i trên mặt Lâm Tu Kiều càng đượm. Dù đối diện với ngôi nhà vương vất mùi hôi của rác này khiến anh không thoải mái, song anh rất tò mò, cô gái này xét cho cùng đang giấu giếm điều gì, vì sao một mực không chịu nói thật về những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó? Hơn nữa, theo tư liệu mà Khải Ngôn điều tra được, ngôi nhà này nổi danh ma ám, rất lâu rồi không có người dám ở, cô gái này một mình ở đây đã một tháng rồi, tại sao vẫn chưa có việc gì xảy ra?
Vì có bếp lò nên trong phòng rất ấm áp, hơn nữa nhìn qua cũng rất sạch, không bẩn thỉu hôi hám như trong tưởng tượng. Nhìn chiếc ấm được cọ rửa đến sáng bóng, Lâm Tu Kiều không nhịn được hỏi một câu: “Cô mới tổng vệ sinh à?” Nói xong mới thấy mình đúng là hết chuyện để hỏi.
Ngô Quế Lan ngược lại không hề để ý, đặt đồ vừa mua lên chiếc bàn con bày dầu ăn mắm muối, chén bát các loại, vừa rót nước, vừa trả lời: “Ừm, hôm kia bán sạch phế liệu rồi, lau dọn hết một lượt nữa... Sắp qua năm mới, cũng phải thu dọn cho sạch sẽ chứ.” Nói rồi cô đưa cốc nước đến trước mặt Lâm Tu Kiều, “Anh uống nước đi.”
Vẫn là nước lọc.
Lâm Tu Kiều cảm ơn nhận lấy, ánh mắt lướt quanh căn phòng không có mấy đồ đạc, song vì sạch sẽ mà có vẻ ngăn nắp thoáng đãng, đánh giá một lượt.
“Tết rồi sao cô không về nhà?” Vô thức uống một ngụm nước, anh thuận miệng hỏi. Chờ đến khi nước vào miệng, anh mới nhận ra bản thân vừa dùng chiếc cốc mà cô gái trước mặt này đã dùng qua, không khỏi hối hận, lại không cách nào nhổ ra được, đành miễn cưỡng nuốt xuống, nhưng trong lòng ngứa ngáy khó chịu vô cùng, vì thế nhanh chóng đặt chiếc cốc xuống mặt bàn.
“Về làm gì? Tiền đi về phải mất hơn hai trăm, lại ảnh hưởng đến công việc.” Ngô Quế Lan đã ngồi xuống nhanh nhẹn sắp xếp đồ ăn mới mua về, nghe vậy thản nhiên trả lời. Tất nhiên cô rất muốn về, rất muốn gặp cha mẹ và các em, nhưng chỉ cần nghĩ đến lúc về phải lừa gạt giấu giếm người nhà, cô lại thấy mệt mỏi. Mấy năm nay cô nói dối quá nhiều rồi.
Cô cúi đầu chăm chú đánh vẩy cá, vài lọn tóc khô vàng vì quá ngắn không túm lên được mà rơi xuống, theo động tác của cô nhẹ nhàng đong đưa. Dường như vô cớ bị cảnh tượng này thu hút, Lâm Tu Kiều bật hỏi: “Năm mới vẫn phải làm ư?” Biết rõ vì mình ra tay mà lâu lắm rồi cô không thể hành nghề, nhưng anh nghĩ, nếu cô còn muốn tiếp tục làm nghề này, có lẽ, có lẽ anh sẽ...
Ngô Quế Lan ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó lại cúi xuống, cười nói: “Cũng chẳng biết gặp vận đen gì, suốt một tháng qua không làm ăn được, sống không nổi... Có lẽ tạm thời không làm nữa. Bây giờ tôi kiếm cơm bằng nghề mót rác.” Nói xong, cô lấy dao rạch ngang bụng cá, ấn mạnh rồi tách ra.
Mùi cá tanh tràn ngập trong không khí, Lâm Tu Kiều nhíu nhíu mày, nhìn bàn tay trắng nõn của cô luồn vào trong moi ruột cá, không khỏi rùng mình, vội dời ánh nhìn lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô, anh để ý dưới bầu mắt có mấy chấm tàn nhang nâu nhạt.
“Ở đây nhặt rác lẽ nào còn tốt hơn so với về quê ư?” Anh hỏi. Dường như anh không thể hiểu được suy nghĩ của những người như cô, ở lại thành thị sống cuộc sống dưới đáy xã hội không có tự trọng, vì chút tiền còm cõi mà bán mạng, lẽ nào tốt hơn ở nông thôn trồng trọt?
Nghe được câu hỏi thấp thoáng ý chỉ trích đó, Ngô Quế Lan chỉ thản nhiên cười, bưng chậu đến chỗ vòi nước rửa sạch con cá mới làm.
“Quê chúng tôi không cấy được lúa, chỉ có thể trồng ngô, cao lương hoặc đậu tương. Vùng hẻo lánh quá, giao thông bất tiện, không bán được, ngày nào cũng chỉ ăn những thứ ấy. Ở đây bất kể thế nào, chí ít còn có cơm ăn, không phải sao?” Cô nhàn nhạt kể cho anh về quê hương mình, bình thản như không, chẳng hề có chút than thân trách phận. Tay cô cũng không ngừng lại, rửa sạch con cá từ trong ra ngoài rồi lấy dây xuyên qua mang, treo lên một bên.