Tần Tang trả lời không cần suy nghĩ, cô đeo kính vào rồi bật máy tính lên. Dáng vẻ thanh thoát khiến Cố Yên không tin tưởng lắm: “Tần Tiểu Tang, cậu tập trung chút đi.”
Tần Tang nâng ly cà phê uống một ngụm rồi tựa người ra phía sau một cách nhàn hạ: “Được rồi! Được rồi! Mình đang tập trung đây. Cố Yên tiểu thư, cô có biết tỷ lệ đầu thai làm người của một sinh mệnh nhỏ thế nào không? Đến bây giờ mà cậu chưa bị chết yểu đã là may mắn lắm rồi, lại còn may mắn sinh ra có đôi có cặp, sau đó gặp được nhau trong biển người mênh mông này, rồi lại yêu nhau… Cậu nghĩ xem, chuyện này thật không hề dễ dàng.”
“Cậu chua ngoa thật đấy Tần Tiểu Tang, thế ý cậu là gì nào?”
“Ý mình là, cuộc đời ngắn ngủi, cậu hà tất lúc nào cũng phải khiến bản thân đau khổ chứ?”
Cố Yên nghe vậy cười lớn: “Suy luận vớ vẩn!”
Tần Tang chọc được Cố Yên cười, trong lòng cũng thấy vui lên. Hai người phụ nữ ngồi đối diện nhau dưới ánh mặt trời mùa thu sảng khoái, thủ thỉ chuyện trò. Bên ngoài là cây ngô đồng cành lá xác xơ báo hiệu mùa đông đang đến gần, lòng người cũng ấm áp dần lên.
Gần đây Tần Tang rất mê mua sắm qua mạng, cô đưa hết những thứ mua được cho Cố Yên xem, hai người đang thảo luận hứng thú thì Lương Phi Phàm gọi điện đến: “Em đang ở đâu vậy?”
“Có chuyện gì thế anh? Cố Yên nói với anh bằng giọng bình bình.
Lương Phi Phàm một tay giữ điện thoại, một tay ra hiệu dặn dò thư ký trình tự đưa ra văn bản, thực ra anh muốn hỏi xem Cố Yên nói chuyện với cha cô thế nào rồi, nhưng lại nghĩ nếu hỏi vậy có vẻ hơi nhỏ nhen, nên chuyển chủ đề: “Trưa nay em muốn ăn gì?”
“Để sau nhé! Có lẽ em không qua được đâu, anh đừng đợi em.”
Cặp lông mày sắc lẹm của Lương Phi Phàm chau lại, anh hỏi cô: “Sao vậy em?”
“Em đi cùng Tần Tang rồi, lát nữa bọn em đi dạo phố, nếu muộn em sẽ ăn cơm luôn với cô ấy. Nói chuyện sau nhé, anh đang bận việc mà.”
Nghe cô nói đang ở cùng Tần Tang thì Lương Phi Phàm cũng không nói gì nữa, cuối cùng anh dặn dò: “Buổi tối em về nhà luôn nhé, chúng mình cùng ăn cơm, được chứ?”
Cố Yên “ừ” một tiếng rồi gác máy. Tần Tang nhìn qua vẻ mặt không mấy tự nhiên của cô, không nói gì. Cố Yên đợi một lúc lâu cũng không thấy cô cất lời, thở dài: “Tang Tang, cậu dùng cái kho lý luận của cậu để mở đường cho mình không được sao?”
Tần Tang xoa những ngón tay thon dài của mình trên ly cà phê, khẽ cười: “Thực ra trong lòng cậu đã có cách rồi đúng không? Chẳng qua là đã quen hỏi ý kiến người khác, bây giờ chuyện liên quan đến người ấy, cậu nhất thời không biết phải làm sao thôi. Mình không biết cụ thể chuyện giữa các cậu, cậu đòi mình khuyên nhủ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cố Yên, mình chỉ thành thật khuyên cậu rằng, hãy nghe theo sự mách bảo của trái tim.”
Cố Yên không giống như An Tiểu Ly, cô không cần Tần Tang khuyên nhủ, cô hiểu rõ lòng mình, cái cô cần là Tần Tang củng cố thêm cách nghĩ của cô mà thôi.
“Mình biết…” Cố Yên ngoảnh đầu nhìn dòng người đi lại ngoài cửa sổ, cô suy nghĩ cả đêm nên đã sớm bình tâm trở lại. Phải nói rằng, trong chuyện này, người tổn thương nhất e rằng là chị Minh Châu, bao năm nay chắc chắn chị đã rất hổ thẹn, bất an. Còn Lương Phi Phàm, không cần biết ngày trước anh đã thỏa thuận gì với Minh Châu, nhưng xuất phát điểm có lẽ vẫn là tình yêu? Huống hồ dựa vào cái gì mà yêu cầu người ta phải chịu tổn thất lớn như vậy để cứu gia đình họ? Tình hình lúc đó, chỉ cần có thể cứu được cha tự cô cũng nguyện hy sinh mọi thứ.
Hơn nữa, sự hy sinh này lại là những ngày tháng vô ưu vô lo trong suốt bảy năm sống trong tình thương yêu vô bờ bến của Lương Phi Phàm, đẹp đến nỗi không có gì có thể xứng đáng với hai chữ hy sinh.
Đã gọi là quá khứ chẳng phải là những tháng ngày đã qua hay sao, bới móc lại thì có gì hay ho đâu chứ?
Cố Yên không đến Lương thị tìm Lương Phi Phàm mà đi dạo phố với Tần Tang cả buổi chiều, đi đến lúc mệt rồi hai người bắt xe đến cửa hàng KFC mà Cố Yên thích để uống nước.
Hai người hứng khởi gọi món rồi Tần Tang ngồi bên cửa sổ nơi vắng người ở đại sảnh, than thở: “Nếu như cậu vẫn còn vương vấn quá khứ thì nhất định sẽ bị trời phạt đấy, có một người đàn ông tuyệt vời như vậy vẫn không vừa lòng, tổn thọ cho mà xem.”
“Thật sao? Nói tiếp đi, nói cái gì để củng cố chút niềm tin cho mình.” Cố Yên ngửa mặt lên cười, lời Tần Tang nói luôn khiến người khác cảm thấy mạnh mẽ. Lúc này đây cô rất cần sự mạnh mẽ đó.
Tần Tang dùng thìa khuấy nước sốt cà chua trong chiếc hộp nhỏ, làm ra vẻ trầm tư: “Người ta không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông, cậu của lúc bắt đầu và cậu của hiện tại đã không còn là một bản ngã nữa rồi, mà là hai cái tôi có quan hệ tương hỗ, cho nên cậu của hiện tại không cần phải gánh chịu bất cứ những sự bất hạnh nào của cậu ngày xưa nữa. Như thế đã được chưa?”
Cố Yên bị chọc cho vui đến nỗi híp mắt: “Cũng tàm tạm.”
Khi Cố Yên về đến nhà họ Lương thì đã sẩm tối. Người làm nói ông chủ đang ở dưới. Cố Yên thay đồ xong liền xuống bếp kiểm ta, Lương Phi Phàm mặc đồ ở nhà, quay người về phía cửa, những ngón tay thon dài đang thái rau, dáng vẻ trông vẫn rất khí khái kiêu ngạo, tuấn tú bất phàm.
Cố Yên kẽ ho một tiếng, bước tới ôm eo Lương Phi Phàm từ phía sau. Lương Phi Phàm ngoảnh mặt lại hôn cô: “Còn món canh nữa là xong, chúng ta ăn trong phòng nhé?”
Cố Yên đồng ý nhưng vẫn chưa chịu đi mà đứng bên cạnh anh. Trong phòng bếp lổn nhổn toàn là dao, Lương Phi Phàm vừa phải canh lửa vừa lo va vào cô, vất vả lắm mới làm xong cơm tối.
Hai người ăn tối trong căn phòng thắp đầy nến lung linh.