i?”, mặt Lăng Tiểu Manh trắng bệch môi tái đi, mỗi một từ nói ra đều run rẩy.
“Chưa, anh ấy nói muốn gặp cô.” Bác sĩ nói giọng xót, xa hai tay đút trong túi áo khoác, gọng kính sáng lóe.
Lúc bước vào phòng bệnh, Lăng Tiểu Manh thấy Cố Chính Vinh nhắm mắt nằm đó, cơ thể nối với máy móc, đường đồ thị xanh đỏ như ngọn sóng nhấp nháy chuyển động, cô khó khăn lắm mới lau sạch được nước mắt nhưng giờ lệ lại tuôn trào, rơi trên khuôn mặt anh.
Anh mở mắt nhìn cô một lúc lâu, môi mấp máy, hỏi: “Em khóc cái gì?”.
Cô sắp chết vì sợ, cũng biết bộ dạng mình rất thảm hại nhưng bây giờ hình tượng đâu có là gì? Cô chẳng cần nữa.
Cô vẫn khóc, Cố Chính Vinh đành phải nhắm mắt, anh vẫn luôn tin vào khả năng của mình, rất ít khi có cảm giác bất lực như thế này. Lần đầu tiên khi lâm vào bước đường cùng, anh đã gặp được cha mẹ nuôi, để báo đáp họ anh đã cố hết sức mình. Còn lần này anh chẳng biết mình có thể tiếp tục được bao lâu nữa.
Anh giận lắm, lẽ nào cô không hiểu, trên đời này người ta ai cũng luôn ngỡ rằng bản thân sẽ rất nhiều, rất rất nhiều thời gian, con đường còn rất rất dài, nhưng sự thực thì chỉ cần một cái buông tay nhẹ nhàng, thế là mãi mãi sai lầm, trên những con đường khác nhau gặp được những con người khác nhau, sau cùng chỉ còn lại những ký ức mơ hồ cùng năm tháng
“Tiểu Manh.” Anh nhắm mắt rồi cất tiếng nói, giọng Lăng Tiếu Manh phái ghé sát tai bên môi anh, nước mắt vẫn tí tách rơi, rơi xuống khuôn mặt anh ướt đẫm.
Anh giận lắm, nhưng gương mặt cô áp sát bên cạnh, lạnh băng, chỉ thấy cô khóc, trái tim anh cũng như tan chảy. Lại là khóc, trong mơ hồ dường như anh đã trở lại trên chiếc ban công nhỏ hẹp đó, ánh trăng chỉ chiếu vào được một góc nhỏ hình bán nguyệt. Anh kéo cô tới nơi có chút ánh sáng ấy, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt cô. Ánh trăng chiếu lên làn da trắng ngần, đôi mắt cô nhắm thật chặt, hàng mi run rẩy, nước mắt lăn dài, mỗi một giọt đều trong suốt như pha lê, rơi trên má cô, chạm vào trái tim anh, nặng trĩu.
Cô nói: “Không được, em không muốn ở bên anh”. Anh còn tưởng cô cần mình, hóa ra không phải!
Trong chớp mắt Cố Chính Vinh thấy trái tim mình như chết đi, tất cả những lời muốn nói đều biến mất, anh nghiêng đầu không nhìn cô nữa, giọng nói rất khẽ gần như không thể nghe thấy, “Hãy đi đi, em được tự do rồi”.
Đột nhiên trong phòng bệnh có tiếng gào khóc như vỡ òa, bác sĩ, hộ lý và cả Trần Vân liền chạy vội vào. Vị bác sĩ nói đúng một câu: “Đưa cô ấy ra ngoài, bệnh nhân cần được yên tĩnh”.
Hộ lý khá thân thiện, vừa đỡ lấy cô vừa giải thích, “Đừng sợ, bệnh nhân bị đau tim cấp tính, cấp cứu xong là ổn, sẽ sớm hồi phục thôi.”
Cố Chính Vinh không nghe rõ Lăng Tiểu Manh đã trả lời những gì, hai câu nói khi nãy anh phải cố gắng hết sức mới nói được, như thể dùng cạn tất cả sức lực trong cơ thể. Trước mắt bắt đầu mơ hồ, anh cố gắng mở to mắt nhưng lại được bác sĩ đưa tay khép lại.
Tất cả âm thanh đều xa dần, thế giới tĩnh lặng, thứ cuối cùng anh nghe được chỉ là tiếng khóc nức nở của Lăng Tiểu Manh. Quá mệt, cuối cùng anh từ bỏ, thôi tranh đấu, để bóng đêm bao trùm lấy cơ thể.
Giấc ngủ kéo dài thật lâu, anh biết mình đang nằm mơ, trong mơ anh thấy bóng Lăng Tiểu Manh, cô đang đi chân trần, lòng bàn chân trắng ngần, cô bước đi vội vã chẳng quay đầu lại, mái tóc đen huyền buông xuống, bao bọc xung quanh cô là một vầng hào quang chói lóa.
Chạy, cô mãi mãi đang chay!
Anh giận lắm, định mở miệng gọi cô, rồi đột nhiên cô ngoái đầu nhìn anh, đôi mắt mở to, dáng vẻ hoảng hốt sợ hãi, nước mắt ngân ngấn, long lanh.
Lại khóc, lần nào cũng thế này, chằng lẽ cô tưởng anh không đau lòng, không buồn sao? Chẳng lẽ cô tưởng chỉ cần là anh thì chẳng có gì là không làm được, là lúc nào cũng có thể bỏ mặc mà đi sao?
Anh muốn đưa tay xóa đi vẻ mặt này của cô, nhưng còn chưa đưa tay tới, anh đã nhìn thấy hàng lệ kia tuôn rơi, đừng khóc nữa, anh không nỡ, thực sự không nỡ, anh dang tay ôm lấy cô, cho dù cô mãi mãi chỉ là một bóng hình, một cái ôm tan nhẹ như làn mây. Trong mơ anh kinh hãi, lúc mở mắt anh thấy phía trước tối đen dường như có một đường viền.
Là Lăng Tiểu Manh, gương mặt nhỏ gần trong gang tấc, đôi mắt mở to, nhìn anh không chớp mắt. Khuôn mặt căng thẳng của cô dần thả lỏng, rồi đầu cúi xuống vùi vào cổ anh, dáng vẻ giống hệt một chú đà điểu.
Hóa ra cô vẫn còn đây, hóa ra cô vẫn chưa chạy trốn… Quá đỗi kinh ngạc, đột nhiên Cố Chính Vinh có suy nghĩ muốn tìm cách nào đó để chứng minh mình rằng mình không nằm mơ.
Nhung Lăng Tiểu Manh khẽ cử động, rồi vươn người ngồi thẳng dậy, như người lữ hành một mình đi trên con đường dài vô tận, cuối cùng cũng tìm được nơi nghỉ ngơi, cả người mệt nhoài ngã gục xuống.
Định hỏi rốt cuộc cô đang nghĩ gì? Môi khẽ mấp máy, nhưng lần này phản ứng của Lăng Tiểu Manh lại nhanh đến vậy, trước khi anh mở miệng đã kịp hành động, cô đưa tay nắm chặt lấy bàn tay anh.
Lăng Tiểu Manh cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt anh, như thể đang ngắm một viên ngọc đã mất nay vừa có lại, nắm lấy những ngón tay với cái lạnh thân thuộc, lạnh lắm nhưng cô lại thấy an tâm.
Em yêu anh, nhưng em đã chẳng còn tin vào cái gọi là cùng trời cuối đất, để chạy trốn nỗi đau trong tương lai, nên em đã chọn cách rời xa.
Suy nghĩ này hoàn hảo biết mấy, còn cô thực hiện một cách triệt để, nhưng điều ngốc nghếch nhất là, cô chưa tửng nghĩ sẽ có một ngày, người đàn ông mình vẫn yêu đột nhiên biên mất, mãi mãi biến mất.
Cũng bởi sợ kết cục như thế nên đến quãng thời gian ở bên nhau cô cũng từ bỏ, vì một tương lai chưa biết đến mà vứt bỏ sự quyến luyến trong hiện tại, nếu anh chết đi, khi cô quay người bỏ đi, liệu cô có chịu đựng được không?
Khóe mắt bắt đầu thấy cay cay, rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng chẳng biết phải diễn đạt thế nào, để giấu đi cảm xúc sắp vỡ òa, Lăng Tiểu Manh cúi đầu, khẽ hôn lên bàn tay anh, hôn xong cũng không dám ngẩng lên nhìn, cứ cúi đầu lặng lẽ.
Đã đến lúc này rồi cô vẫn muốn làm đà điểu sao! Anh định thở dài, nhưng lòng bàn tay có cảm giác mềm mượt như lông vũ, anh muốn khống chế phản ứng của mình, muốn mắng cho cô mấy câu, nhưng ánh mắt đã thấp thoáng nét cười, anh thở dài, haizz, cả một đời anh lẫy lừng nhưng cuối cùng lại bại trong tay cô.
Phần kết
Đêm trước hôm khai mạc, Lăng Tiểu Manh ở trong trung tâm triển lãm chuẩn bị những bước cuối cùng, Bùi Gia Tề và Tô Ngưng vẫn luôn ở bên cạnh.
Lăng Tiểu Manh hồi hộp thấy rõ, sau khi tất cả đã hoàn tất cô vẫn đứng giữa bục trưng bày, ngón tay vuốt ve chiếc ghế “ôm” của mình, hết lần này đến lần khác
Thấy buồn cười, Tô Ngưng bước tới đập lên tay cô, “Được rồi, tôi đảm bảo ngày mai nhất định cô sẽ trở thành tiêu điểm, lấp lánh như ánh sao, vươn mình ngạo nghễ, thế nên hãy yên tâm về nhà ngủ một giấc, ngày mai tôi sẽ tới đón cô”.
“Tám giờ rồi ư? Tại sao lại là tám giờ? Vừa rồi mới bốn rưỡi mà.” Nhìn đồng hồ trên tay Tô Ngưng, Lăng Tiểu Manh khẽ kêu lên, giọng kéo dài.
Tô Ngưng ôm đầu nói “Tiểu Manh à, khi cô bước vào đây là quên hết cả thời gian, được chưa? Hai người chúng ta đứng đây gãy cả chân rồi, có muốn kêu cũng không đến lượt cô.”
Bùi Gia Tề cũng bước tới, “Sao vậy? Có việc gì gấp à?”.
Lăng Tiểu Manh nắm tay hai người họ nói xin lỗi rồi túm lấy túi xách chạy như bay ra ngoài, đi được nửa đường mới ngoảnh đầu lại giải thích, “Tôi phải tới bệnh viện, đi trước nhé”.
“Này, đợi đã, bệnh viện có chạy mắt được đâu…” Tô Ngưng ngoái đầu nhìn Bùi Gia Tề, anh vẫn đang nhìn theo bóng Lăng Tiểu Manh, bỗng bắt gặp ánh mắt của cô, anh nhún vai rồi mỉm cười.
Tô Ngưng giậm chân rồi kéo anh ra ngoài, vừa đi vừa mắng, “Uổng công tôi đánh giá cao anh, cho hai người không biết bao nhiêu cơ hội, sao anh lại để cô ấy chạy đi như thế”.
Bùi Gia Tề thở dài, “Tiểu Manh cô ấy…”.
“Tiểu Manh làm sao nào?”
“Cô ấy chạy nhanh lắm.”
Anh vừa dứt lời thì Tô Ngưng đã quắc mắt lườm.
Khi Tiểu Manh tới bệnh viện thì trong phòng bệnh đã trống không, cô kinh hãi, chạy tới phòng làm việc của bác sĩ vừa thở hổn hến vừa nói, “Bác sĩ, bác sĩ…”.
Vị bác sĩ với cặp kính sáng lóa vẫn rất nhẫn tâm, nhìn thây cô liến thốt ra đúng ba chữ, “Xuất viện rồi”.
“Hả? Tại sao lại xuất viện? Hôm qua còn đang kiểm tra, sao lại xuất viện.”
“Bệnh nhân đòi xuất viện, chẳng lẽ tôi còn giữ anh ta lại?”
Trả lời gì mà vô trách nhiệm thế, Lăng Tiểu Manh tức điên lên, nhưng đáng tiếc bẩm sinh cô giọng yếu, lại kéo dài, câu cuối cùng thốt ra khí thế vẫn không đủ mạnh, “Nhỡ xảy ra chuyện thì làm thế nào?”.
“Yên tâm, không chết được đâu, chỉ cần tĩnh dưỡng là khỏe thôi.”
Không chết được đâu? Lăng Tiểu Manh hít một hơi.
Vẻ mặt của cô hết sức thú vị, những người hộ lý bên cạnh đều tủm tỉm, đến vị bác sĩ tàn bạo kia cũng không nhịn được bật cười, “Đúng, cứ coi như đang nuôi heo đi”. Nói xong liền rút trong ngăn bàn một bức thư đưa cho cô, “Này, anh ta gửi cho cô”.
Những người hộ lý nhìn cô bước ra ngoài mơ màng nói, “Cô ấy sẽ đi tìm anh ấy, có phải không? Cố tiên sinh thật có tâm, lại đẹp trai nữa…”
Anh chàng bác sĩ đang cúi đầu xem bệnh án, giọng lạnh tanh nói, “Nhìn hộ sang bên cạnh một chút, trên đời này không phải chỉ có mỗi mình anh ta đẹp trai thôi đâu”.
Haizz, mọi người tản ra như chim, chẳng ai thèm phản ứng lấy một câu.
Lăng Tiểu Manh ngồi trên taxi mở bức thư ra, bên trong chỉ có một chùm chìa khóa và một tờ giấy, trên đó viết hai chữ ngắn ngủi, là một câu hỏi, “Về nhà?”.
Cô cầm lấy chùm chìa khóa, nhìn đi nhìn lại hai chữ ấy, cuối cùng cô nhoẻn miệng cười, đôi mắt đã ngấn nước.
Thực sự không giống như trước, lần này Cố Chính Vinh không nói “Em có muốn ở bên anh không?”.
Lần này cái anh muốn cho cô là một ngôi nhà.
Rất nhiều thứ trước đây cô từ bỏ nay đều đã trở về.
Đột nhiên không muốn cử động, không muốn chạy, lần này cô đã lựa chọn, cô chọn cách ở lại. Tin tưởng anh và được anh tin tưởng. Yêu anh, rồi được anh thương yêu.
Cảm giác mừng vui trong tim giống như miệng núi lửa đã tắt, tưởng chừng như không thể sống lại, nay ào ào phun trào nham thạch.
“Này cô, rốt cuộc cô muốn đi đâu?”, người lái xe taxi sốt ruột, quay đầu hỏi cô.
Lăng Tiểu Manh ngẩng đầu nói địa chỉ, nói xong liền ngồi yên lặng, cúi đầu nhìn những thứ trên tay.
Cô gái này lên xe chẳng nói một lời, giờ hai mắt đỏ hoe, miệng lại khẽ mỉm cười, cảm thấy ngạc nhiên nhưng tài xế không dám hỏi nhiều, cúi đầu tập trung lái xe, dọc đường không nói một câu nào.
Đẩy cửa bước xuống, Lăng Tiểu Manh bước chân lên chiếc cầu thang quen thuộc, mã số mở cửa cô đã thuộc nằm lòng, lúc trở về đã tối muộn, sảnh lớn dưới nhà không một bóng người, cửa thang máy hiện lên hình ảnh của cô, cô vẫn mặc chiếc áo phông đơn giản, trong đáy mắt ánh lên niềm vui không thể che giấu, nó cứ hiện dần ra, từng chút một.
Lên nhà rồi theo thói quen cô vừa đi vừa thò tay vào túi, một lúc lâu mới thấy được chìa khóa, trước khi mở cửa cô ngẩng đầu nhìn sang phải, dường như trông thấy nụ cười Cố Chính Vinh, anh đang đứng bên cạnh nhìn cô.