“Như vậy, xin người cứu ba con.” Nó bỗng giữ chặt tay cô.
“Ba cháu?” Lãnh Quan kinh ngạc nghe “hy vọng” của nó, vừa sợ khi cảm giác được lòng bàn tay nhỏ của nó còn lạnh hơn tay cô.
“Đúng vậy, ba con sẽ gặp nguy hiểm! Nếu ba chết, con liền sống không được!” Bé trai cầu xin nói.
“Nguy hiểm? Cái gì nguy hiểm?”
“Bị giết! Có người muốn giết ba con...”
“Cháu xác định?” Cô nửa tin nửa ngờ.
“Đương nhiên. Cho nên con mới đến nơi này tìm mọi người giúp đỡ.” Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, phiền não nói.
“Đợi chút, cháu làm sao có thể biết chỗ này?” Lãnh Quan phát giác bé trai thoạt nhìn rất quen, nhưng cô nghĩ không ra từng gặp qua khuôn mặt tương tự ở nơi nào.
“Con nghe người ta nói. Câu lạc bộ linh lực bán mọi hy vọng, không phải sao?” Nó ôm gấu Teddy trong tay, nhìn thẳng cô.
“Ừm. Vì sao cháu vừa vào cửa liền chọn ta?” Bé trai này lại tìm được đường vào câu lạc bộ linh lực, trong lòng Lãnh Quan có loại cảm giác quái dị nói không nên lời.
“Bởi vì con thích danh hiệu của người.” Nó nở nụ cười, khóe miệng có hai lúm đồng tiền, vô cùng đáng yêu.
“Danh hiệu của ta?”
“Đúng vậy! ‘Ngân Tuyết’ nghe qua có cảm giác thuần khiết thanh tịnh, giống như trước mắt sẽ xuất hiện một mảnh bông tuyết màu bạc, lấp lánh.”
Cô đứng lên, không nghiên cứu đến sự lãng mạn trẻ con của nó, “Nói hy vọng của cháu đi, cháu muốn ta làm gì?”
“Ba con sẽ có ba lần nguy hiểm trí mạng, xin người thay ba loại bỏ những nguy hiểm này là được.” Nó nghiêm túc nói.
“Sao cháu biết ba cháu có ba lần nguy hiểm?” Không hợp logic, trừ phi nó có năng lực tiên tri.
“Con biết mà.”
“Nếu biết, vì sao cháu không cảnh báo trước cho cha?”
“Ba con căn bản không nghe lời con nói.” Nó nản lòng cúi đầu.
Nó nói những lời này nghe qua có chút sơ hở, nhưng Lãnh Quan lại nói không ra có vấn đề chỗ nào.
“Người... Rốt cuộc có giúp con hay không?” Bé trai học người lớn nhíu nhíu mày.
“Mua hy vọng phải có tiền, bạn nhỏ à.” Cô nhìn nó.
“Com biết, hiện tại trong sổ tiết kiệm của con có một trăm vạn nguyên, có đủ hay không!” Bé trai nghiêm túc gật đầu.
“Sao cháu có nhiều tiền như vậy?” Cô hoài nghi hỏi. Đứa bé bảy tuổi làm sao có thể có nhiều tiền gởi ngân hàng như vậy?
“Ba cho con. Nếu người có thể cứu ba con, người muốn vĩ khoản là gì ba con nhất định sẽ trả được.” Bé trai dường như đối với quy định của câu lạc bộ linh lực hiểu rất rõ ràng.
“Oh?” Lãnh Quan giật mình, cô phát giác đứa nhỏ này hẳn là không chỉ bảy tuổi, xem cách nó nói chuyện, trưởng thành sớm kinh người.
“Thế nào? Người chịu tiếp chứ?” Bé trai dùng ánh mắt chờ mong nhìn cô.
Lãnh Quan nhìn quản lí, nghĩ đến lời Tước Lợi Nhi nói, trong lòng khó tránh khỏi đối với án tử đêm nay có chút không muốn nhận, nhưng mà, nhìn bé trai trước mắt vẻ mặt khẩn cầu, cô thật sự không đành lòng cự tuyệt.
Trầm ngâm một lát, cuối cùng cô nói: “Vậy một trăm vạn, về phần vĩ khoản, ta hy vọng cháu hoặc ba cháu có thể trả được thứ ta muốn.”
“A! Không thành vấn đề!” Bé trai vui mừng nhảy dựng lên.
“Đem tư liệu của ba cháu nói cho ta biết.” Cô không phủ nhận, bé trai này tuy rằng tới đột ngột, nhưng cô đối với nó có hảo cảm khó hiểu. Thật là kỳ quái.
Bé trai nói ra một chuỗi dài tư liệu, sau đó uống hết một ly lớn sôcôla sữa quản lý pha cho nó, liền kiên trì một mình về nhà.
“Thật sự không cần ta đưa cháu?” Lãnh Quan không yên tâm, câu lạc bộ linh lực cũng không phải nơi có thể đi về tự nhiên.
“Không cần ngày mai gặp!” Bé trai ôm lấy gấu Teddy của nó, vẫy vẫy tay với cô cùng quản lí, bình thản rời khỏi câu lạc bộ linh lực.
Nó... có chút không tầm thường.
Lãnh Quan yên lặng nhìn bóng dáng nho nhỏ của bé biến mất ngoài cửa lớn, trong lòng bỗng nhiên lâm vào một loại cảm xúc hỗn độn, cô không thể nói rõ đó là vui hay buồn, chỉ cảm thấy lần đầu tiên mình bị khách tới cửa làm rối loạn, đây thật sự là một hiện tượng quỷ dị làm người ta hoang mang.
“Phải cẩn thận.” Quản lí nãy giờ vẫn không nói gì bật ra những lời này.
Lãnh Quan quay đầu nhìn ông, mi nhíu chặt. Ngay cả quản lí cũng ngoại lệ cảnh cáo cô, nhiệm vụ này thật sự sẽ như Tước Lợi Nhi tính ra nguy hiểm như vậy sao?
Thôi, trước đây nhiệm vụ nào mà không nguy hiểm? Cô còn không phải nhất nhất thuận lợi hoàn thành sao, thay vì ở đây suy nghĩ miên man, không bằng bắt đầu lo lắng bé trai kia có trả được một trăm vạn không đi!
Nhắc tới xí nghiệp Trường Ấp, mọi người đầu tiên liên tưởng đến không phải là nó kinh doanh Fastfood, mà lại là tin tình cảm của hoa hoa công tử chủ tịch đương nhiệm Kha Bá Ấp.
Từ nhiều năm trước, dưới cờ xí nghiệp Trường Ấp đã có mấy chục cửa hàng ẩm thực trong ngoài nước cơm có danh tiếng, trong tay cha Kha Bá Ấp đã ổn định địa vị long đầu trong giới ẩm thực Đài Loan, không có bất luận kẻ nào có thể chống lại được.
Chủ sự hiện tại Kha Bá Ấp là người thừa kế duy nhất của Kha gia trong thế hệ này, hắn là Kha gia thiếu gia ngậm thìa vàng sinh ra, chưa từng chịu khổ, chịu cực, từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh giàu có, đương nhiên dưỡng thành cá tính hoang phí phóng đãng, từ khi tốt nghiệp đại học tiến vào thương trường, phụ nữ ở bên hắn kể ba ngày ba đêm cũng không hết, hắn là người đàn ông có mới nới cũ đúng chuẩn, làm chuyện gì chỉ nhiệt tình được ba phút, đánh giá của báo chí đối với hắn vẫn là “hoa danh” cao hơn “năng lực”.
Cuối năm trước, hắn chính thức tiếp nhận việc kinh doanh của Trường Ấp, không nghĩ tới trong ba tháng liền tổn thất mấy ngàn vạn, khiến cha hắn đang ốm đau trên giường tức giận đến mức đi trình diện trước thời hạn, mà hắn lại đem toàn bộ công việc quăng cho cấp dưới, tiếp tục sống phóng túng, quấn quýt trong đám phụ nữ.
Cho nên, mỗi khi mọi người nghe thấy xí nghiệp Trường Ấp, trước hết hiện lên trong đầu nhất định là chuyện tình cảm của Kha Bá Ấp, mọi người đều ở sau lưng cười nói, nếu không phải gốc của Trường Ấp đủ dày, thì đã sớm bị vị Kha thiếu gia này làm bại hết.
Mà Kha Bá Ấp có thể được hoan nghênh trong đám phụ nữ, nguyên nhân chủ yếu không chỉ vì hắn nhiều tiền, quan trọng nhất là hắn đủ đẹp trai, ba mươi tuổi thích hợp kết hôn, dáng người cao ráo anh tuấn, gương mặt cực kì quyến rũ gợi cảm, hơn nữa lại phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết, đủ loại đặc sắc gom vào một người, hắn đã trở thành vai nam chính mê người nhất trong mắt phụ nữ.
Có lẽ hắn không phải một doanh nghiệp giỏi, nhưng hắn tuyệt đối là tình nhân hoàn mỹ nhất trong lòng phụ nữ.
Từng có tờ báo nào đó viết, cho dù Kha Bá Ấp không đi tìm phụ nữ, cũng sẽ có một đám đông phụ nữ tự động dính vào hắn, bởi vì hắn tựa như một khối thịt béo trước mặt phụ nữ, vừa ngon lại nhiều nước, người phụ nữ nào có thể không động tâm chứ? Dù sao đầu năm nay muốn tìm người chồng có tiền lại anh tuấn thật sự quá khó khăn, bởi vậy, không khó lý giải Kha Bá Ấp vì sao lại trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim của Đài Loan.