ng, Thạch Lỗi nói không cần nóng vội, cho cô thời gian suy nghĩ, mỗi ngày gởi tin nhắn trao dồi tình cảm, trước giờ tan tầm của ngày hôm nay thì nói cho cô ấy biết buổi tối muốn đi bàn chuyện làm ăn, ai biết thế nhưng lại đụng phải.
“Cậu nói đi, gia thế của anh ấy như vậy, tớ xứng đôi thế nào được?” Lãnh Thanh Thu dĩ nhiên đã say, gối đầu nằm lên cánh tay.
Tần Vũ Dương thở dài. Người khác gặp chuyện như vậy thì vui vẻ còn không kịp, mà Lãnh Thanh Thu lại giống con chim sợ cây cung [2] cũng là có lý do.
Khi Lãnh Thanh Thu ở đại học có một bạn trai quan hệ rất tốt, về sau khi hai người tốt nghiệp, bạn trai cô ấy mang cô ấy về nhà, mẹ nhà nam không hài lòng gia thế của Lãnh Thanh Thu, cảm thấy cô ấy không xứng với con trai của mình, nói rất nhiều lời khó nghe, còn làm cho con trai chia tay với cô ấy. Lãnh Thanh Thu còn nhỏ đã mất cha, mẹ cực nhọc vất vả nuôi cô ấy khôn lớn, cô ấy rất hiếu thảo với mẹ. Hết lần này tới lần khác đôi tai người đàn ông kia lại cực dao động, mẹ mới nói mấy câu lại làm cho hắn thay đổi lòng. Tính tình của Lãnh Thanh Thu lại thanh cao, làm cho một trận liền tách ra. Sau đó Lãnh Thanh Thu không hề đề cập đến chuyện này nữa, nhưng dù sao cũng ở bên nhau bốn năm, làm sao có thể không đau lòng.
Những điều này đều là mẹ Lãnh Thanh Thu nói cho Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương nhớ lúc ấy bà Lãnh nắm lấy tay của cô nói với cô: “Thanh Thu là một đứa trẻ có vận mệnh khổ, Vũ Dương à, con quen nhiều người như vậy, sau này nên giới thiệu người tốt cho Thanh Thu đấy.” Tần Vũ Dương miệng đầy hứa hẹn, nhưng trong lòng lại cảm thấy chua xót.
Hóa ra một Lãnh Thanh Thu rất tùy tiện cũng đã từng bị tổn thương. Hóa ra, người có bề ngoài cười càng vui vẻ, thì vết thương trong lòng càng sâu.
Sau đó, Lãnh Thanh Thu càng không ngừng xem mặt.
“Thanh Thu? Thanh Thu?” Tần Vũ Dương vỗ nhẹ Lãnh Thanh Thu, buông tiếng thở dài, lấy di động ra gọi cho Thạch Lỗi.
“Quán bar Tinh Hải, vật bị mất mời nhận lại, lập tức tới ngay, quá hạn thì không chịu trách nhiệm.” Sau đó liền quyết đoán tắt điện thoại.
Không đến mười phút Thạch Lỗi liền chạy tới, Tần Vũ Dương vẫy tay gọi anh ta, anh ta lập tức đi tới, yêu thương nhìn Lãnh Thanh Thu, hỏi Tần Vũ Dương: “Cô ấy là vì tôi mới say đến vậy à?”
Tần Vũ Dương vẻ mặt nhàn hạ thoải mái: “Anh cảm thấy thế nào?”
Thạch Lỗi buồn rầu ôm đầu bứt tóc: “Tôi thích cô ấy lại mang tới cho cô ấy phiền não lớn như vậy sao?”
Tần Vũ Dương uống một ngụm rượu: “Một ngày bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.”
Thạch Lỗi gật gật đầu: “Tôi hiểu được.”
Nói xong ôm lấy Lãnh Thanh Thu chuẩn bị rời đi, lại bị Tần Vũ Dương ngăn lại.
“Thạch Lỗi, chúng ta cũng đã nhiều năm quen biết, Thanh Thu là bạn của tôi nhiều năm, tôi có mấy câu muốn nói cho anh biết, anh sẵn lòng nghe không?”
Thạch Lỗi đặt Lãnh Thanh Thu ngồi xuống đem cô ấy ôm vào trong ngực: “Cô nói đi.”
Tần Vũ Dương nhìn vào mắt Thạch Lỗi, thu lại vẻ không đếm xỉa vừa rồi: “Thạch Lỗi, Thanh Thu không giống những cô gái mà hôm nay anh đã mời đi ăn, nếu anh không nghiêm túc, nếu anh chỉ muốn vui đùa một chút, đừng tìm cô ấy, cũng không thiếu những phụ nữ muốn bò lên giường của anh Thạch đây, anh nên tìm các cô ấy mà chơi, còn Thanh Thu không chơi nổi đâu. Thạch Lỗi, anh không phải là con cái nhà bình thường, nếu anh không thể bảo đảm gia đình của anh tiếp nhận cô ấy, anh cũng đừng nên trêu chọc cô ấy. Cô ấy đã từng bị tổn thương ở cùng phương diện này, tôi không muốn nhìn cô ấy lại ngã xuống một chỗ đến hai lần. Tôi nói như vậy, anh hiểu chưa?”
Thạch Lỗi cúi đầu ngắm Lãnh Thanh Thu: “Tôi hiểu rõ, tôi rất nghiêm túc, tôi sẽ không để cho cô ấy bị bất kỳ ủy khuất nào.”
Tần Vũ Dương cười: “Rất tốt. Đưa cô ấy về đi. Anh Đầu Đá.”
Thạch Lỗi nhếch môi cười: “Đừng, đừng gọi tôi là anh Đầu Đá. Từ nhỏ tôi vì dụ dỗ nhóc Cố Mặc Hàm kia gọi tôi một tiếng ‘ anh Đầu Đá ’ mà vắt óc suy nghĩ. Về sau cậu ta thực sự gọi, nhưng mỗi lần khi cậu ta gọi tôi là anh Đầu Đá đều cười híp mắt thì cũng có nghĩa là tôi phải chịu tiếng oan rồi.”
Tần Vũ Dương bày ra nụ cười sáng lạn: “Đừng ở trước mặt tôi nói về anh ta, tôi không quen anh ta, cám ơn!”
Thạch Lỗi bị cô vạch trần cũng không tức giận, cười cười: “Đi trước.”
Tần Vũ Dương vẫy tay tạm biệt.
Nhìn Thạch Lỗi ôm Lãnh Thanh Thu ra khỏi quán bar, Tần Vũ Dương ở trong lòng nói: Nha đầu, hãy biết quý trọng đi, cậu may mắn hơn tớ đó!
Tần Vũ Dương lại ngồi một lát rồi mới lái xe về nhà.
____________________
Chú thích:
[1] Nguyên văn Kháo của bạn Trung có nghĩa giống như bạn fuck you. Không biết dùng gì cho hợp nên ghi chữ này, nếu các bạn đọc thấy không hợp với truyện hay có từ ngữ thích hợp hơn thì nói để bạn sửa lại nha. ^^
[2] Cô không giết bá nhân nhưng bá nhân vì ta mà chết có nghĩa: tuy lòng mang oán hận không có ý làm tổn hại đối phương, song đối phương vẫn cứ vì lòng oán hận của chính cô mà bị người hại chết.
Đây là một thành ngữ điển cố bắt nguồn từ quyển thứ 39 của Tấn Thư Liệt Truyện, một trong 24 sách lịch sử Trung Quốc do Phòng Huyền Linh và Lý Diên Thọ biên soạn dưới thời Đường Thái Tông năm 648.
[3] Nguyên văn kinh cung chi điểu. Đây là thành ngữ có trong điển tích Chiến quốc sách. Canh Luy đứng trước NgụyVương, giương cung không có tên, giả bắn một phát, con chim nhạn rơi xuống. Canh Luy giải thích với vua rằng: ”Sở dĩ như vậy là vì con chim này bị thương, vết thương chưa lành và lòng khiếp sợ chưa tan, cho nên thấy giương cung lên là sợ hãi“. Nghĩa bóng là một lần bị nạn thì liền sợ hãi.