c cũng phải được bảy, tám, trừ phi đứa trẻ đó mạnh mồm, không phải gọi mình là chị, mà là dì, hoặc ác hơn thì là bác gái gì đó.
Sau đó cô tận mắt chứng kiến đứa nhỏ lấy lại đồ chơi rồi nhảy lên người Cố Chính Vinh, điệu bộ hết sức tình cảm, bô la bô lô một tràng bằng thứ ngôn ngữ cô hoàn toàn không hiểu.
Cầu thang vang lên mấy tiếng lộc cộc, nhìn thấy dáng vẻ thân thiết của Cố Chính Vinh và đứa bé, Lăng Tiểu Manh ngây người. Đây là Cố Chính Vinh sao, bình thường ở công ty rất hiếm khi thấy anh cười với người khác, giờ đây anh ôm lấy đứa bé rồi cưng nựng như bảo bối.
Cũng là do đả kích quá lớn, thế nên ngay khi giọng nói người phụ nữ lần thứ hai vang lên sau lưng cô, Lăng Tiểu Manh từ từ quay người lại, một gương mặt mộc nhìn cô đầy hiếu kỳ, rồi quay sang mỉm cười với Cố Chính Vinh, lần này người ấy nói bằng tiếng Trung, “Chính Vinh, là cô ấy à?”
Cố Chính Vinh gật đầu, rồi nói ngắn gọn: ‘Tiểu Manh, giới thiệu với em đây là Nhã Tư Mẫn và Mike”.
Cô gái có tên Tư Mẫn nháy mắt với anh, rồi đưa tay ôm lấy cô, giọng còn pha lẫn tiếng cười, “Tiểu Manh. Lần đầu gặp mặt, tôi là vợ của cố Chính Vinh”.
Vợ? Vợ của Cố Chính Vinh?
Cô không biết nên phản ứng như thế nào, nhất thời thấy bản thân như gặp phải ảo giác, tất cả đều không thể lý giải được, chỉ riêng cô là người duy nhất bình thường, nhưng vì khác biệt với những người xung quanh quá lớn nên mới thấy hoàn toàn xa lạ.
Vợ? Có người vợ nào lại đối đãi với người đàn bà chồng mình ngang nhiên đưa về với thái độ như vậy? Giác quan tiềm ẩn cũng không đáng sợ thế này, cô ấy từ ngòai hành tinh tới sao?
Nỗi sợ hãi của ngày hôm đó đáng ra sẽ phải tiếp tục, nhưng cũng may Cố Chính Vinh nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp phải trở lại công ty, liền đưa cô đi cùng, lúc sắp đi Cố phu nhân đứng ở cửa còn nháy mắt với cô, “Tiểu Manh , thật ngại quá, chưa kịp thết đãi, anh chàng này phiền phức lắm đúng không?”.
Còn cô, chấn động tới mất hết phương hướng.
Từ đó về sau cô áp dụng: “Chính sách đà điểu”, khoét một lỗ thật sâu rồi chôn vùi tất cả những gì mình trông thấy ngày hôm đó vào trong trí óc. Không biết vì nguyên nhân gì, sau này cũng không thấy Cố Chính Vinh nhắc tới, thời gian dần trôi khiến cô cảm giác ngày hôm đố có lẽ là một giấc mơ, một giấc mơ kỳ quái lạ thường mà thôi.
Không ngờ mới có hơn một năm, bỗng dưng Cố Chính Vinh lại bảo cô tới đó, đừng mà! Cô thực sự mặc cảm với đứa trẻ nói tiếng nước ngoài, một từ cô nghe cũng không hiểu, và vị Cố phu nhân nói tiếng Trung ấy cô lại càng không hiểu nổi.
Đại lộ người xe nườm nượp rẽ vào con đường nhỏ phía trước khu dân cư, hai bên đường những tòa nhà cao tầng đều tăm tắp, cô chậm rãi men theo con đường nhỏ uốn lượn, sau cùng cũng tìm được chỗ trống, hai bên đầy xe cộ, cô cẩn thận đỗ lại.
Vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách bên cạnh đài phun nước có hai ba vị doanh nhân đang tản bộ, giờ này cũng khá muộn, nhưng vẫn còn mấy đứa bé chơi đuổi bắt quanh đài phun nước, chân đi pa tanh, tiếng cười vui thật xa.
Trông thấy bọn trẻ, cô lại nhớ tới ký ức khủng khiếp ngày hôm đó, cậu bé Mike, người nói một câu cô cũng không hiểu, giờ thế nào rồi? Còn cả Cố phu nhân…
Càng nghĩ bước chân nặng nề, Lăng Tiểu Manh bước tới dưới nhà, ngón tay bấm chuông như bị đông cứng, cố khống chế cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy, tiếng chuông vang lên một tiếng, hai tiếng, sao không có người trả lời?
Lăng Tiểu Manh mừng thầm, định bụng nếu thêm một tiếng nữa không có người trả lời cô sẽ lập tức bỏ đi, đáng tiếc ông Trời không chìu lòng người, một giây sau từ chuông báo cửa có tiếng người vọng lại, “Tiểu Manh ”?
Chất lượng chiếc máy thật không còn gì để nói, giọng Cố Chính Vinh rõ ràng vô cùng, khiến cô lúc này đang lùi một bước lập tức rút lui trở lại theo phản xạ có điều kiện, đứng ngay ngắn, “Là em”.
“Lên đi, còn đợi mỗi mình em thôi đấy.” Tiếng khóa cửa kêu tách một tiếng, như một lời tuyên bố giấc mộng đẹp của cô hoàn toàn tan vỡ.
Trong thang máy cô điều hòa lại hơi thở, lần trước chưa chuẩn bị, lần này bằng giá nào cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý rồi mới bước vào trong, thế nào cũng phải chịu một ít đao, ít ra tư thế nhận đao cũng phải đẹp một chút, há mồm trợn mắt, hoảng loạn bỏ chạy những thứ đó thật không thể tưởng tượng.
Bước ra khỏi thang máy, cô phát hiện tình hình không tốt cho lắm, ở đây không tốt cho lắm, ở đây có hai hộ, bên phải là nhà Cố Chính Vinh, lúc này cửa khóa trái, không một tiếng động, còn cánh cửa cỡ lớn nhà bên trái lại khép hờ, bên trong tiếng nhạc ầm ầm.
Lăng Tiểu Manh đứng trước cửa thang máy chần chừ một lúc, cô nhớ nhầm chăng? Nhưng cảnh tượng ngày hôm đó hằn sâu, làm sao nhầm được?
Vừa quay gót, cô vẫn bước về bên phải, đưa tay bấm chuông, không phản ứng, cô kiên nhẫn gõ cửa, lần này cũng có người trả lời cô, nhưng không phải từ trong cửa vọng ra, mà ở ngay sau lưng cô.
“Cô Lăng? Có phải cô Lăng không?”
Là tiếng Anh, nhưng cô vẫn quay đầu lại, bỗng thấy từ cánh cửa đối diện một mái đầu bạc trắng ló ra, trên tay cầm chai rượu, miệng cười tươi với cô.
“Giáo sư…” John MaCain cô vẫn còn nhớ, Lăng Tiểu Manh trợn tròn đôi mắt, chỉ tay về cánh cửa khép chặt phía sau lưng, vẻ mặt kinh ngạc.
“Mau lại đây, mọi người đang đợi cô đó, tới đây.” John MaCain rất nhiệt tình, chạy tới kéo tay cô, còn chưa chạm vào tay cô, sau cánh cửa lại có tiếng nói vọng ra, “Mọi người tới chúc mừng nhà thiết kế của Tổng giảm đốc Cố, trước nhất cạn ly vì cô Lăng!”
Đột nhiên bị biến thành tiêu điểm, Lăng Tiểu Manh trợn tròn mắt, phòng khách có ít nhất mấy chục người, vốn chỉ có đôi ba người tụm lại, đứng hoặc ngồi nói chuyện phiếm, tiếng cười sang sảng, náo nhiệt, lúc này tất cả đều nhìn lại, rồi hướng ly về phía cô.
Lăng Tiểu Manh bắt đầu đảo mắt, đảo tới đảo lui đến mức không tìm thấy điểm thực, có người vỗ nhẹ vào vai, hơi ẩm phả ra, người ấy khẽ nói: ‘Tiểu Manh , cười lên nào”. Rồi bàn tay chợt thấy buốt lạnh, ly rượu thon dài được đặt trên tay.
Chắc chắn do quá quen mà trở thành tự nhiên, không chớp mắt cô nở một nụ cười, khóe miệng mở rộng, hai hàm căng ra, rồi có tiếng nói khẽ vang lên, dường như pha lẫn chút trêu chọc, “Uống một ngụm đi.”
Cô cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, thứ nước có vị ngọt dễ chịu, bọt khí tan nhẹ trên môi, là sâm banh? Bình thường cô không hay uống, nên không có mấy khái niệm.
Có quá nhiều người, đây chỉ là một tiết mục nho nhỏ, rất nhanh sau đó sự chú ý của mọi người lại trở về với chủ đề họ đang bàn luận, còn cô sau cùng cũng có thề quay đầu lại, thấy Cố Chính Vinh đang đứng sau lưng, cúi đầu mỉm cười.
Lăng Tiểu Manh có rất nhiều điều muốn hỏi anh, nhưng sau đó lại có người bước tới nói chuyện, Cố Chính Vinh cũng bận, hai người họ cứ thể tản ra.
Tuy chỉ là một bữa tiệc cá nhân tại nhà riêng, nhưng những món ăn cầu kỳ đẹp mắt lần lượt được xếp dọc chiếc bàn dài, còn có cả phục vụ chuyên rót thêm rượu, mặc đồng phục, thoáng nhìn là biết họ được mời đến từ nhà hàng.
Cô đứng bên cạnh chiếc bàn dài, một cô gái tay cầm ly rượu tới chọn món ngọt, mỗi bước đi của cô ấy là một lần phát ra tiếng xuýt xoa mừng rỡ, “Oa, thạch xoài của khách sạn St.Regis, tuyệt thật!” Cô ấy quay đầu lại nhìn cô, “Chị ăn không?”
Lăng Tiểu Manh đang cùng vài người đứng nghe một nhà thiết kế người Anh thao thao bất tuyệt về những nghiên cứu mới nhất của anh ta về ý thức hệ, nhất thời không nghe rõ, cô quay đầu rồi “Hả” một tiếng.
Cô gái cười tít mắt, giơ chiếc đĩa nhỏ trên tay, “Chị có ăn không?” cô ấy ăn vận rất thời trang, áo cánh dơi, cổ tay trắng mịn xinh xắn, mái tóc ngắn, túm lại theo kiểu đuôi ngựa, đuôi tóc nhỏ xíu, khi mỉm cười đôi môi mở rộng, hàm răng trắng tinh, khiến người đối diện có cảm giác hơi lóa mắt, Lăng Tiểu Manh thấy thật gần gũi, bèn cười lại: “Được chứ, ngon lắm không?”
Thạch xoài vàng ruộm trơn mềm, cô gái vừa múc vừa tự giới thiệu: “Mình là Tề Cách Cách”.
Cách Cách? Cái tên này thật ý nghĩa, Lăng Tiểu Manh nghiêng đầu cười.
“ Lăng Tiểu Manh , gọi mình Tiểu Manh là được rồi.”
Cô gái cười: “Tôi biết tôi biết, thiết kế trưởng của ông chủ Cố chứ gì”.
Lăng Tiểu Manh bắt đầu thấy xẩu hổ, mặt ửng đỏ, để che giấu cho sự bối rối của mình, cô cũng đưa tay lấy một bát nhỏ rồi múc đồ ăn.
Hai người họ chị một muôi em một muôi múc không ngừng, Lăng Tiểu Manh ghé miệng nếm một chút, vị xoài ngọt đậm đà, tan đều trong miệng, chỉ một chút thôi cũng khiến hai mắt cô trợn tròn… Đúng là ngon thật.
Cô là người hảo ngọt, lúc này nhìn trái nhìn phải thấy không ai chú ý đến mình, liền múc hết số còn lại vào bát mình.
Tề Cách Cáchvẫy tay, “Đi, chúng ta tìm chỗ ngồi ăn hết chỗ này.”
Có thể trốn khỏi đám đông ư? Đương nhiên là tốt rồi, Lăng Tiểu Manh lập tức đi theo.
Căn hộ rất lớn, nhưng lúc này đi tới đâu cũng thấy người là người, đến cả phòng bếp cũng có, phục vụ được nhà hàng cử tới bận tối mắt tối mũi, thây hai cô họ có chút ngạc nhiên. Mặc kệ bọn họ, hai người tiếp tục thăm dò, đi qua nhà bếp, phía ngoài có một ban công nhỏ, cửa khép lại dễ dàng, sau cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Trên ban công còn có một bộ bàn ghế bằng trúc, vừa ngồi xuống liền thấy thoải mái thư thái, Lăng Tiểu Manh bỗng thấy thế giới tuyệt đẹp, cô cười rạng rỡ.
Họ bắt đầu nói chuyện, Tề Cách Cách rất nhiệt tình, nói chuyện cũng thẳng thắn, “Tiểu Manh , chị làm thiết kế được bao lâu rồi?”.
“Ba năm, nhưng là làm trong công ty gia đình, tôi làm phòng Thiết kế.”
“Phòng Thiết kế? Chẳng phải nghe nói chị thiết kế đồ gia dụng rất lợi hại sao? Giáo sư lại đặc biệt coi trọng, sao lại là phòng Thiết kế?”
Chẳng biết giải thích ra sao, Lăng Tiểu Manh chỉ biết cúi đầu cười xòa.
“Tôi đang học thiết kế ở Anh, vừa mới tốt nghiệp, về nước tiếp tục học lên.”
“Về nước để học lên?” Thời đại này chỉ có học xong rồi ra nước ngoài học lên cao học, tiến sĩ, ở đâu lại có chuyện ngược đời như vậy? Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn cô ấy.
Cô ấy đưa tay xoa xoa mũi, vẻ rất tâm trạng, “Chẳng còn cách nào, tôi mù quáng yêu phải đàn anh khóa trên, anh ấy về nước dạy học, tôi phải theo về, đáng tiếc anh ấy lại dạy khoa Kiến trúc, haizzzz!”
Lăng Tiểu Manh không nhịn được cười nữa, “Được học vui thế còn gì, học thêm một bậc cũng tốt mà”.
“Có cái gì mà tốt? Họa hoằn lắm mới gặp được anh ấy, vừa mới về bố mẹ ngày nào cũng nói ra nói vào, hôm nay còn lôi bằng được tôi tới đây, cả một đống người chẳng quen một ai, vô vị chết đi được.”
Có thể xuất hiện tại tiệc ở nhà riêng của cố Chính Vinh, cha mẹ cô cũng chẳng phải là người thường đâu. Vừa nghe thôi cũng biết là con gái nhà lắm tiền, Lăng Tiểu Manh lại nghĩ tới ngày tháng học đại học của mình, khi ấy Đổng Diệc Lỗi luôn nghĩ việc du học nước ngoài là không thể, cuối cùng sau này cũng được toại nguyện, dù sao thì việc đó cũng đáng chúc mừng.
“Này, sao cô không nói gì vậy? Có muốn nghe chuyện về ông chủ cô không?” Món ăn trong tay đã bốc hơi, Tề Cách Cách dồn ánh mắt về phía cô.
“Hả?” Chuyện về cố Chính Vinh? Đó chẳng phải nấm mồ của cô sao? Lăng Tiểu Manh trợn mắt nhìn cô, phát ra