ường điện ảnh mà. Em không tin nếu không thích nó lại sống chết lần đó với anh. - Thiên Kim hỏi.
- Chỉ là thằng bé muốn mọi người chú ý đến nó, có lẽ vì Tuấn Khôi quá hoàn hảo nên thằng bé nghĩ mọi ngưởi đã quên lãng nó. Nhưng vì sao thằng bé không nghĩ, ngày xưa khi Thiên Bảo sống trong sung túc, Tuấn Khôi đã vất vả với tuổi thơ đầy gian truân.
- Em đã hiểu anh đang nói điều gì, em cảm thấy thằng bé quá đáng thương. Trước giờ em đều nghĩ nó theo nghề này là do niềm đam mê.
- Thiên Bảo là một đứa trẻ có tài, anh tin con trai chúng ta sẽ nhanh chóng nhận ra cái gì thích hợp với nó. - Trần Hậu nói rồi, xách trên tay xấp tài liệu cùng Thiên Kim đi đến RoYal.
Rose ngồi trong phòng mình tại biệt thự Phạm gia, cô luôn tự trách bản thân mình vì nghe lời của người xa lạ mà làm hại Tuấn Khôi.
- Đang nghĩ gì mà ngồi ngây ra vậy. - Tiếng Thiên Bảo phía sau nói tới.
- Rose không nghĩ gì cả. Thiên Bảo đến từ khi nào? - Rose nhìn về phía Thiên Bảo mà nói, đôi mắt không tránh khỏi u buồn.
- Anh mới đến, em đã đỡ chưa. vết thương còn đau nhức không? - Thiên Bảo nhìn Rose nhẹ nhàng hỏi.
- Cảm ơn, em đã không sao cả rồi. - Rose nhin về phía xa. - Nhưng mà, sao đã lâu như vậy vẫn chưa tim được Tuấn Khôi.
- Dượng Minh Trí sẽ nhanh chóng tìm được cậu ấy, em đừng buồn bã nữa. Một ngày nào đó Tuấn Khôi quay về em đã trở thành một bà cụ non rồi.
- Em hy vọng, một ngày nào đó sẽ còn được nhìn thấy anh ấy. - Rose nói với ánh mắt nhìn xa xôi.
- Được rồi, để anh đưa em ra ngoài cho thoải mái. - Thiên Bảo đẩy chiếc xe lăn mà Rose đang ngồi ra ngoài vườn hoa.
Rose ngắm nhìn bầu trời trong xanh, cô nhớ gương mặt của Tuấn Khôi biết nhường nào. Ánh mắt lạnh lùng khó đoán, sau đó là bá đạo trong từng câu nói áp đặt và những việc mà anh ầm thầm làm vì cô. Nước mắt Rose bỗng dưng rơi xuống, có lẽ tình yêu của cô dành cho anh bắt đầu tự khi nào mà chính cô không thể xác định.
*************************
Tuấn Khôi mở đôi mắt tinh anh của mình ra, nhìn mọi thứ xung quanh lạ lẫm. Sau đó đầu anh đau như búa bổ, Tuấn Khôi ôm lấy đầu mình nhưng vết thương trên tay càng làm anh đau hơn.
- Ấy, anh đừng cử động em vừa đắp thuốc cho anh đó. - Tố Tố chạy tới ngăn cản Tuấn Khôi tự làm đau mình.
- Cô là ai? - Tuấn Khôi nhìn Tố Tố lạ lẫm hỏi.
- Em tên là Tố Tố, hôm trước thấy anh nằm bất tỉnh ngoài kia nên đã mang anh về nhà chữa trị. - Tố Tố nghệch mặt nói.
- Nơi đây là đâu? - Tuấn Khôi suy nghĩ một lúc lại nói. - Tôi vì sao lại ở đây? tôi là ai? - Tuấn Khôi dùng tay không bị thương đập đập vào đầu mong muốn nhớ lại.
- Hả, anh là ai làm sao em biết. - Tố Tố hoảng sợ chạy ra gọi mẹ.
Tố Uyên đi vào bên trong, nhận thấy được Tuấn Khôi đã mất đi kí ức sao? Không phải lần này ông trời đã giúp cô báo thù nhà họ Trần sao. Cái này là trời giúp ta, không phải là ta ác độc.
Tố Uyên nhoẻn miệng cười thâm độc đi tới phía Tuấn Khôi mà nói.
- Chàng trai trẻ, hiện tại có lẽ do chấn động trên đầu nên cậu tạm thời đã mất đi trí nhớ. Cậu cứ an tâm ở lại nơi này mà cho lành lặn vết thương, tôi và con gái tôi không phải là người xấu. - Tố Uyên nói.
- Cảm ơn dì, nhưng mà vì sao hai người phụ nữ lại ở trong rừng thế nào, thật là rất nguy hiểm. - Tuấn Khôi đáp.
- Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. - Tố Uyên nói rồi bỏ ra ngoài.
Tố Tố khi nhìn thấy Tuấn Khôi tỉnh lại thì trong lòng vô cùng vui mừng, bao nhiêu ngay chăm sóc nay đã có kết quả rồi.
- Anh đã quên mình là ai rồi, thì em phải gọi anh thế nào nhỉ? - Tố Tố mỉm cười nói.
- Em tên gì, cô gái đáng yêu. - Tuấn Khôi biết Tố Tố cứu mình thì trong lòng vô cùng mang ơn.
- Em tên Tố Tố. - Đôi má Tố Tố đỏ ửng lên, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với một thanh niên khôi ngô như Tuấn Khôi.
- Tố Tố bao nhiêu tuổi rồi. - Tuấn Khôi cười hỏi.
- Em 20t rồi.
- Trong em cứ như cô bé 17t vậy. Vì sao em và mẹ lại ở nơi này, em có đi học không.
- Từ bé em đã ở nơi này rồi, mẹ nói sinh ra em tại nơi đây. Còn lí do thì em không được biết. Từ bé em và mẹ luôn ở nơi này nên em không thể đến trường? - Tố Tố mở đôi mắt to tròn mà nói.
- Được rồi, đợi khi nào anh khỏi anh sẽ chỉ dạy em viết chữ nhé. - Tuấn Khôi mỉm cười xoa đầu Tố Tố. Anh không nhớ mình là ai, bao nhiêu tuổi nhưng nhìn nét ngây thờ từ Tố Tố liền muốn bao bọc cô gái nhỏ này.
Những ngày sau đó, Tuấn Khôi được sự chăm sóc tận tình của Tố Tố nên vết thương khỏi rất nhanh. Tố Tố buổi sáng thường một mình đi ra chợ bán lá thuốc rồi mua thực phẩm và mang về ăn cho một vài ngày. Lần này cô được Tuấn Khôi dặn dò mua một ít sách vở mà về để Tuấn Khôi chỉ dạy cô viết chữ.
Nhìn hai người họ ngày càng thân thiết, Tố Uyên không nói gì chỉ nhìn rồi cười một nụ cười thâm sâu.
- Anh à, em viết thế này đúng không? - Tố Tố đưa chữ tập viết cho Tuấn Khôi xem, nụ cười ngây thơ trong sáng.
- Đúng rồi, Tố Tố thật thông minh. - Tuấn Khôi mỉm cười khen ngợi, nụ cười của Tuấn Khôi làm say mê tâm hồn của cô gái ngây thơ mang tên Tố Tố.
Tố Tố đỏ mặt quay đi chổ khác, tự cười một mình rồi chăm chú viết chữ.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Tuấn Khôi đã bình phục lại vết thương trên người. Nhưng anh không hề biết mình là ai, cũng không có bất cứ giấy tờ nào trên người nên vẫn chưa thể quyết định sẽ rời đi tìm người thân hay ở lại với hai mẹ con họ, thật ra người khiến anh lưu luyến chính là Tố Tố, một cô gái ngây thơ hiền lành.
Một ngày nọ Tuấn Khôi và Tố Tố đang ngồi trò truyện trong nhà thì mẹ của Tố Tố thét lên phía sau nhà. Hai người cùngchạy về phía phát ra tiếng thét thì nhìn thấy Tố Uyên đang nằm trong vũng máu.
- Mẹ, mẹ làm sao vậy. - Tố Tố chạy đến bên Tố Uyên khóc thét.
- Tố Tố, con gái ngoan của mẹ. Mẹ xin lỗi vì đã đối xử bất công với con. - Tố Uyên nằm trên vũng máu thoi thóp nói.
- Mẹ, mẹ nói gì vậy. Mẹ rất yêu thương con mà. - Tố Tố khóc ôm lấy Tố Uyên.
- Có chuyện gì đã xảy ra sao? - Tuấn Khôi đi tới lo lắng nói. - Tố Tố, mau đưa dì vào nhà cầm máu lại. - Tuấn Khôi định bế Tố Uyên vào nhà thì bị ngăn lại.
- Ta biết ta không thể cầm cự được bao lâu nữa. Có chuyện này ta muốn nhờ cậu. - Gương mặt Tố Uyên xanh ngắt mà nói.
- Có chuyện gì, dì cứ nói. Ơn cứu mạng của dì con luôn ghi nhớ.
- Được, vậy ta hy vọng con hãy đưa Tố Tố ra khỏi nơi này, suốt đời chăm sóc con bé giúp ta. - Tố Uyên nhìn Tố Tố mà nói.
- Con hứa, nhưng trước tiên chúng ta vào trong điều trị vết thương trước. - Tuấn Khôi không muốn Tố Tố đau lòng nhìn mẹ mình đang mất máu nhiều như vậy.
- Nơi này thật sự không nguy hiểm, bọn cướp đã tìm đến rồi. Ta đã bị chúng bắn đuổi nhưng cố gắng chạy về đến nơi này. Hai đứa hãy rời khỏi nơi này đi, mau đi đi. - Tố Uyên nói lớn.
Tố Tố khóc nghẹn không dứt, cứ ôm lấy mẹ mình không buông mà nói:” Không, chúng ta cùng đi"
- Tố Tố, con phải nhớ lời mẹ dặn. Mối thù của gia đình chúng ta với Trần gia không được phép quên đi. Đời con không làm được, thì đời con cháu chúng ta phải trả thù. - Tố Uyên có tình nhấn mạnh trước mắt Tuấn Khôi.
Tố Uyên vừa dứt lời liền ngất đi, một đám người đàn ông với nét mặt hung tợn hung hăn tiến tới. Tuấn Khôi thấy tình thế không thể đấu lại liền ôm Tố Tố bỏ chạy đi.
********
Người đàn ông đi tới phía Tố Uyên đang nằm nhếch môi cười:" Em diễn tốt lắm, vì sao ngày trước không trở thành một diễn viên nhỉ, haha."
Tố Uyên ngồi dậy khẽ nhoẻn cười, con gái của cô chắc chắn sẽ làm nên chuyện. === End ===