ng biết mình đang nghĩ gì, có thể bộ dạng Triệu Tịch Vũ cùng Hà Miêu giống nhau, anh cũng không bài xích Triệu Tịch Vũ tiếp cận, nhưng chỉ là dừng lại ở mức độ bạn bè bình thường. Anh rất lưu luyến cảm giác ở cùng chỗ cùng Tần Vũ Dương, anh cũng không biết phải giải thích cái cảm giác này như thế nào với người khác, bởi vì chính anh cũng không hiểu được bản thân mình.
Tần Vũ Dương cuối cùng vẫn rời bỏ anh mà đi, anh cảm thấy lòng mình thật rối loạn, anh cảm thấy mình cần phải tìm một không gian khác suy nghĩ thật kỹ, vì vậy anh đi Mĩ.
Cuộc sống tại trường nước ngoài thật mới lạ, cảm nhận được các nền văn hóa khác nhau, thì có những sự trải nghiệm khác nhau. Đám người đủ mọi màu da, các giáo sư có phong cách khác nhau, hình thức lên lớp đa dạng, chú trọng hơn vào bồi dưỡng năng lực của sinh viên, suốt cả đêm làm thí nghiệm viết báo cáo, ăn không quen thức ăn ngọt đến ngấy của người Mĩ thì phải tự mình học làm cơm, tận dụng thời gian ngoài giờ học đi làm thêm, du lịch, đi club, cảm nhận phong tình nơi xứ người. Đi bộ trên đường phố Mĩ, sẽ thấy các bức Graffiti của các thiếu niên, sẽ xem một điệu nhảy đường phố của người da đen.
Khi tất cả sự mới lạ quay về yên bình, thì Cố Mặc Hàm cảm nhận được sự cô độc, mặc dù Thạch Lỗi cũng đã tới Mĩ. Những lúc đêm khuya yên tĩnh anh lại nhớ Tần Vũ Dương, anh nghĩ mình tịch mịch, vì vậy mà bắt đầu tìm bạn gái, không ngừng đổi bạn gái, đơn giản là cảm giác không hợp khi cùng các cô ở một chỗ. Ở nơi xứ người lúc đi trên đường, anh có đôi khi đột nhiên quay đầu lại, hy vọng có thể thấy Tần Vũ Dương mỉm cười với anh, nhưng không có, trước đến giờ cũng không có.
Anh bắt đầu điên cuồng nhớ Tần Vũ Dương, bây giờ cô ấy đang ở đâu đang làm cái gì, có qua lại với những người khác không. Anh bảo Thạch Lỗi về nước giúp anh thăm hỏi Tần Vũ Dương, anh muốn biết tin tức của cô, muốn biết cô sống có tốt không. Thạch Lỗi hỏi anh vì sao không tự mình trở về?
Cố Mặc Hàm cái gì cũng không nói, anh chỉ biết, anh cần cho Tần Vũ Dương thời gian đến quên đi những tổn thương anh tạo ra cho cô, cũng cần phải có thời gian trưởng thành, đúng hơn là anh sợ hãi cô sẽ quên đi tình yêu đối với anh.
Khi bạn học nói với anh rằng có một cô gái Trung Quốc đến tìm đến anh, hắn nghĩ là Tần Vũ Dương, trong khoảnh khắc đó anh mừng rỡ như điên. Nhưng khi anh nhìn thấy Triệu Tịch Vũ, anh cảm thấy sự nặng nề của mất mát. Đã bao lâu anh không nghĩ đến Triệu Tịch Vũ cùng với… Hà Miêu rồi?
Trong một quán cà phê, Cố Mặc Hàm nói tất cả với Triệu Tịch Vũ, nói cho cô ta biết Hà Miêu là ai, nói cho cô ta biết sự áy náy của anh, còn nói cho cô ta anh rất yêu Tần Vũ Dương.
Đúng vậy, anh biết rõ, anh yêu Tần Vũ Dương. Trong sân trường H Đại, trong phòng tự học, trong nhà ăn sinh viên…
Năm thứ hai ở Mĩ Cố Mặc Hàm bắt đầu thành lập Phong Hoa, một năm sau, Thạch Lỗi thêm cổ phần vào. Lại qua một năm, Phong Hoa ở Mĩ đưa ra thị trường cũng thành lập công ty con ở thành phố C, về sau dần dần trụ sở chính cũng dời đến thành phố C.
Lúc này Cố Mặc Hàm cũng đã trầm tĩnh chín chắn, anh khéo léo từ chối tình cảm của các cô gái. Không chút ngần ngại liền trở lại Trung Quốc, trở lại thành phố C.
Vũ Dương, anh đã trở về.
_____________
Chú thích:
[1] Ấm Tử sa phát hiện ở Thành phố Nghi Hưng thuộc tỉnh Giang Tô, nằm trên bờ hồ Tam Giác Châu chảy ra Trường Giang.
[2] Hổ phụ vô khuyển tử: hổ cha không có chó con hay cũng tương tự như câu Hổ phụ sinh hổ tử.
[3] Phúc hắc: thông minh, có điểm khôn lanh, không bao giờ chịu ăn thua thiệt hoặc là bụng dạ khó lường.
[4] Hậu tri hậu giác là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm. Quá trình từ “tri” (nhận thức) tới “giác” (hiểu rõ) chính là quá trình tự dung nhập những thứ thuộc thế giới bên ngoài vào bên trong mình.