Hơn nữa thiết bị của Saint Laurent không hề thua kém những trường danh tiếng khác, anh hy vọng bảo bối có thể sử dụng thật tốt, cho nên anh cũng không có bất kỳ ý kiến gì đối với việc cô tham gia câu lạc bộ, chỉ cần cô có hứng thú, anh đều ủng hộ.
A. . . . . . Kim Bảo Bối buồn bã nhìn chồng, "Sẽ không mỗi lần thêm vài ngoại lệ, sau đó thêm càng ngày càng nhiều đến lúc không dùng được luôn chứ?"
"Cũng chỉ có một điều này, về sau cũng sẽ không thêm nữa." Anh luôn luôn nói được là làm được, kỷ luật cao, căn bản không cần dùng đến giấy trắng mực đen hay dấu tay, người biết Tần Bích Vũ luôn tin tưởng điểm này, cho nên mặc dù cứng nhắc, đối đãi với người khác nghiêm túc vẫn không biết thay đổi, nhân duyên của anh cũng không kém.
Được, mặc dù không hài lòng, nhưng vẫn có thể tiếp nhận. Kim Bảo Bối mắt thấy không cách nào mang đầu óc di chuyển đến bài tập, nhưng cũng hoạt động rất nhanh, lập tức nghĩ cách lợi dụng tấm Kim Bài Miễn Tử này.
Kim Bảo Bối và Tần Bích Vũ đùi dán đùi, ngồi nghiêm chỉnh, hiếm khi cái mông chịu dời đến trên ghế sofa.
"Chồng, em có chuyện muốn nói với anh."
"Cái gì?" dien dan le quy don
Kim Bảo Bối len lén liếc Tần Bích Vũ một cái, phát hiện anh cũng giống như mỗi lần nghe cô nói chuyện, chuyên chú lại dịu dàng nhìn cô, trong nháy mắt, thật là muốn đến trong ngực chồng làm nũng!
Chỉ là kế tiếp cô phải nói, vì cả đời hạnh phúc của cô, mặc dù có Kim Bài Miễn Tử, nhưng cô tuyệt đối không thể làm hư, "Thật ra thì em đã sớm muốn nói với anh, chỉ là người ta vừa nhìn thấy anh đã quá vui vẻ, sau đó liền quên sạch."
Anh biết bảo bối mỗi lần nhìn thấy anh đều rất vui vẻ, gương mặt luôn đỏ bừng, cười đến giống như Tiểu Thái Dương, cẩn thận nhớ lại, trước khi kết hôn anh còn tưởng rằng đó là bởi vì cô phơi nắng hoặc nhất thời kích động nên mới dễ dàng đỏ mặt. Chỉ là như vậy vừa nhìn đã có thể hiểu ngay cảm xúc của cô, rồi lại khiến cho gương mặt tuấn tú anh cũng nóng lên.
Anh luôn không học được sự thẳng thắn đối với tình cảm cô, suy nghĩ một chút thật sự rất xấu hổ, mà người không thẳng thắn như anh sao có thể có được cô vợ đáng yêu như cô đây?
"Thật ra thì. . . . . ." Cô ấp a ấp úng, đứng ngồi không yên, "Anh Bích Vũ có nhớ lễ Giáng Sinh năm ngoái chúng ta gặp mặt ở trong nhà bố hay không?"
"Nhớ." Làm sao có thể quên? Anh nghĩ cả đời anh sẽ luôn nhớ món "Quà giáng sinh" đặc biệt của bảo bối!
"Khi đó ba mẹ em nói với bố chồng mẹ chồng, em theo chị đến nước Mĩ, ở tại nhà anh trong khoảng thời gian này, coi như xem mắt với anh."
"Chị của em đã có bạn trai, anh đối với cô ấy cũng không có cảm giác đặc biệt." Tần Bích Vũ không muốn vợ để ý chuyện này, liền thẳng thắn.
"Em là muốn nói với anh. . . . . ." Cô nhìn anh, cúi đầu, trong lòng rất thấp thỏm, mắt to lo lắng nhìn về phía anh, "Anh Bích Vũ nói chuyện không giữ lời hả?"
Tại sao cô bé này hôm nay lại nói năng kì lạ như vậy? "Anh không phải người không giữ lời hứa, đương nhiên cũng sẽ không nuốt lời."
"Vậy em nói!" Vẻ mặt Kim Bảo Bối hùng hồn, "Thật ra thì người xem mắt với anh không phải là chị của em, mà là em, vừa bắt đầu ba mẹ em đã nói với ba mẹ anh đối tượng chính là em." Chị chỉ giúp cô tung hỏa mù, không ngờ lại vô cùng hữu hiệu! Lòng đề phòng của anh Bích Vũ chỉ nhằm vào chị, anh căn bản không ngờ lần đó đối tượng xem mắt chỉ có mười chín tuổi!
"Cho nên, qua chuyện đêm hôm đó, chỉ là đẩy nhanh thời gian chúng ta kết hôn mà thôi. . . . . ." Kim Bảo Bối dừng một chút, nhìn Tần Bích Vũ bởi vì khiếp sợ mà vẻ mặt vô hồn, cô lặng lẽ giơ Miễn Tử Kim Bài lên, co lại thành quả cầu nhỏ chờ đợi bị xử lí.
"Không đúng, " Tần Bích Vũ không tin có chuyện như vậy, " Làm sao ba mẹ có thể đồng ý chuyện hoang đường như vậy? Em mới mười chín tuổi!" Còn có một tương lai phía trước đang chờ cô, tại sao muốn đẩy cô vào cuộc hôn nhân gông cùm xiềng xích này, đưa cô bé hoạt bát này ở chung một chỗ với người cứng rắn như anh?"Tại sao ba mẹ em có thể đồng ý chuyện như vậy? Anh lớn hơn em. . . . . ." Anh không nói ra miệng, sự thật này anh không thể tin được, nhưng lại không hề cảm thấy khổ sở.
Kim Bảo Bối nhìn bộ dáng khó có thể tin của chồng, có lẽ một tháng hôn nhân ngắn ngủi này làm cho cô bắt đầu sinh ra một chút xíu ăn ý của vợ chồng, từ ngôn ngữ và cách nói chuyện của anh cô có thể đọc được ý nghĩ của anh.
Có lẽ cô không nên dùng Kim Bài Miễn Tử, mà là nên hóa giải khúc mắc của chồng!
"Chồng, anh có nhớ năm ấy anh đến Cao Hùng dạy học trường đó tên là gì hay không?" Chuyện như vậy chắc chắn không có khả năng anh bởi vì bị cảm nắng mà quên mất?
Tần Bích Vũ gật đầu một cái, đó là một trường học Quý tộc, hơn nữa còn là chi nhánh của Saint Laurent, anh tất nhiên vẫn nhớ, tên là. . . . . Tần Bích Vũ đột nhiên phát hiện cái gì không đúng, nghi ngờ nhìn về phía Kim Bảo Bối, đơn nhập học của cô chính là do một tay anh xử lý, cho nên không thể nào nhìn lầm.
Kim Bảo Bối đỏ mặt, có chút khó chịu.
"Thầy giáo như anh thật sự rất có nề nếp, lớp của em vừa đúng lúc để cho anh dạy thay, anh biết không? Rất nhiều bạn học nữ cũng cảm thấy anh rất tuấn tú, nhưng mà thật sự rất phiền toái anh lại thích nghiêm túc, hơn nữa mặc kệ chúng em làm nũng thế nào anh cũng đều nghiêm mặt. Nhưng mà, vô luận chúng em có vấn đề gì hỏi anh, anh nhất định sẽ nghiêm túc trả lời đến lúc chúng em hiểu mới thôi, anh rõ ràng yêu cầu rất nghiêm khắc, sẽ bởi vì chúng em không tuân quy củ mà hung dữ với chúng em, nhưng mặc kệ chúng em hỏi bao nhiêu vấn đề ngu xuẩn về việc học hành, để cho anh lặp lại một vấn đề không biết nhiêu lần, anh đều sẽ không tức giận."
Giáo sư Tần từ nước Mĩ tới, không giống bất kì ai từ nước ngoài trở về, không thích khoe khoang với nữ sinh Đài Loan mình ở nước Mĩ như thế nào, giống như rất ghê gớm, Trung văn lại chỉ nói được vài chữ. Trung văn của giáo sư Tần tương đối chuẩn, nhưng mà anh rất ít tán gẫu chuyện riêng, rõ ràng trong lúc phất tay tràn đầy hơi thở quý tộc, ăn mặc lại rất thời thượng nhưng mộc mạc.
Hiện tại Kim Bảo Bối biết, thời thượng không có nghĩa là lòe loẹt, cảm giác của người khác chỉ là tự nhiên không kiềm chế được mà thưởng thức. Dĩ nhiên còn một nguyên nhân khác, quần áo của chồng cô phần lớn là do những nhà thiết kế nổi tiếng may thủ công, cho dù là hàng hiệu, cũng tuyệt không xa hoa, có lúc thậm chí lại giống bình dân hóa, tất cả lấy mộc mạc đơn giản làm chủ, người có mắt vụng về chỉ cảm thấy anh như dân chúng bình thường, người trong nghề mới biết trên tay anh rõ ràng đang đeo Rolex sáng bóng, cũng không có một đống trang sức hoa lệ giá trị phù hợp với chiếc Ferrari.
Thời điểm đó họ có lẽ cũng cảm thấy Tần Bích Vũ không phải người đàn ông chạy theo thời đại hoặc người đàn ông hình mẫu, nhưng anh vẫn có một sức hấp dẫn kì lạ, trở thành mục tiêu trong trường học được rất nhiều nữ sinh ái mộ, bạn học ở ban khác, thậm chí là đàn chị, cũng rất ghen tỵ với họ.
"Dĩ nhiên còn có nguyên nhân khác..., là do giáo sư anh quên rồi, em cũng là một trong đám nữ sinh ngưỡng mộ giáo sư, chỉ là em có năng lực hơn các cô ấy, cũng may mắn hơn các cô ấy, bởi vì nhà em vừa đúng lúc có quan hệ với nhà anh, cho nên sau lại nghe nói anh muốn tìm đối tượng kết hôn, em liền xung phong nhận việc đến đó!"
Không ngờ anh và cô vợ nhỏ còn có một đoạn nhân duyên như vậy.
Nhưng dù vậy vẫn không thay đổi được sự thật cô còn rất nhỏ tuổi, huống chi hiện tại anh biết, cô từng là học sinh của anh, mà anh thế nhưng làm loại chuyện đó đối với học sinh của mình. . . . . .
"Làm sao ba mẹ lại có thể sẽ đồng ý với em?"
"Ba mẹ em rất sáng suốt, về phần bố chồng và mẹ chồng, thật ra thì em ăn mấy bữa cơm với bọn họ, mỗi lần ba mẹ em đến Đài Loan thăm bố chồng mẹ chồng em đều sẽ chủ động đi theo, em luôn nói thật với họ sự việc này." Miệng cô ngọt, lại có trưởng bối nối duyên, trưởng bối cho dù cảm thấy cô còn quá nhỏ tuổi, nhưng nói cô gái nhỏ này rất tốt, về phần Tần Bích Vũ, chính là vào lúc này đã bị bố mẹ anh bán cho cô.
Thật ra thì lão gia nhà họ Tần bán đứng con trai rất nhiều lần, cũng không ngừng khích lệ con út nhà bọn họ—— lúc ấy còn là con út Tần Lục Phong —— cũng không tồi! Dù thế nào đi nữa khi đó bọn họ có năm con trai, lại thấy Kim Bảo Bối đòi hỉ, cho đứa con nhỏ tuổi nhất cưới cô không phải tốt hơn sao?
"Sau bọn họ lại cự tuyệt rất nhiều cô gái, cuối cùng quyết định để cho em thử gặp anh." Không ngờ thật vẫn để cho cô gái nhỏ này thành công.
Cho nên ngay cả ba mẹ cũng gạt anh? Chẳng hay biết gì thì Tần Bích Vũ không thể nào không tức giận, nhưng anh được nuôi dạy và trong nhận thức biết tuyệt không thể không tôn trọng trưởng bối, nhưng trong lòng cũng không hề muốn trách cứ cô vợ nhỏ. . . . . . Anh có thể làm thế nào?
Cô vợ nhỏ giơ tấm Kim Bài Miễn Tử, mím môi, giống như tiểu tức phụ nhìn anh.
"Chồng - không nên tức giận. . . . . ." Cô lại dán lên, sử dụng kỹ thuật làm nũng vô địch, "Người ta hôm nay mặc cho anh xử trí, nhưng anh không được giống như hôm qua rất xấu nhiều lần cũng không chịu dừng lại, nhưng mà không cần giận em." Bộ dạng đáng thương nước mắt lưng tròng, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Gương mặt tuấn tú của Tần Bích Vũ cũng đỏ lên.
Anh có thể nói không sao? Anh. . . . . . Anh biết tối hôm qua anh thật sự đã vượt qua. . . . . .
Tần Bích Vũ giơ tay lên che kín hơn nửa gương mặt, cũng không biết bởi vì máu xông lên ót, hoặc là bảo bối đang than thở với anh, anh cảm thấy đầu hơi choáng váng.
"Thôi, ăn cơm đi." dien dan le quy don
Tần Bích Vũ lấy túi tiện lợi, Kim Bảo Bối nhận lấy, nhìn dáng vẻ thận trọng của cô, biết trong lòng cô rất sợ anh tức giận.
Làm sao đây? Cô dấu diếm cái kia bao lâu, còn nói láo. . . . . . Nhưng Tần Bích Vũ cũng bởi vì vợ như vậy mà cực kỳ đau lòng, anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, lần đầu tiên —— không tính khi ở trên giường lúc kết hôn —— chủ động hôn cô.
Chỉ là hôn giống như chuồn chuồn lướt, ngay cả anh cũng có chút kinh ngạc, bất giác lại đi làm ra loại hành động này.
"Anh sẽ không tức giận với em, chớ suy nghĩ lung tung." Dù sao da mặt mỏng, anh quay mặt rất nhanh, nói.
Nào biết một giây kế tiếp, Kim Bảo Bối lại giống như tiểu dã thú, đụng ngã anh. . . . . .