ũng có mưu, thật sự là tuổi trẻ tài trí hơn người.
Một đêm, Tần Vũ Dương từ trong mộng bừng tỉnh, tim đập thình thịch. Cô mơ thấy rất nhiều đạn bay về phía Cố Mặc Hàm, sau đó anh ngã trên mặt đất, toàn thân đều là máu. Cô lau mồ hôi trên đầu, mặc quần áo vào đi ra ngoài.
Mọi âm thanh trong trấn nhỏ đều yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, ánh trăng sáng rõ trên sông, Tần Vũ Dương hít thở bầu không khí lành lạnh, tim vẫn đập rất nhanh như trước.
Mình phải nghe một chút giọng nói của anh, biết rõ anh không có việc gì là được rồi. Tần Vũ Dương lấy di động ra, chợt nhớ tới cái gì, đi về phía ánh đèn sáng ở đại sảnh.
Bà chủ đang dọn dẹp cái bàn, “Vũ Dương, còn chưa ngủ à.”
Tần Vũ Dương gật gật đầu, “Chị, em muốn dùng điện thoại một lát.”
“Ah, dùng đi. Chị đi ngủ trước, lát nữa em tắt đèn là được rồi.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
Tần Vũ Dương bấm mấy con số đã nhớ kỹ trong lòng, sau đó thanh âm tu tu vang lên, cô có thể rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập.
“Alô.” Là thanh âm trầm thấp quen thuộc, không quá thanh tỉnh, hẳn là mới vừa bị đánh thức.
Trước mặt Tần Vũ Dương bỗng nhiên mơ hồ lại, thì ra cô vẫn đang lừa gạt bản thân, cô vẫn chưa hết hi vọng.
Đối với một người không hết cảm giác lưu luyến, cho dù anh ta có đối tốt với cô đi nữa thì cũng không có cách nào đi vào lòng cô được.
Cố Mặc Hàm đang nhắm mắt chợt mở ra, mắt nhìn số điện thoại, “Vũ Dương? Là em sao?”
Tần Vũ Dương lập tức tắt điện thoại, che miệng ngồi xổm trên đất.
Cố Mặc Hàm ngồi dậy, gọi lại, nhưng không người nào nghe lấy, gọi di động Tần Vũ Dương, kết quả giống nhau.
Cố Mặc Hàm gọi một cú điện thoại khác, “Giúp tôi tra một cú điện thoại, cần gấp.”
Chưa tới vài phút, điện thoại vang lên, “Cố tổng, là điện thoại của một nhà nghỉ ở Ô trấn.”
Cố Mặc Hàm ngồi bên giường châm một điếu thuốc, buồn ngủ hoàn toàn không còn.
Xem ra có chút kế hoạch cần phải thực hiện trước thời hạn.
_______________
Chú thích:
[1] Vũ Hạng: con hẻm mưa phùn.
[2] Song Kiều: Song Kiều được xây dựng hơn 400 năm trước, gồm một nhịp cầu cong và một nhịp cầu vuông bắc qua hai con sông giao nhau Yinzhi – Nanbeishi, nối với nhau theo hình chiếc chìa khoá.
[3] Nhà nghỉ: nguyên văn là dân túc như B&B (bed and breakfast)
[4] Ô trấn: Ô Trấn nằm ở phía bắc tỉnh Triết Giang, giữa “tam giác du lịch” Hàng Châu, Tô Châu và Thượng Hải. Những bức tường rêu phong cổ kính và hệ thống kênh rạch chằng chịt đã biến nơi đây trở thành “Venice của phương Đông”.
[5] Đoạn hồi thoại “Anh khỏe không? …. trên giấy đều là ánh dương quang của Ô trấn” trong một bộ phim “Tự thủy niên hoa”.
[6] Tự thủy niên hoa: Thời gian như nước trôi. Là một bộ phim do chính diễn viên Hoàng Lỗi làm đạo diễn. Một câu chuyện lấy bối cảnh ở Ô trấn và Đài Bắc Đài Loan, chuyện tình yêu của anh chị em cùng cha khác mẹ xa cách nhau để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả.
[7]Tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ. (Trích trong Trang tử, Thiên vận)
Điển cố: Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động. Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp. Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng bơi được ra biển rộng lớn vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng. Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia. Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau.
Lời bình: Con cá quên được, có khi có thể sống bình yên. Còn nếu như trong hai có một con không quên được thì sao ? Con người đối với tình cảm cũng như thế…”Tương nhu dĩ mạt”, có lúc cần thiết cho sinh tồn, không còn cách nào khác. “Tương nhu dĩ mạt” làm người cảm động nhưng “tương vong vu giang hồ” – quên hết chuyện trước kia cũng là cần thiết.
Có thể lãng quên, có thể bỏ qua cũng là một hạnh phúc.
(Chú điển cố và lời bình tìm thấy trong Tiên sở)
[8] Hoa cổ hí: kịch hoa cổ; kịch trồng hoa mộtloạikịchđịaphươnglưuhànhởHàBắc,HồNam,AnHuy…TrungQuốcpháttriểntừđiệumúaHoaCổmàthành.HoaCổlàđiệumúadângian,mộtnammộtnữ,mộtngườigõthanhla,mộtngườigõtrốngcùngmúa. «12