Tuy đáng yêu nhưng mở cửa đã thấy ngay chiếc gối ôm hình quả dâu tây, đồ chơi Hello Kitty bày đầy trên đất, bước đầu tiên suýt chút cô nữa giẫm phải một con búp bê, căn nhà này khiến Lăng Tiểu Manh sợ hết vía.
Cúi người nhặt con búp bê nhỏ màu xanh, Tô Ngưng cười hì hì, “Ngại quá, không biết cô tới, nên chẳng dọn dẹp gì cả”.
Tô Ngưng đi thẳng vào trong, vừa đi vừa thu dọn, cách cô ấy thu dọn đồ đạc cũng thật thú vị, tay trái một thứ tay phải một thứ, đến cái thứ ba chẳng còn tay nào liền dồn hết những thứ đã nhặt thành một đống rồi tiếp tục nhặt.
Thế này thì có khác gì là không dọn dẹp đâu? Lăng Tiểu Manh đứng phía sau mặt xám lại.
Lăng Tiểu Manh lặng lẽ theo sau giúp cô thu dọn, xoay một vòng trong phòng khách nhỏ xíu, Tô Ngưng nhìn mà lặng người.
Đặt chiếc gối ôm vào một góc trên sô pha, Lăng Tiểu Manh đứng lên phủi tay, “Xong”.
Tô Ngưng cảm động chạy tới nắm tay Lăng Tiểu Manh, “Tiểu Manh, cô thật thần kỳ! Cô mới tới nhà tôi mà mọi thứ đã biến hóa thế này”.
Tuy đã rất khuya nhưng Tô Ngưng vẫn rất tỉnh táo, sống chết bắt cô nói chuyện cùng. Lăng Tiểu Manh vốn trong lòng nặng trĩu giờ muốn ngủ cũng không thể ngủ được, nên cuối cùng vẫn cản được Tô Ngưng, hai người ngồi trên ghế sô pha mỗi người ôm một cái gối dâu tây thủ thỉ trò chuyện.
“Tiểu Manh, cô thấy tôi là người như thế nào?”, Tô Ngưng tiếp tục nắm tay Lăng Tiểu Manh, giọng thành thật.
Lăng Tiểu Manh vốn không giỏi trả lời những câu hỏi như thế này, nên chỉ biết im lặng.
“Này, chẳng lẽ cô không tin tôi? Được rồi, tôi hỏi thế này, cô thấy tôi đối với cô như thế nào?”
“Cô đối với tôi…” Nhớ tới hành động hôm đó khi Tô Ngưng bỏ mặc mình những hai lần, Lăng Tiểu Manh muốn nói thật, nhưng hai mắt Tô Ngưng vẫn đang chăm chú nhìn cô, đến mức cô phải nuốt nước bọt, “Cũng không đến nỗi.”
“Chỉ là không đến nỗi thôi á!”, Tô Ngưng vẫn không thỏa mãn, hét lên.
Tuy trong lòng nặng trĩu nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn phải bật cười, Tô Ngưng thực sự rất giống cô bạn cùng bàn của mình năm ấy, chính là tính cách mà cô hâm mộ nhất, yêu mến nhất.
Con người quả thực là loài động vật kỳ lạ, trong lòng có giông bão đến đâu, chỉ cần có người bạn cùng ngồi tâm tình, cho dù tình hình thế nào cũng có thể người hỏi người đáp, vẻ mặt còn rất bình thường.
Lúc này Lăng Tiểu Manh thây rất biết ơn Tô Ngưng, nếu không có cô ấy, chẳng biết lúc này cô đã nghĩ lung tung đến mức nào, thế nên câu trả lời cũng trở nên thành thật lúc nào không hay, “Đâu có đâu, cô đối với tôi rất tốt, ở Thượng Hải tôi chẳng có ai là bạn, cô là người đầu tiên đấy”.
“Thật ư?” Tô Ngưng nghe hết câu liền lặng người, không phải chứ, bạn bè thì đơn giản, cô vơ tay bừa cũng được một túm, sao cô nàng Lăng Tiểu Manh này chỗ nào cũng thấy đặc biệt thế, rốt cuộc cô ấy đã sống như thế nào cho tới ngày nay?
Lặng người rồi thấy cảm động, Tô Ngưng vỗ mạnh lên vai Lăng Tiểu Manh, “Cô đã nói thế, vậy chúng ta hãy cùng nói thật lòng nhé. Tiểu Manh à, tôi rất ngưỡng mộ cô, cô có biết không?”.
“Hả? Cô ngưỡng mộ tôi?”. Lăng Tiểu Manh hỏi lại.
“Đương nhiên rất ngưỡng mộ cô. Tôi nói thật lòng đấy, nhà thiết kế rất nhiều, người có tài cũng không ít, nhưng cô tưởng ai cũng có cơ hội được làm triển lãm sao? Triển lãm thôi không nói, cô có biết cô chính là quân át chủ bài của China Visual chúng tôi không? Người khác muốn không có dược cơ hội tốt như vậy đâu, cô còn..”
Lăng Tiểu Manh kêu “Á” một tiếng.
Tó Ngưng nhướn mày, lay khuỷu tay huých có, “Này, đã là bạn bè, nói cho tôi biết sau lưng cô rốt cục là nhân vật sừng sỏ nào vậy? Tói tò mò lắm.” Dứt lời Tô Ngưng liền đưa tay lên thề, “Tôi đảm bảo sẽ không nói cho bất kỳ ai, được không?”.
Lăng Tiểu Manh thấy trước mắt như có ảo giác, là hình ánh Cố Chính Vinh bình thản nở nụ cười trong đám đông, còn cả ngón tay lạnh băng dưới ánh trăng, đôi môi ấm mềm quấn quýt bên nhau, cô đón nhận một cách bị động, còn anh luôn hành động rất dứt khoát.
Khi còn nhỏ, chỉ thấy Đổng Diệc Lỗi là cả bầu trời của mình, sau này mới phát hiện suy nghĩ đó thật nực cười. Với Cố Chính Vinh, tuy trước giờ cô luôn từ chối thừa nhận, nhưng trong vô thức, anh đã dần dần nắm trọn cả thế giới của cô.
Thế giới của cô nhỏ lắm còn anh dần trở nên lớn lao vô cùng, cứ ngỡ mình chỉ là con tốt chẳng mấy quan trọng luôn đứng dưới bóng anh, nhưng thực tế anh lại đưa cô lên điểm cao nhất có thể.
Cái bỏ ra và thu được về không công bằng đến thế, đây chẳng còn là cuộc mua bán sòng phẳng, cũng không còn là việc cô cố sức làm tất cả theo đúng ý anh là có thể đáp đền được. Nhưng kết quả đáng sợ cứ lũ lượt kéo đến, cuối cùng cô chẳng thể đề phòng, thời gian cứ chầm chậm trôi cô đã dần yêu người đàn ông này, một khi trầm luân, sẽ chịu đựng tất cả để khắc cốt ghi tâm.
Xin đừng! Cô nguyện là một Lăng Tiểu Manh vùi đầu vào trong góc tối của chính mình, nỗ lực từng chút cho giấc mơ của chính mình, chứ không muốn như bây giờ, dưới sự sắp xếp của mình anh đưa cô tới đỉnh đầu ngọn sóng, rồi cô đứng đó hoang mang nhìn tứ phía, chẳng biết phải làm thế nào để có thể trở về với bến cảng thanh bình mà mình hằng lưu luyến.
Đợi mãi chẳng thấy câu trả lời, điện thoại Tô Ngưng bỗng vang lên, vừa nghe cô đã lập tức trả lời, “Vâng vâng, tôi đã tìm thấy cô ấy rồi. Không báo với sếp ư?
Sếp à, tối muộn thế này tôi gọi điện cho sếp đâu có được?”.
Nghe xong điện thoại, Tô Ngưng thở phào, rồi tiếp tục quay đẩu sang chất vấn: “Cô xem, ông chủ chúng tôi nửa đêm canh ba còn nhớ đến cô. Ông ta nổi tiếng là động vật máu lạnh, trước đây tôi phải làm thêm tới mức hộc máu, ông ta cũng không thèm nhìn tôi với ánh mắt thân thiện hơn”.
Lăng Tiểu Manh vẫn đắm chìm trong ảo giác, cổ họng rát, không dám mở miệng, chi sợ sẽ thốt ra những lời có thể khiến sau này mình phải hối hận.
Điện thoại Tô Ngưng lại reo lên, lần này cô vừa cầm điện thoại lên vừa làu bàu, tức tối, “Muộn thế này còn cố tình tìm tôi, còn quá cả tư bản”.
Nhưng xem ra công tác giáo dục của nhà tư bản rất tốt, miệng Tô Ngưng tuy nói vậy nhưng tay vẫn nhanh chóng bắt máy, có điều vừa “A lô” một tiếng liền câm như hến.
“Tiểu Manh, có người tìm cô này”, Tô Ngưng bịt loa điện thoại nhìn sang, vẻ mặt rất kỳ lạ.
“Ai?”, Lăng Tiểu Manh hỏi.
Tô Ngưng vẫn giữ vẻ mặt kỳ quái, lúc này như ngộ ra điều gì, hình như muốn nói gì đó nhưng rồi chỉ nói đúng bốn từ, “Là Cố Chính Vinh”.
Lặng người hồi lâu, Lăng Tiểu Manh từ từ quay đầu nhìn sang bên cạnh, mắt mở thật to, hình như đang cố kìm lại điều gì.
Đầu dây bên kia cũng lặng thinh, sau cùng Tô Ngưng vẫn là người không chịu nổi bầu không khí này, cất lời nói, “Thật ngại quá, hình như Tiểu Manh lúc này không muốn nghe điện thoại”.
Dứt lời hai bên tiếp tục yên lặng, mười mấy giây sau điện thoại đột ngột ngắt. Tô Ngưng thở dài một tiếng, nhanh chóng ngắt điện thoại, nghĩ một lúc vẫn chưa thấy yên tâm, liền đút điện thoại vào hẳn trong túi.
Xong xuôi đâu đấy, Tô Ngưng lại nhìn Tiểu Manh, rồi bặm môi, chau mày, sau cùng hai tay ôm chặt lấy vai Tiểu Manh vẫn nghiêm mặt nói, “Tôi hiểu rồi, Tiểu Manh tôi ủng hộ cô!”.
Hiểu rồi? Ủng hộ cô? Lăng Tiểu Manh lặng người ngước nhìn vẻ mặt Tô Ngưng. Định hỏi cô hiểu cái gì, nhưng lại thấy đã đến nước này, dù Tô Ngưng có đang nghĩ gì cô cũng không cẩn thiết phải hiểu, miệng hé mở rồi nhưng cuối cùng lại chọn cách im lặng.
Điện thoại là do Cố Chính Vinh tự ngắt, lúc này anh đang đứng trong phòng rửa mặt trong nhà, một tay đặt trên mặt đá cẩm thạch, tay kia thả điện thoại xuống rồi đặt lên ngực.
Căn phòng lộng lẫy, đến phòng rửa mặt cũng chẳng gói gọn trong một khoảng không gian chật hẹp, phía ngoài bồn mát xa rộng thênh thang là tấm kính lớn hình vòng cung, tuy bên ngoài trời mưa như trút, nhưng bên trong vẫn rất yên tĩnh.
Cảm giác bất lực quen thuộc này lại đến, anh thấy mình như đang đứng trong khoang thang máy kín mít cứ thế rơi xuống, tim gan lộn nhào, treo lơ lửng trên không, dù có thế nào cũng không thể trở về thực tại.
Không phải anh không muốn tiếp tục đợi Lăng Tiểu Manh nghe điện thoại, là không thể, thấy không được khỏe, anh sợ dù đầu dây bên kia có tiếng trả lời thì bản thân cũng không thể thốt được thành lời.
Đã biết hiện giờ cô đang ở đâu, tất cả những việc sau đó có thể từ từ. Cảm giác bất lực dần biến mất theo những hơi thở sâu, cuối cùng anh cũng trấn tĩnh lại, đưa tay cầm lấy điện thoại rồi quay người bước ra ngoài.
Anh vừa chạm tay vào nắm cửa thì bên ngoài có tiếng gõ cửa khe khẽ, là Nhã Tư Mẫn, “Chính Vinh?”
“Anh tới đây.” Anh đẩy cửa bước ra, khoác vai cô, bé Mike cũng đứng bên cạnh, một tây nắm chặt tay mẹ, vẻ mệt mỏi.
Cố Chính Vinh cuối đầu nhìn đồng hồ, “Giờ này rồi, Mike buồn ngủ lắm phải không? Nhã Tư Mẫn, nếu không em đưa con đi ngủ trước đi”.
“Không được, Mike phải ở bên cạnh em.” Nhã Tư Mẫn lập tức lắc đầu, quỳ xuống ôm chặt bé Mike vào lòng.
“Được rồi, có anh, đừng lo.” Anh vuốt tóc cô, giống như vẫn thường làm khi nhỏ, Cố Chính Vinh nhìn cô mỉm cười, rồi nói, “Kai đâu?”
“Ở phòng khách.” Nghe tới cái tên này gương mặt Nhã Tư Mẫn cũng cứng lại, vòng tay siết chặt bé Mike hơn.
“Anh sẽ đi gặp ông ấy, em muốn cùng đi không?”
“Vâng, em đi cùng anh.” Nhã Tư Mẫn nghĩ một hồi rồi lắc đầu, “Không, em ở cùng với Mike”.
Tuổi tác của Cố Chính Vinh hơn người em gái trên danh nghĩa này khá nhiều, từ nhỏ anh đã quen yêu thương, chăm sóc cô, lúc này tự đáy lòng càng thương cô hơn, cúi đầu vuốt lên má cô và bé Mike, rồi chỉ sang phòng ngủ bên cạnh, “Thế này nhé, em và Mike cùng đi nghỉ đi, để anh nói chuyện với họ”.
Phía sau có tiếng bước chân, rồi hai người đàn ông mặc complet xuất hiện phía cuối hành lang, “Cố tiên sinh, sếp của chúng tôi đang đợi ngài, phu nhân và tiểu thiếu gia có thể cùng đến không?”.
“Vợ và con tôi đều mệt, để họ đi nghỉ trước, xin ông Kai đợi đôi chút, tôi lập tức đến ngay.”
Mark đã ngủ gục từ bao giờ, anh đưa tay ôm lấy, đứa bé thì thào bên tai, nói toàn tiếng Thụy Điển, “Ba oi, con muốn về nhà ngủ, lúc nào thì chúng ta về?”.
Cố Chính Vinh mềm lòng, thơm lên đôi má phúng phình rồi trả lời: “Ngoan, ở đây nghỉ với mẹ một lúc, tỉnh dậy ba sẽ đưa con về nhà”.
Hai người đàn ông đứng cách đó không xa nhìn hành động của anh, mặt không chút biểu cảm.
Thu xếp xong, Cố Chính Vinh mới quay người đi về phía phòng khách. Đây là một trong những căn phòng tốt nhất ở khách sạn này, là nơi công ty thường dùng để tiếp đón những vị khách quý từ cấp lãnh đạo các công ty đa quốc gia trở lên. Phòng khách trang hoàng lộng lẫy, trên chiếc sô pha kiểu Âu rộng mênh mông, một người đàn ông nét mặt nghiêm nghị đang ngồi chính giữa, dáng người không cao lắm, nhưng khí khái kiên cường, sau lưng còn có vài người đàn ông đang đứng, tất cả đều trở thành nền cho ông ta.
“Kai tiên sinh, đã khiến ông đợi lâu”, Cố Chinh Vinh cất lời bằng một câu tiếng Nhật trôi chảy.
“Đứa trẻ đâu? Tôi muốn gặp nó”, không nhìn thẳng Cố Chính Vinh, câu đầu tiên của ông ta nói là hỏi về đứa trẻ.
“Nhã Tư Mẫn và Mike đã phải bay một quãng rất dài nên giờ quá mệt, tôi đã để họ nghỉ ngơi trước.” Cô’ Chính Vinh ngồi x