Hà Văn Hiên vẻ mặt tươi cười nhìn cô đến gần, Tần Vũ Dương vẻ mặt thấy chết không sờn.
“Anh là bác sĩ?” Tần Vũ Dương có chút bất đắc dĩ vỗ trán.
Hà Văn Hiên thì là một bộ dạng sớm đã lường trước được: “Sao, không giống?”
Bây giờ Tần Vũ Dương vạn phần hối hận lúc ấy sao không có hỏi tên của đối phương, nếu như biết rõ đối phương là Hà Văn Hiên, nhất định đánh chết cô, cô cũng không đến cho người này leo cây luôn.
Tần Vũ Dương thay đổi thành vẻ mặt nghề nghiệp mỉm cười: “Hà tổng, thật là ngại, tôi nghĩ, chúng ta không cần thiết phải nói thêm gì nữa đâu.”
Hà Văn Hiên chậm rãi khuấy cà phê truớc mặt: “Nếu đã đến đây, cần gì phải đi vội như vậy? Tôi không nghĩ đến em gái của đàn chị Tần sẽ là cô.”
Tần Vũ Dương cắn cắn môi: “Tôi cũng không nghĩ tới anh sẽ là bác sĩ kia.”
Hà Văn Hiên nhìn Tần Vũ Dương đứng ngồi có vẻ khó yên ổn, từ từ mở miệng: “Xem ra, cô Tần đối với tôi không hài lòng?”
Tần Vũ Dương hết chỗ nói rồi.
Hà Văn Hiên? Hài lòng? Ngày đó, anh ta không phải đã biết mình và Cố Mặc Hàm từng cùng nhau qua lại sao.
Hà Văn Hiên lên tiếng lần nữa: “Nếu đã không thích tôi, vậy cô Tần cảm thấy Mặc Hàm như thế nào?”
Tần Vũ Dương lập tức nóng nảy, cực kỳ giận dữ nói: “Hà tổng, xin lỗi, tôi còn có việc đi trước.”
Nói xong đứng dậy rời khỏi quán cà phê.
Hà Văn Hiên nhìn bóng lưng đã đi xa, lấy điện thoại ra gọi dãy số của một người.
Tần Vũ Dương từ trước tới giờ không nghĩ đến lần đầu tiên xe mắt của mình lại trải qua như vậy, thật sự là xuất sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử anh hùng lệ mãn khâm [1].
Tần Vũ Dương rút ra được kinh nghiệm thất bại của lần đầu tiên, khi bà Tần lại lần nữa bảo cô đi xem mắt, cô cẩn thận hỏi tên của đối phương, gia thế, kinh nghiệm, xác định mình và anh ta quả thực không biết nhau hơn nữa không thể nào có cái gì cùng đồng thời xuất hiện thì mới đáp ứng đi, địa điểm lại là quán cà phê Hải Vận.
Tần Vũ Dương nhìn trước mặt cái người có ngũ quan chỉ tính là đoan chính này, từ lúc ngồi xuống thì sau đó người đàn ông liền mở Laptop ra bắt đầu lạch tạch đánh chữ cũng chưa từng nhìn cô được vài lần, lại nghĩ lời của Lãnh Thanh Thu thật là có đạo lý, cô nghĩ cô đã gặp được “Trương Giang Nam” [2] trong truyền thuyết.
Sau một lúc lâu, Trương Giang Nam động tác chưa thay đổi mở miệng: “Cô trước tự giới thiệu mình một chút đi!”
Tự giới thiệu mình? Tần Vũ Dương sửng sốt. Cô tìm được cái cảm giác phỏng vấn trước đây, cảnh tượng này, thật là giống y.
Tần Vũ Dương vừa mới cầm xách tay chuẩn bị rời đi thì chợt nhớ tới lời cảnh cáo của bà Tần, cô lại uể oải ngồi trở lại, giới thiệu đơn giản một chút về mình.
“Vẫn được đấy, tôi xem như cơ bản hài lòng với cô, cô có mang theo chứng minh thư không?” Trương Giang Nam nghe xong vẫn như cũ cúi đầu đánh chữ.
“Chứng minh thư?” Tần Vũ Dương cảm giác mình hoàn toàn theo không kịp tiết tấu suy nghĩ của anh ta.
Trương Giang Nam đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, cuối cùng nhìn Tần Vũ Dương nói: “Cục dân chính còn chưa có tan tầm, chúng ta bây giờ đi chứng nhận thôi!”
Tần Vũ Dương chết lặng người, cảm giác mình không cách nào khai thông được với người đàn ông trước mặt này.
Qua một lúc, Tần Vũ Dương thu hồi lại biểu tình giật mình, vẻ mặt tươi cười sáng lạn nói với anh ta: “Có thể, chỉ có điều, trước khi đi tôi có mấy lời muốn nói rõ ràng với anh. Tôi nói, tôi làm bên tiêu thụ, có đôi khi vì thành tích và khách hàng sẽ có một chút…”, Tần Vũ Dương dừng một chút rồi nói tiếp, “Anh hiểu mà, tôi không biết anh có để ý hay không?”
Lần này đổi lại Trương Giang Nam ngẩn người, trong ánh mắt của anh ta từ từ hiện ra sự chán ghét không thèm che dấu, đóng lại máy tính dùng tốc độ gió lốc đi trước.
Tần Vũ Dương che miệng cười đến xiêu vẹo.
“Sao vậy, chuyện đem đối tượng xem mắt dọa đi mất là một việc làm cho em vui vẻ đến như vậy sao?” Một đạo thanh âm hài hước mà quen thuộc vang lên.
Tần Vũ Dương ngừng cười đột ngột quay đầu lại, là Cố Mặc Hàm, gần một tháng không gặp, sắc mặt anh ấy có một chút tái nhợt, góc cạnh trên mặt càng thêm rõ ràng. Tai nạn xe là thật đi. Tần Vũ Dương vô ý thức thở phào nhẹ nhõm, thì ra là không phải vì Triệu Tịch Vũ mà anh ấy mới lỡ hẹn. Sau đó, cô lại bị hù dọa bởi cái ý nghĩ này của mình.
Cố Mặc Hàm nhìn cô từ giật mình đến ngạc nhiên mừng rỡ, sau đó lại là vẻ mặt ảo não, hình ảnh biểu cảm sinh động trên mặt, từ từ cong khóe miệng lên.
Tần Vũ Dương cau mày lại nhìn anh, cảm thấy sao mình vừa gặp anh lại mất khống chế như vậy.
“Không có gì, tôi đi trước.” Nói xong chạy trối chết.
Cố Mặc Hàm nhìn bóng lưng kia nhanh chóng biến mất, có một chút bất đắc dĩ.
Tần Vũ Dương chỉ muốn nắm chắc thời gian rời đi nhưng không nghĩ tới vì sao Cố Mặc Hàm biết rõ Trương Giang Nam kia là đối tượng xem mắt của cô, mà anh ấy vì sao cũng có mặt tại đó.
________________
Chú thích:
[1] Đỗ Phủ điếu tang Gia Cát Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, Trường sử anh hùng lệ mãn khâm”, tạm dịch: Sự nghiệp chửa thành quân sư đã sớm mất, mãi khiến cho bậc anh hùng tiếc thương lệ đẫm vạt áo.
[2] Trương Giang Nam: chỉ sự tập hợp ở khu Park công nghệ cao Trương Giang, Thượng Hải với nền khoa học kỹ thuật có sẵn, thường ru rú trong nhà, làm việc chăm chỉ, biểu đạt vụng về. Tiền lương bọn họ rất cao, nhưng không quá tiêu phí. Đặc biệt bản thân bọn họ có sự lãng mạn, nhưng lại khó theo đuổi một cô gái yêu thích, chỉ số IQ của bọn họ rất cao, nhưng ý nghĩ lại đơn giản. Họ được tùy tiện khái niệm như là các anh chàng luộm thuộm. (Theo Baidu)