Ông chủ mặt mũi hầm hầm, “Đây là tôi nấu đó, tài nghệ của Kiến Quốc bì sao được với tôi?”.
Cố Chính Vinh bỏ điện thoại xuống, lúc này mới nhoẻn miệng cười lấy đũa gắp miếng bánh củ cải, chiếc bánh vuông vức được chia thành bốn phần nhỏ, bên cạnh là bát nước chấm màu đen bóng. Anh gắp một miếng rồi chấm xuống, sau đó đút vào miệng Tiểu Manh lúc này đang há ra vì ngạc nhiên, động tác hết sức ăn khớp và thuần thục.
Lăng Tiểu Manh run lên, vội vã nhai, nhất thời không thể hỏi được tại sao ông chủ lại đích thân xuống bếp, trông thấy Cố Chính Vinh đã bắt đầu động đũa tới món cá tuyết chiên bơ trên bàn, lấy đũa xắn một miếng, kế đến dùng muôi múc. Lăng Tiểu Manh lúc này còn đang mải chiến đấu với món bánh củ cải trong miệng liền giơ tay đầu hàng, cố gắng nói cho rõ ràng, “Đợi chút đã, đợi em chút đã”.
Chàng trai thích bón cho mình ăn cô đã quen từ lâu, nhưng lần nào cũng phải chống trả quyết liệt. Lần đầu tiên khi thấy anh làm vậy, cô hết sức kinh ngạc, quên luôn phải nhai cho kỹ, thiếu chút nữa bị mắc nghẹn, về sau tự nhiên thấy cũng quen dần.
Chỉ có điều Lăng Tiểu Manh mãi không hiểu, rõ ràng anh ấy là một người đàn ông rất khó tính, trong công ty nổi tiếng là người uy nghiêm, vậy cớ gì khi ở một mình với cô tính cách lại thay đổi chóng mặt đến vậy? Tổng giám đốc Cố khi dùng cơm rất thích tươi cười đút thức ăn cho người đối diện, cho dù có nói ra, người khác cũng sẽ nghĩ cô vừa bị sét đánh, thần kinh không bình thường!
Cô sẽ không nói, cô nghĩ kỹ rồi, có chết cũng không nói, đánh chết cũng không nói.
Ăn xong cũng đã mười một giờ, ông chủ tiễn họ ra tận cửa, cười rất tươi vẫy tay chào tạm biệt. Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ quay lại nhìn, từ đầu tới cuối trong nhà hàng chỉ có hai người họ, mà hầu như lần nào tới cũng vậy.
Buôn bán sao đìu hiu thế, chẳng lẽ ông chủ không lo bị sập tiệm sao?
Trên đường đi cô cứ nghĩ mãi, nhưng Cố Chính Vinh đã dạy, vấn đề của người khác càng nghĩ ít càng tốt, tốt nhất là không nên hỏi. Cô vẫn luôn là một học sinh giỏi, lúc này đang định mở miệng hỏi liền thôi, nước miếng nuốt đánh ực.
Đường phố vẫn vắng lặng, lúc này nhà nhà đã cửa chốt then cài, dòng xe xếp hàng dài trên phố, chiếc Polo nhỏ màu đen của cô lẫn trong đó nhỏ xíu, trông thật đáng yêu.
Xe của anh đỗ ngay phía trước xe cô, cũng màu đen, nhưng nó to lớn và trông hết sức manly.
Còn chưa tới chỗ để xe, anh vòng tay ngang qua eo cô, Lăng Tiểu Manh ngoan ngoãn và dễ bảo, lập tức cúi đầu tựa vào anh, nhưng cô nhỏ bé quá, đứng còn chưa tới vai, hai má ép vào trong hõm vai anh.
“Mệt quá, về sớm chút để nghỉ nhé”, anh khẽ nói.
Ví thử là người con trai khác, câu nói này nhất định đa phần là đùa cợt nhưng cô ngẩng đầu đưa mắt nhìn anh, ngay khi Cố Chính Vinh còn chưa dứt lời, cả gương mặt đã mang vẻ uể oải và kiệt sức.
Lăng Tiểu Manh lập tức ngoan ngoãn tiếp lời, “Hay là để hôm nay em lái xe cho, anh nghỉ chút đi”.
Anh dừng bước nhìn cô, tuy đèn đường rất sáng, anh cúi đầu, bóng tối làm cô không thể thấy rõ được ánh mắt anh, nhưng lại làm Lăng Tiểu Manh toát lạnh, sợ rằng mình đã nói sai điều gì.
Nhìn Tiểu Manh một cái, rồi anh lại cười, “Được thôi”.
Hả? Chẳng phải anh ấy quen ngồi chỗ rộng rãi sao? Tiểu Manh trân trân nhìn anh, lần này cô nói thẳng, “Xe em nhỏ, sợ anh ngồi không quen”.
“Tối muộn rồi, lái xe anh sợ hù chết người khác.”
“Tại sao?”
Đã tới chỗ để xe, anh buông tay, lùi lại một bước đưa mắt nhìn cô, “Lùn quá, người khác tưởng xe không người lái”.
Được, nói hay lắm. Quên mất chưa nói, người đàn ông này mỗi khi ở bên cô ngoài việc ăn uống vui vẻ ra, còn có một sở thích biến thái khác, đó là lấy cô làm trò cười, thấy cô không nói lại được gì thì lấy làm vui lắm. Không sao, sinh tồn là một bài học lớn, cô có thể nhịn.
Ta nhịn! Con giun xéo mãi cũng quằn, lại nhịn nữa vậy.
Khoang xe của chiếc Polo rất nhỏ, từ trước tới giờ cô chưa từng chở ai, anh vừa ngồi vào đã thấy rõ sự khác biệt, như thể không gian đã bị người đàn ông này nuốt gọn.
Lạ thật, anh ấy đâu có to đâu.
“Bảo em chọn một cái tốt thì không đồng ý, chọn tới chọn lui lại đi mua cái xe này.” Đây cũng là lần đầu tiên anh ngồi xe cô, muốn chỉnh ghế lại cho thoải mái nhưng tìm mãi không thấy công tắc, cuối cùng đành thở dài.
Tiểu Manh nghiêng đầu cười hì hì, “Chiếc xe này tốt, quá tốt ấy chứ, em nuôi không nổi đây”. Anh lấy làm lạ, “Chỗ nào mà bảo nuôi không nổi?”.
Xe đã lăn bánh, Lăng Tiểu Manh quay đầu chú tâm lái xe, những con phố ở đây đều là những khu nhà cao cấp, buổi tối cực kỳ yên tĩnh nhưng cô vẫn đi rất cẩn thận, dáng vẻ cực kỳ chăm chú.
“Tiểu Manh?”, không quen việc người khác không trả lời mình, Cố Chính Vinh cố hỏi.
Cuối cùng Tiểu Manh cũng nhìn anh, thật thà trả lời: “Muốn nghĩ thì để sau đi”.
Bên cạnh không có tiếng đáp trả, cô thầm đắc ý, tiếp tục lái xe, khu nhà cô cách nhà hàng không xa, hai mươi phút sau đã đi vào trong khu, cô lái thẳng xe xuống gara.
Anh ngồi bên cạnh nhắm mắt thư thái, Tiểu Manh sợ anh ngủ, đưa tay định lay dậy, nhưng được nửa đường liền ngừng lại, ngồi tại chỗ lặng lẽ tận hưởng một chút.
Người đàn ông dù có tuấn tú đến đâu rồi cũng sẽ già đi, nhưng đàn ông đến một độ tuổi nhất định, sự phong trần sẽ khiến họ càng thêm thu hút. Cố Chính Vinh còn chưa tới bốn mươi, đang ở thời điểm hoàng kim nhất của một người đàn ông, tuy lúc này đang mệt mỏi, nhưng cũng đủ khiến cô không thôi ngắm nhìn.
Nhưng già nữa thì không được, Lăng Tiểu Manh tự mình thêm thắt. Cô học thiết kế, cũng có thể coi góp phần cho nghệ thuật, sâu trong tim vẫn giữ chút suy nghĩ của chủ nghĩa duy mỹ, ghét nhất là hồng nhan luống tuổi, anh hùng xế chiều.
Marilyn Monroe chết, cô chẳng thương tâm, cảm thấy thời gian sống của cô ấy như vậy là quá tốt rồi; Trương Quốc Vinh[1] mất đi, cô cảm động, nhưng vẫn thấy thời gian anh sống vậy là quá tốt, bởi thời khắc huy hoàng của họ còn mãi với thời gian.
Khi nhỏ cô chết mê Alain Delon[2], chỉ vì nụ cười khi anh quay đầu trên lưng ngựa mà mê muội hơn chục năm, sau này khi thấy anh già đi mặt hằn đầy nếp nhăn, trong lòng chỉ hận một nỗi tại sao anh không chọn đúng thời điểm mà chết quách đi cho xong, cố sống lay lắt để hình tượng của anh trong cô sụp đổ, khiến cô hoàn toàn vô cảm với tương lai của những giai nhân.
Cũng chẳng sao, cô chưa từng nghĩ sẽ phải ở bên Cố Chính Vinh cho tới khi nếp nhăn hằn đầy trên mặt, có lẽ anh cũng như vậy thôi.
Vậy là tốt rồi, sau này khi già rồi nghĩ lại họ sẽ mỉm cười chứ không thấy ghê khi trông thấy dung mạo nhau.
Cô vừa nghĩ vừa mỉm cười, bỗng nhiên mặt bị nhéo một cái đau điếng chỉ biết ôm mặt, tiếng Cố Chính Vinh bên cạnh vang lên, “Sao lại nhìn anh rồi cười thế? Chảy nước miếng rồi kìa”.
[1] Trương Quốc Vinh: Là một diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của Hồng Kông. Không chỉ sở hữu một sự nghiệp âm nhạc và điện ảnh thành công rực rỡ, Trương Quốc Vinh còn được biết đến như là một trong những ngôi sao được yêu thích và có ảnh hưởng nhất tại châu Á.
[2] Alain Delon: là nam diễn viên, nhà sản xuất điện ảnh người Pháp. Khi còn trẻ, ông nổi tiếng với vẻ ngoài đẹp trai.