chiếm lấy trái tim cô.
“Anh cứ nghĩ em sẽ đợi anh, cũng giống như anh đợi em, cho nên anh lại xuất hiện trước mặt em.” Anh khẽ cười và kể lại với giọng nói hơi run.
Bảy năm trời đằng đẵng hóa ra chỉ cần vài câu nói đã hết. Trong vở kịch đã hạ màn này, anh đã sai vì cho rằng thời gian chẳng qua cũng chỉ qua đi thôi, nhưng anh lại bỏ quên không tính đến thứ quan trọng nhất – trái tim cô.
Cố Yên khẽ cười rồi cúi đầu uống trà. Phương Diệc Thành cũng mỉm cười rồi mở cửa bước nhanh ra ngoài.