ch sử, nhưng được bảo tồn rất tốt, ổ khóa trơn tru, hai người vừa bước vào cánh cửa lập tức đóng chặt, căn phòng trở nên yên tĩnh, Lăng Tiểu Manh thở một tiếng, toan mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng nhạc.
Nhìn vào chiếc túi bên hông cô, Bùi Gia Tề mỉm cười nhắc, “ Tiểu Manh, hình như cô có điện thoại”.
Đương nhiên là cô nghe thấy, người biết số điện thoại của cô rất ít, mà cũng ít người tự nhiên gọi điện cho cô, khuya khoắt thế này mà gọi đến còn có thể là ai nữa?
Lăng Tiểu Manh tìm điện thoại trong túi xách, cầm điện thoại lên, trên màn hình nhấp nháy số điện thoại, là cuộc gọi từ căn hộ của cô, lúc này trông thấy con số quen thuộc ấy tim cô đập mạnh.
Trong phòng bếp trên tường đối diện có treo một chiếc đồng hồ gỗ kiểu cũ, cô ngẩng đầu lên xem giờ, rồi cúi xuống nhìn điện thoại, sắc mặt trông thật khổ sở.
Chẳng phải nói mai gặp sao? Nhiều khách quý đến thế, tối nay làm sao anh ấy về kịp? Mới hơn mười hai giờ đã đến nhà cô, trước giờ Cố Chính Vinh chưa hề ở nhà cô mấy ngày liên tục, cú điện thoại này khiến cô ngạc nhiên.
Bùi Gia Tề vẫn đứng bên cạnh không động đậy, lúc này trông thấy thái độ cô liền cười nói: “ Sao thế? Giờ này gọi đến, liệu có phải là gọi điện quấy rối? Có cần tôi nghe điện giúp không?”.
Anh chàng đẹp trai à, anh đang định hại tôi đấy hả?
Cô liền lắc đầu lia lịa, cầm điện thoại rồi đi thẳng ra ngoài, bước chân cô vội vã, lời từ biệt từ đằng xa vọng lại, “ Tôi có việc gấp phải đi, tạm biệt”.
Nhiều năm tập võ anh đã rèn luyện được sự nhanh nhẹn, nhưng vẫn không túm được cô, mắt nhìn thấy cô bắt đầu bước nhanh, Bùi Gia Tề đành miễn cưỡng chấp nhận.
Cô gái này là cô bé lọ lem sao? Lần nào cũng biến mất nhanh như làn khói, như thể chỉ cần ở lại thêm một giây thôi sẽ trở về nguyên hình.
Nguyên hình của cô, Bùi Gia Tề mỉm cười tinh nghịch, thực sự anh thấy tò mò lắm.
Ngoài kia gió đêm mát lạnh, đường phố yên ắng không một bóng người, ánh đèn vàng vọt xuyên qua tán cây chiếu xuống mặt đường, Lăng Tiểu Manh vội vã bước tới xe của mình.
Chiếc xe đỗ ngay bên đường, nhưng một trận gió ập đến, mọi thứ trước mắt bỗng nhòe đi, cô vẫn chạy, nhưng chân nam đá chân xiêu, cứ ngỡ mình đi thẳng về phía trước mà chẳng biết đã chạy tới tận đâu.
Bùi Gia Tề đuổi theo, lúc này đang đứng cười nhìn cô loạng choạng đi đúng một vòng trên con phố vắng lặng, chiếc Polo màu đen rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng cô lảo đảo, không thể đi nổi tới bên xe.
Bùi Gia Tề chạy vội tới toan đỡ cô, bên tai chỉ nghe thấy chuông điện thoại reo lên không ngừng giữa khoảng không tĩnh mịch, rồi đứt đoạn.
Sự yên lặng đột ngột khiến cô giật mình, cuối cùng cũng tìm được mục tiêu, thoắt một cái cô chạy đến bên xe, còn chưa kịp kéo cửa, đã luống cuống rút vội điện thoại ra.
Đường dây đã thông, tiếng chuông báo đơn điệu, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, nhiều tiếng sau đó cũng không có người nghe, Lăng Tiểu Manh vốn đã hơi hoảng loạn, lúc này chỉ thấy sợ hãi.
Thời gian chờ quá lâu, điện thoại tự động ngắt máy, gọi điện tới năm lần cũng không được, cô vẫn không có ý định từ bỏ, bên cạnh có tiếng nói: “ Tiểu Manh, đợi chút, đợi họ tan tôi sẽ đưa cô về nhà”.
Lăng Tiểu Manh ngẩng đầu, dưới ánh trăng là gương mặt tuyệt đẹp của Bùi Gia Tề, thực sự lúc này cô chẳng còn tâm trạng nào để thưởng thức, “ Không cần đâu, tôi tự lái xe về nhà là được rồi”.
Anh lại cười, “ Cô thế này mà lái xe được ư?”
Tại sao người này không chịu tha cho cô chứ? Lăng Tiểu Manh bắt đầu bực mình, không nói gì, cúi đầu mở cửa ngồi vào trong xe, thái độ từ chối rất rõ ràng.
“ Anh Bùi? Anh đang ở đâu?” Từ xa có người bước ra tìm anh, tới khi nhìn thấy liền bật cười trêu chọc, “ Tạm biệt nhau à? Vậy chúng tôi uống hết chỗ rượu anh giấu đi nhé”.
Quên mất hôm nay mình là chủ nhân, Bùi Gia Tề liền quay đầu mỉm cười xã giao.
Trong chớp mắt Lăng Tiểu Manh đã ngồi lên xe, anh nhanh nhẹn chặn ngay cánh cửa cô sắp đóng lại, vừa giận vừa buồn cười, “ Sao lúc nào cô cũng trốn khỏi hiện trường gây án thế? Được rồi được rồi, tôi không tiễn cô, nhưng cô thế này không thể lái xe được, để tôi gọi xe giúp cô có được không?”
Đầu cô bắt đầu choáng váng, nhưng trí óc vẫn rất minh mẫn, Lăng Tiểu Manh biết mình hơi say, nắm chặt vô lăng, ủ rũ mệt mỏi.
Thấy cô không phản ứng, Bùi Gia Tề đưa tay lấy điện thoại của cô.
Cô lập tức co rúm người lại, trợn tròn mắt sửng sốt.
“ Tôi không mang điện thoại, đừng sợ, nhìn tôi giống cướp giật lắm sao?” Anh mỉm cười rồi nhón tay nhẹ nhàng rút điện thoại của cô ra.
Lăng Tiểu Manh nhìn anh qua cửa kính, Bùi Gia Tề nhẹ nhàng gọi điện, cúi xuống nhìn cô, dưới ánh trăng chỉ thấy nét xuân chúm chím, Lăng Tiểu Manh chỉ biết thầm than một tiếng, rồi gục đầu trên vô lăng như chú đà điểu.
Tiểu Manh nhắm nghiền mắt bắt đầu thiu thiu ngủ trong cơn mê tiếng chuông lại réo, cô tỉnh hẳn ngẩng phắt đầu dậy, cội chụp lấy chiếc điện thoại, “ Để tôi nghe”.
Còn tưởng cô đang ngủ, Bùi Gia Tề đưa điện thoại vào tay cô, chỉ thấy một bàn tay bé nhỏ xòe rộng trước mắt, lòng bàn tay trắng ngần, thoáng giật mình.
Anh chưa bao giờ dễ dàng rung động đến vậy, ánh trăng đêm nay sáng đến ảo diệu…
Không phải số điện thoại đó, nhưng vẫn là Cố Chính Vinh.
Trong điện thoại cô không hề có tên anh, cũng chẳng cần thiết, mỗi một số máy cô đều thuộc nằm lòng.
Lăng Tiểu Manh toan nhấc máy, lại liếc nhìn Bùi Gia Tề, ánh mắt rất rõ ràng, anh lập tức giơ tay rồi lui lại mấy bước.
Tay ôm ngực cô bắt máy, đầu dây bên kia chỉ vẻn vẹn ba chữ, “ Lăng Tiểu Manh”.
Xong, cô sợ đến nỗi chẳng biết phải trả lời thế nào, Cố Chính Vinh vẫn luôn nghiêm nghị ra uy, nhưng rất ít khi nổi cáu, thái độ của anh tối qua đã đủ khiến cô kinh hãi, vừa thoát chết trong gang tấc, không ngờ ngày hôm nay bão tố lại ập tới, lần này thì dù sét có đánh thật xuống cô cũng không biết phải giải thích ra sao.
Đầu dây vọng ra tiếng nói, “ Nói đi”.
Lăng Tiểu Manh luống cuống: “ Em, em đang ở ngoài”.
“ Anh biết em đang ở ngoài.” Anh nói tuy ngắn gọn súc tích, nhưng có tiếng xe rít qua tai, dường như tốc độ rất lớn.
Cô cúi đầu định thú tội, nhưng còn chưa nói một từ đã bị ngắt lời.
“ Tề Cách Cách đâu?”
Lẽ nào anh có mắt thần, sao cái gì cũng biết thế?
“ Vẫn đang ở trong bữa tiệc.”
“ Có định về nhà không?”
“ Có ạ.”
“ Đã uống rượu phải không?”
Thôi xong!
Cô bất lực, “ Một chút xíu”.
Đúng là một chút xíu thật, nhưng làm sao cô biết nước đường lại lợi hại như thế?
“ Đang ở đâu?”
“ A… Vừa ra ngoài, đang ở trong xe.” Buột miệng nói theo bản năng, Lăng Tiểu Manh trả lời mỗi một câu hỏi của anh đều hết sức tập trung, tuy đầu óc đã mơ màng, nhưng cô vẫn trả lời rất nhanh.
Đầu dây bên kia có tiếng thở dài, mơ hồ, Lăng Tiểu Manh cứ ngỡ mình nghe nhầm, bởi ngay sau đó anh lập tức ra lệnh, “ Đừng lái xe, gọi xe về”.
Bùi Gia Tề vẫn chưa đi xa, đứng dưới bóng cây nhìn cô nói chuyện, cô vẫn ngồi trong xe, cửa kính hạ xuống, nên từ chỗ anh có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Khi cô nói chuyện tay áp chặt tai, tóc hơi xõa xuống, ngón tay co lại. vẻ mặt cô rất chăm chú, trả lời hết sức gãy gọn, nói chưa được mấy câu đã gật đầu, ánh mắt cụp xuống, tuy ở xa không thể thấy rõ sắc thái, nhưng có thể nhận thấy rõ sự phục tùng đến khác thường.
Cô là người con gái thoáng nhìn thì có vẻ rất ngoan ngoãn, bình thường khi nói chuyện với mọi người cũng không thấy được vẻ hoảng hốt lo sợ thế này, rốt cuộc đầu dây bên kia là ai? Lại nghĩ tới vẻ biến sắc của cô khi nghe tiếng chuông, Bùi Gia Tề chau mày.
Chiếc taxi màu xanh nhạt đang tới, anh chạy ra vẫy xe, quay người nhìn, lúc này cô đã tắt máy, đang đẩy cửa bước xuống.
Bùi Gia Tề toan chạy lại đỡ, nhưng nghĩ rồi lại thôi, chỉ lịch sự giúp cô mở cửa.
“ Cảm ơn.” Bước chân Tiểu Manh hơi loạng choạng nhưng vẫn rất nhanh chui vào ghế sau.
Trước khi đóng cửa anh đưa tay đỡ cô, đợi cô ngồi vào hẳn rồi mới rụt tay lại, anh nghe thấy cô khẽ thúc giục tài xế, “ Bác tài, có thể chạy nhanh một chút được không?”
Đợi khi chiếc taxi mất hút sau ngã rẽ phía cuối đường anh mới chậm rãi trở vào, dưới ánh trăng bóng anh đổ dài.
Con đường này vốn tĩnh lặng không một bóng người, khi nãy lâu như vậy mà cũng chỉ có mỗi anh và cô.
Lăng Tiểu Manh chỉ biết thì thào, dù cho khi đó cô chẳng ồn ào sôi nổi, nhưng lúc này sao anh thấy có chút đơn côi, trong nhà rõ ràng người người ồn ã, vô số tiếng nói cười vang lên, không sợ không có ai làm bạn, nhưng chẳng còn người có thể khiến anh bước chân dồn dập.
Nhìn dáng vẻ khi cô biến mất, gấp gáp hơn chim bay về tổ. Có thể cô đã có người yêu, nhưng thấy cô một mình trở về trong đêm anh không dám tin đó là sự thật.
Bùi Gia Tề nghĩ một hồi lâu cũng không tài nào nghĩ ra, bước tới cổng chính lúc nào không hay, tiếng hò reo ào ra ngoài, tay chưa kịp kéo cánh cửa đã mở tung, Tề Cách Cách cầm ly rượu miệng cười nói: “ Anh chạy đâu vậy? Em tìm Tiểu Manh, có thấy cô ấy không?”
Vị đại tiểu thư này là cô em kết nghĩa cùng học thiết kế ở Anh với anh, tính sơ sơ cũng quen biết nhau hơn ba năm rồi, rất thân thiết, anh trả lời: “ Vừa đi, sao vậy?”
“ Ba em gọi điện tới, hỏi cô ấy.” Tề Cách Cách mỉm cười, đưa tay kéo anh, “ Thật ra hôm nay em cũng mới quen cô ấy thôi, Tiểu Manh có hay không?”
Tề Lý Chính hỏi cô ấy sao? Bùi Gia Tề ngạc nhiên, chỉ mỉm cười, vừa bước vào trong vừa hỏi: “ Hay lắm, làm sao em quen cô ấy vậy?”
Rạng sáng, đường phố vắng tanh, chiếc taxi phóng như bay.
Sau mấy phút điện thoại lại kêu, vẫn là Cố Chính Vinh.
“ Lên xe chưa?”
“ ừm, đang trên xe.”
“ Số xe.”
“ Hả?” Đầu cô choáng váng, có chút mơ màng.
“ Biển số xe.” Anh nói ngắn gọn súc tích, Lăng Tiểu Manh lập tức tuân lệnh, nhìn chú tài xế đang cắm đầu chạy hỏi nhỏ, “ Bác tài, xe này biển số bao nhiêu ạ?”
Lái xe quay xuống nhìn cô, tủm tỉm, nhưng vẫn cho biết số biển xe.
Đợi tới khi cô ngắt máy ông mới bật cười, “ Chồng cô hả? Không yên tâm thế sao không tự lái xe tới đón?”
Giờ cô đã thịt nát xương tan có chết muôn lần cũng chẳng thể nào tạ tội, còn dám bảo anh tới tận đây đón về sao được? Lăng Tiểu Manh cúi đầu trầm ngâm, không nói một lời.
Ngồi yên một lúc mắt nặng trĩu, theo thói quen mỗi lần cô uống rượu là gục đầu ngủ, thực ra mới lên xe đã bắt đầu mơ màng, nhưng trong đầu thầm nhủ quyết không được ngủ, thế nên nhiều lần cô phải bấu lên mu bàn tay để giữ cho mình tỉnh táo, cuối cùng khi đến được khu nhà mình thì mu bàn tay cô đã đỏ rộp một khoảng.
Lăng Tiểu Manh đang luống cuống tìm tiền thì một bên cửa xe mở ra, lái xe cũng phải hoảng, toan kêu lên thì người kia đã đưa tiền cho ông, “ Không cần tìm nữa, cảm ơn”
Bác lái xe cầm tiền quay lại nhìn cô gái cúi đầu xuống xe, bước chân không vững, người đàn ông đứng ngoài xem ra đã liệu trước, vòng tay đỡ lấy cơ thể cô.
Cô gái trông hết sức bình thường, xem ra có số đào hoa đấy chứ, cả hai đều là những anh chàng đẳng cấp người đón kẻ đưa, chẳng lẽ đây chính là cô gái đẹp nết mà người ta vẫn thường nói? Đáng tiếc khi nãy ông không nhìn kỹ, vẫn thấy thật kỳ lạ, lái xe đư