Suy nghĩ đó hoàn hảo biết mấy, thời cơ cũng rất tốt, Lăng Tiểu Manh tay ôm ly rượu miệng mỉm cười, nhưng trên mặt lại có cảm giác lạnh toát, một giọt nước rớt trên bàn tay cô, không dám tin cô đưa tay gạt đi, rồi đến giọt thứ hai, thứ ba, lau mãi mà không hết.
Tô Ngưng cũng chưa say, tuy bước đi có phần lảo đảo, chỉ hơi nhức đầu chút ít. Cô đem tất cả quy vào trận đả kích do Lăng Tiểu Manh đem lại.
Cô thích Lăng Tiểu Manh, một sự yêu mến giản đơn, thích vẻ chẳng thiết đôi co với đời, khi cô ấy hăng say miệt mài làm việc, thích tính cách ngoan ngoãn yên tĩnh của cô ấy.
Sau khi biết được quan hệ của cô và Cố Chính Vinh, Tô Ngưng cũng chẳng có bất cứ suy nghĩ nào coi thường cô. Thành phố này phức tạp khó lường, bất cứ khách ngoại lai nào muốn sống được ở đây cũng không phải là điều dễ dàng. Cô đã từng gặp Cố Chính Vinh, người đàn ông rất có sức hấp dẫn, nếu là cô, cô không chắc liệu mình có thể chống đỡ nổi không.
Đây vẫn là xã hội nam quyền, không cần nói cô cũng có thể tưởng tượng được, nếu không có Cố Chính Vinh thì tuyệt đối sẽ không có Lăng Tiểu Manh ngày hôm nay. Nhưng như thế thì làm sao? Anh tình tôi nguyện, trao đổi công bằng có vậy mà thôi.
Cô cũng đồng tình với quyết định rời xa Cố Chính Vinh của Lăng Tiểu Manh, người thứ ba sau cùng cũng không phải là một từ tốt đẹp. Huống hồ Lăng Tiểu manh còn rất trẻ, hoàn toàn có thể tìm được một người tốt hơn, như Bùi Gia Tề chẳng hạn.
Khi nãy trước khi Lăng Tiểu Manh nói ra từ “yêu”, Tô Ngưng hoàn toàn có thể đồng cảm với cô, hoàn toàn hiểu được. Thế nhưng cô ấy lại nói là yêu? Vậy thì không giống nhau, làm sao cô ấy có thể còn yêu người đàn ông đã bị chính mình bỏ lại đằng sau? Cái đó là hướng về phía trước ư? Đó là sỉ nhục vào những triết lý trên đời hòng hướng con người về phía trước đấy chứ?
Tô Ngưng đứng trước gương vốc nước lạnh rửa mặt, cảm thấy khá hơn nhiều, làn nước mát lạnh không khiến cô bớt kinh hãi và bàng hoàng, ngược lại khiến ngọn lửa trong tim cô bùng lên dữ dội.
Tô Ngưng rút điện thoại ra gọi điện, mãi lâu sau đầu dây bên kia mới có người nghe máy, không gian thật yên tĩnh, như thể đổi phương đang ở một nơi rộng rãi không người, “A lô?”.
“Bùi Gia Tề, giờ anh có rỗi không?”, do đã hạ quyết tâm, giọng nói Tô Ngưng vô cùng chắc chắn.
“Có chuyện gì?”, Bùi Gia Tề vẫn hay tủm tỉm khi nói chuyện, phong thái rất thoải mái.
“Tôi và Tiểu Manh đang uống rượu, cô ấy say rồi tôi cũng uống rất nhiều, chẳng có cách nào đưa cô ấy về nhà anh tới giúp tôi có được không?”
“Say à? Các cô đang ở đâu?” Bên kia trả lời rất dứt khoát, khiến cô liên tưởng tới tuyên ngôn của anh chàng này cách đây không lâu… “Tôi vốn rất có cảm tình với Lăng Tiểu Manh, nói đơn giản một chút, chính là muốn theo đuổi cô ấy, Tô tiểu thư có thế hiểu cho không?”
Ngắt điện thoại, Tô Ngưng bước vội về chỗ, Tiểu Manh, tôi phải cho cô thấy bên cạnh mình còn có một người con trai tốt đến thế nào, đó mới là thứ cô nên trân trọng, yêu Cố Chính Vinh ư? Hãy nhìn về phía trước có được không? Nhìn về phía trước mới đúng là đạo lý.
Tô Ngưng xuống xe trước, trong xe thiếu mất một người, Lăng Tiểu Manh ngồi một mình ớ ghế phía sau sát cửa sổ, nhìn cô lên nhà. Mãi cho tới khi bóng Tô Ngưng khuất dần trong lối đi vào khu nhà, cô mới nhìn sang Bùi Gia Tề, “Muộn thế này rồi còn phiền anh, thật ngại quá”.
Khách sáo vậy, đó là cách nói thường thấy của cô với anh. Lúc tới quán bar, anh phát hiện ra rằng, rõ ràng Tô Ngưng đang tạo cơ hội giúp mình. Khi Lăng Tiểu Manh trông thấy anh ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, lời nói vẫn rất tinh tường, nếu nói say, Tô Ngưng còn có thể gọi là say chút ít.
Anh đã trông thấy bộ dạng cô khi say khướt, luống cuống sợ hãi, rất đáng yêu, sau vì một cuộc điện thoại mà vội vã bỏ đi, coi anh như vật vô hình.
Bùi Gia Tề mỉm cười, cô gái này chỉ khiến anh nghĩ tới những thứ thật đẹp, thật tĩnh lặng, như làn nước trong xanh, giống cả bức tranh vừa mở cửa là có thể nhìn thấy, luôn ở đó, luôn khiến ta an lòng.
Nhưng như thế chưa đủ, đối với anh thế vẫn là chưa đủ, cô càng cố gói ghém mình thật kỹ, anh lại càng thấy hiếu kỳ, càng muốn mở bung ra để ngắm nhìn cho tường tận.
Anh không vội lái xe, đẩy cửa bước xuống, đi tới phía sau mở cửa xe ra.
Lăng Tiểu Manh không hiểu tại sao, vẫn ngồi bất động, mắt mở to nhìn anh.
“Đồng chí Tiểu Manh”, Bùi Gia Tề mỉm cười, “Tuy tôi rất lấy làm vui mừng được phục vụ cô, nhưng quen nhau đã lâu, thỉnh thoảng cũng phải cho tôi một lần cảm giác mình không toàn chỉ là anh lái xe thôi có được không?”
Anh nói rất thành thật, trước đây mình cũng lái xe, tuy ít khi chở ai, nhưng cũng biết vị trí này thường được dành cho ông chủ, bạn bè, làm gì có chuyện hờ hững như thế?
Thấy Bùi Gia Tề mỉm cười, Lăng Tiểu Manh bắt đầu thấy ngại, ôm túi xuống xe ngoan ngoãn lên ngồi ghế phụ.
Đợi cô ngồi xong, Bùi Gia Tề mới quay người ngồi vào trong ghế lái. Đã muộn lắm rồi, trên đường không có mấy người, anh lái xe từ tốn, chiếc xe chạy với tốc độ ổn định. Một giọng nữ vang lên trong CD lặp đi lặp lại những khúc nhạc liên miên trong một bài hát nước ngoài, hai người không ai nói một lời, âm nhạc làm nền ngược lại càng khiến không gian trong xe thêm tĩnh lặng.
“Cô ấy đang hát gì vậy?” Ngồi phân tích kỹ một hồi cô vẫn không hiểu trong CD là tiếng gì, thêm nữa vì không khí lạnh lẽo dị thường nên cô có phần lúng túng, Lăng Tiểu Manh chỉ mượn chuyện nói cho có.
“Tiếng Tây Ban Nha.” Anh trả lời rất nhanh, “Cô ấy đang hát ‘Xin lỗi, em yêu anh, nhưng em sẽ không quay đầu, sẽ không quay đầu, sẽ không quay đầu’”
Rõ ràng ca từ rất bi thương nhưng anh nói thật nhẹ nhàng thoải mái, lúc lặp lại điệp khúc còn pha chút hài hước, có những người có bản lĩnh đem những lời đau thương nhất nói ra nhẹ như cơn gió thoảng, khiến Lăng Tiểu Manh không nhịn được bật cười, “Thật không? Anh biết tiếng Tây Ban Nha?”.
“Tôi đã ở đó một năm, từng chiêm ngưỡng những tác phẩm của Gaudi [1]”
Gaudi ư, Lăng Tiểu Manh có phần ngưỡng mộ, cô gật gật đầu, “Tôi cũng thích lắm, có cơ hội nhất định sẽ đến đó chiêm ngưỡng”.
“Tôi cũng rất muốn trở lại đó xem thế nào. Đúng rồi, chẳng phải cô nghỉ việc rồi sao? Triển lãm kết thúc, chúng ta có thể cùng đi.”
Anh nói dễ như không, Lăng Tiểu Manh lại kinh ngạc, “Anh nói cái gì?”.
“Du lịch.” Bùi Gia Tề vốn vẫn tập trung nhìn về phía trước, lúc này quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười, “Đi cùng tôi, Tiểu Manh, em đồng ý không?”.
Lăng Tiểu Manh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu trong lòng bàn tay, ban đầu không thấy đau, một lúc san mới có cảm giác nhoi nhói.
Cô biết Bùi Gia Tề có cảm tình với mình, nhưng chẳng ai đối tốt với người khác mà không có điều kiện lại chẳng cần lý do, đương nhiên anh có yêu cầu, nhưng yêu cầu lần này của anh, nếu như trước cô những tưởng mình có thể trả được, thực ra không phải, lần này, cô đến “tưởng” cũng không… Cô không trả được.
Cố Chính Vinh… Chẳng biết tại sao lúc này cô lại nhớ đến anh, nhớ đến lần du lịch duy nhất của họ, thực ra phải gọi là công tác kết hợp du lịch, cô nhấc điện thoại chỉ nghe được hai câu, “Tiểu Manh, sắp xếp hành lý tới sân bay. Còn nữa, máy bay cất cánh lúc năm giờ… Tới Hạ Môn nhớ gọi điện cho anh”.
Anh kéo cô đi ngắm biển, rồi trên đỉnh núi nắm lấy tay cô, dưới ánh trăng anh hỏi: “Em có muốn ở bên anh không?”.
Sự hưởng thụ xa xit biết mấy, trong cuộc đời một cô gái phải mất bao nhiêu thời gian mới có được, rồi cần bao nhiêu thời gian mới có thể chôn vùi và lãng quên?
Bùi Gia Tề vẫn đang lái xe, vẫn đợi câu trả lời, cũng may ngã tư đèn chuyển màu, cuối cùng anh cũng có thời gian để đối diện cô.
Anh nhìn thấy một gương mặt thất thần lạc lõng, ngần ấy năm, đên giờ anh mới hiểu được cảm giác thực sự yêu một người, bởi mỗi một cử chỉ của cô dù là nhỏ nhất cũng nhu làm mềm trái tim anh. Tim đập dồn rồi, Bùi Gia Tề, danh sĩ phi phàm, sùng bái tự nhiên, vạn sự tùy duyên, phút giây này đột nhiên trở thành một chàng trai non nớt bình thường nhất, không giấu được khát vọng… Anh muốn ôm hôn người con gái đang ngồi bên cạnh.
Lăng Tiểu Manh vẫn rất biết đánh giá về mình, cô thấy nói chung cô có thể làm Alice ở xứ sở thần tiên, tất cả mọi thứ trước mắt đều không giống với hiện thực, nhưng vì sinh tồn nên vẫn phải chấp nhận tất cả, đến thời giờ do dự cũng không có.
Alice thì Alice, nhưng trong tim cô luôn lặp đi lặp lại câu nói hòng nhắc nhở bản thân, không phải là thật, cái gì cũng không phải là thật, rồ phải sẽ có ngày phải trở về hiện thực, tất cả những thứ này sẽ biến mất nhanh chóng.
Là đàn ông, Cố Chính Vinh biết cô tinh tế, biết cô bị bệnh táo bón, có thể nói cực kỳ hiểu Lăng Tiểu Manh, nhưng hai năm quanh co trắc trở, sau cùng cũng chỉ đổi lại việc cô nhanh chóng trốn chạy. Còn Bùi Gia Tề người mới chỉ quen vẻn vẹn được hai tháng, những thứ thấy được ở cô chỉ là một góc của núi băng, kết cục duy nhất của sự chủ động này chính là tự tay đẩy cô tới nỗi sợ tận đầu thế giới. Khi bờ môi bị khóa chặt, đầu Lăng Tiểu Manh chỉ ong lên một tiếng, đã quen với mùi vị của Cố Chính Vinh, đột nhiên bị bao vây bởi một mùi hương hoàn toàn khác, đến cơ thể cô cũng không hề phản ứng.
Chẳng thể cử động, xúc giác càng thêm tinh tường, đôi môi Bùi Gia Tề trơn mềm, nụ hôn ấm nóng, cơ thể anh thơm mùi cỏ, hơi thở thơm mát, hai tay vòng lấy cơ thể cô thật ấm. Anh và Cố Chính Vinh là hai người đàn ông hoàn khác nhau, không thể nhầm lẫn được.
Hai người đàn ông không thể lẫn đi đâu được, nhưng giây phút này trong trí óc cô chỉ có bàn tay mát lạnh và nụ hôn đầy sức mạnh, mắt thấy đau, vội vàng nhắm lại.
Bùi Gia Tề lại thấy nụ hôn này thật tuyệt, mùi vị của Lăng Tiểu Manh hoàn toàn giống như những gì anh tưởng tượng, không diêm dúa, mềm mại, thơm tho, đơn giản, một khiến ta như có cảm giác tất cả đều có thể vĩnh hằng.
Nhưng trên mặt có cảm giác khác thường khiến anh tỉnh lại, ngẩng lên nhìn, trong màn đêm đen đặc trước mắt có thứ long lanh như ngọc. Anh không tin lắm, một nụ hôn mắt cô cũng đỏ lên là sao, nước mắt ngân ngấn, chút nữa thôi là tranh nhau ào ra.
Đèn đường đã chuyển từ lâu, phía sau có tiêng còi xe, xe đằng sau bật đèn, chiếu rọi không ngừng, không thể đợi được nữa, liền đi vòng lên bên cạnh họ, lúc đi qua bên hông còn xoay cửa sổ mắng chửi, “Đỗ ở ngã tư muốn chết à!”.
Bùi Gia Tề giả điếc không nghe, chỉ nhìn gương mặt Tiểu Manh không lên tiếng, cũng may ngã tư này vắng vẻ, xe cộ đi lại không nhiều, chiếc xe kia đi rồi xung quanh yên ắng trở lại. Cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng nhìn anh, toan mở miệng nói.
Không để cô có cơ hội mở miệng, khi Bùi Gia Tề nói, “Tiểu Manh, anh sẽ không xin lỗi đâu”.
Câu nói này của anh… Lăng Tiểu Manh lòng dạ đang rối bời liền bị chặn lại.
Câu nói của Bùi Gia Tề rất hiệu nghiệm, trông thấy vẻ mặt cô như đóng băng, anh bắt đầu mỉm cười, rồi tiếp tục tỏ tình bằng một câu đơn giản thẳng thắn nhất, “Nói thẳng nhé, Tiểu Manh, anh rất có cảm tình với em, muốn theo đuổi em, em thấy thế nào?”.
Lăng Tiểu Manh lắc đầu quầy quậy, lắc xong lại thấy hành động lúc này của mình cực kỳ không rõ ràng, vội vàng giải thích, “Không phải tôi nói anh không tốt, chỉ là lúc này vẫn chưa muốn tìm bạn trai…”.
Bùi Gia Tề mỉm cười không đáp, quay đầu tiếp tục lái xe. Đ