thân mật này là thân mật tới cực điểm, tương cứu trong lúc hoạn nạn, là phương thức mà hai người yêu thích nhất.
Anh gấp gáp cởi khóa kéo chiếc quần soóc nhỏ, kì thực không quá khó để mở ra nhưng anh đã kích động lắm rồi, đầu ngón tay không nghe theo sai bảo, tháo thế nào cũng không ra, anh tức đến nỗi muốn xé vụn nó ngay lập tức.
Hướng Phù Nhã vội lắc mông, né tránh bàn tay to của anh, người đàn ông này lúc nào cũng ôn nhu nho nhã thế mà lúc trên giường lại cực kì thiếu kiên nhẫn, quần áo của cô đều theo tay anh mà trở thành những mảnh vải vụn. Sức lực từ đôi tay của đàn ông rốt cuộc lớn đến thế nào? Quần áo trong tay bọn họ vì sao trở nên yếu ớt như vậy? Cô rõ ràng từng thử xé qua quần áo của mình, chúng nó thật sự rất dẻo dai, kiên cường, thế mà qua tay anh đều không chịu nổi một chút.
Mặc dù anh đã vì cô mua thêm rất nhiều quần áo, nhưng quần soóc này không được, đây là chiếc quần mà cô rất thích nha. Cô cùng Bối Bối còn có Thủy Tinh, mỗi người đều mua một cái, giống nhau như đúc, ba người thường xuyên đồng thời mặc đi dạo phố, đây chính là trang phục chị em, không thể bị hủy dưới tay anh được.
“Em làm gì vậy?” Anh bất mãn nhíu mày, cực kì khó chịu khi cô gái bé nhỏ luôn nghe lời anh trên giường giờ đang phản kháng.
“Người ta rất thích bộ này, anh không được lại làm hỏng nó nữa.”
“Anh sẽ mua cho em một trăm bộ.” Đàn ông một khi tinh trùng đã lên não thì không có nhiều tính nhẫn nại đến vậy.
“Không được.” Mua một ngàn bộ cũng không phải là cái này.
“Hướng Phù Nhã!” Anh chán nản, cô nhất định phải ở thời khắc anh đang xúc động thảo luận tầm quan trọng của quần áo hay sao? Nhìn bộ vị nào đó đang xúc động của mình, anh cắn răng nhẫn nhịn.
Anh rất kích động nha, cô cũng thấy được thứ bên trong quần anh đang dâng lên cao ngất, trải qua hơn ba tháng ngày đêm được anh dạy dỗ, cô khó có thể không biết nó đại biểu cho cái gì.
Biết rằng người đàn ông này mong muốn rất mạnh mẽ, xúc động cực nhanh, đủ để hù chết nhiều người, mà cô đã muốn đối phó đến sắp ăn không tiêu, nhưng về phương diện này, anh thật sự rất độc đoán, làm nũng hay xấu hổ, đều không dùng đến được.
Cô bất mãn chu chu cái miệng, thật chẳng biết lí do làm sao, rõ ràng cô đang ngoan ngoãn nằm trên ghế, xem tạp chí, ăn kem của mình, anh cũng đang im lặng xử lí công việc trong thư phòng, như thế nào đột nhiên lại biến thành cô bị ăn thế này chứ?!
Bàn tay nhỏ nhắn cởi từng chiếc cúc áo bằng đồng, cô cố gắng đem quần áo mà mình thích nhất cởi ra thật nhanh, miễn cho nó lại biến thành miếng giẻ rách.
Người đàn ông bên cạnh đã mất hết kiên nhẫn liền chộp lấy cô, cái quần nhỏ bằng ren cởi không kịp liền không thoát khỏi số phận bị xé, ngón tay anh liền đi vào, nơi đó đã ẩm ướt, anh dường như không kiên trì nổi nữa.
“Bảo bối, lần này trước ủy khuất em một chút, một lát nữa anh sẽ bồi thường.” Thoáng dùng sức, hai chân của cô liền bị tách mở ra, anh kéo khóa quần xuống, sau đó đưa ngón tay vào miệng cô. “Đau thì cắn anh.” Bên hông liền dùng sức, cứ thế đâm thẳng mà vào.
Thân mình cô buộc chặt, nhịn không được cắn chặt ngón trỏ của anh, thực sự đau quá, cô căn bản chưa chuẩn bị tốt mà.
“Thả lỏng.” Cảm giác thật sự thoải mái, mặc dù biết rõ cô đau, anh cũng nhịn không được. Quan Thần Cực lúc này đã bị dục vọng quấn thân, không có cách nào bận tâm đến cô được nữa.
“Chậm một chút.” Cô cau mày, bám chặt cánh tay anh, nơi đó toàn bộ đều là cơ bắp, dáng người của anh thật là vô cùng tốt, toàn thân săn chắc như vậy, hoàn toàn không giống người cả ngày ngồi ở văn phòng chút nào.
Dần dần, cảm giác đau đớn kịch liệt giảm đi, khoái cảm quen thuộc liền dâng lên từng chút. Mồ hôi theo làn da của cô chậm rãi chảy ra, giống như có người đang ở trên thân cô mà thả lửa, nhiệt khí gia tăng, khoái cảm làm cho tiếng thở dốc của anh càng thêm nặng nề.
Cô vặn vẹo, không chịu nổi sự cuồng dã của anh, rất nhanh muốn đạt đỉnh.
“Chờ ta cùng nhau, ngoan.” Động tác của anh có phần nhanh hơn, ở giữa hai chân cô lên xuống không ngừng.
Cô liên tục gọi tên anh, nâng nửa người trên lên ôm cổ anh, bờ môi ở trên mặt anh điên cuồng mà vuốt ve, đòi lấy nụ hôn sâu mà cô yêu thích.
Anh không làm cho cô thất vọng, cũng không muốn làm cô thất vọng, anh hôn cô, đầu lưỡi ngăn lại tiếng rên rỉ ngọt ngào của cô.
Cô khóc, nước mắt theo khóe mi chảy xuống, mái tóc dài ở trên sô pha mềm mại hỗn độn rối tung, toàn bộ khuôn mặt đỏ hồng đáng thương hề hề lắc qua lắc lại, dục vọng từng cơn như thủy triều kéo tới bao phủ lấy mọi thứ. Ngón tay cô gắt gao nắm chặt tay vịn của sô pha vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, trước mắt nổi lên từng mảng sương hồng mờ mịt.
Tay anh chống hai bên má cô, hít một hơi thật sâu, định trụ bất động, chờ cô bình thường trở lại.
Đợi hô hấp của cô không còn kịch liệt nữa, anh tiếp tục chậm rãi di chuyển, theo đuổi đỉnh cao mĩ lệ của chính mình.
“Cực, chậm một chút.” Cô cắn môi, yêu kiều kêu lên, khoái cảm trộn lẫn một tia xa lạ quái dị đau đớn, làm cho cô nhịn không được bắt đầu xin tha.
Quan Thần Cực hiện tại làm sao còn có thể nghe thấy? Anh không quan tâm, tiếp tục ở trong cơ thể cô điên cuồng luật động, khoái cảm quá mức mãnh liệt làm cho cô phát sinh một cảm giác sợ hãi, đầu bắt đầu choáng váng, đạt đỉnh được vài phần, trước mắt liền một mảng đen tối, cứ như vậy mà ngất đi.
Khi tỉnh lại, cô đã được ôm lên trên chiếc giường mềm mại, mặc vào chiếc váy ngủ mà mình yêu thích, mà trong phòng ngủ to lớn, chỉ có một mình cô.
Cô ngồi dậy, giữa hai chân truyền đến từng cơn đau nhức nhắc nhở đến sự nhiệt tình trước đó, khuôn mặt nhỏ nhắn liền trở nên đỏ hồng. Người đàn ông đó, mặc kệ thường ngày sủng cô bao nhiêu, mỗi khi lên giường đều sẽ trở thành kẻ duy ngã độc tôn (ý chỉ biết đến bản thân của mình, cực kỳ độc đoán), lúc nào cũng phải tận hứng mới có thể buông tha cô được.
Đi chiếc giày có đóa hoa Phù Tang (hoa dâm bụt) xinh đẹp vào, Hướng Phù Nhã muốn đi tìm cái người giống như dã thú kia để tính sổ, không cần nghĩ cũng biết, anh khẳng định là ở trong thư phòng xử lý một đống công việc chưa xong.
Gõ cửa mấy tiếng không thấy đáp lại, cô tự đẩy cánh cửa nặng trịch ra, đúng là anh ở thư phòng nhưng không phải ngồi ở bàn xử lý công sự mà là đứng trầm tư trước cửa sổ lớn, trên miệng còn có điếu thuốc lá đương cháy dở, sương khói nhẹ nhàng lượn lờ xung quanh khiến hình bóng anh trở nên u buồn hơn lúc trước.
Hướng Phù Nhã không nghĩ anh biết hút thuốc, thấy bộ dáng anh lúc này, cô bỗng nhiên không còn tâm tình hờn giận nữa. Cô đi qua lấy đi điếu thuốc lá cháy dở, dụi tắt trong chiếc gạt tàn thủy tinh ở bên, lúc trước cứ nghĩ nó chỉ để làm đẹp, giờ hóa ra cũng có thể dùng.
“Em không thích anh hút thuốc, về sau đừng hút nữa được không?” Cô vòng tay từ sau lưng ôm anh, vùi mặt vào tấm lưng dày rộng.
Cô cảm giác được thân thể anh bỗng nhiên cứng ngắc, sau đó trầm tĩnh lại. “Được.” Thanh âm đáp lại theo lưng anh truyền đến tai cô. Cô cười, đôi mắt liền nheo lại.
“Sao lại ngủ ít như vậy?” Anh phủ lên bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết của cô.
“Còn dám nói, đều là lỗi tại anh cả.” Cô đánh nhẹ anh một cái, ngữ khí làm nũng nhiều hơn trách cứ.
“Làm sao vậy?”
“Em…… em bây giờ vẫn còn chưa được thoải mái.” Khuôn mặt hồng hào, ngượng ngùng nói thẳng vào trọng tâm vấn đề.
“Anh làm đau em?” Anh khẩn trương xoay người, nâng khuôn mặt cô lên, cẩn thận đánh giá.
Đầu bỗng nhiên có cảm giác hơi choáng, cô lắc lắc, có thể là do quá mệt mỏi rồi, ngoại trừ sắc mặt có phần hơi tái nhợt, còn lại đều hoàn hảo.
“Bảo bối, không thoải mái chỗ nào thì nói với anh, biết chưa?” Anh ôm lấy cô, giữ chặt trong ngực mình.
Cô nở nụ cười, anh thật là khờ, đâu cần phải lo lắng cho cô quá như thế, cô lúc nào chẳng là em bé khỏe mạnh, cho dù đối với tinh lực vô cùng vô tận của anh có phần ăn không tiêu cũng không cảm thấy không thoải mái, hiện tại cô nói như vậy, đa phần là muốn làm nũng thôi mà.
“Dạ.” Cô ngọt ngào đáp lời, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn dật của anh, đưa tay vuốt thẳng những nếp nhăn trên trán, anh có vẻ không được vui, là vì sao vậy? Công việc không thuận lợi chăng?
Đôi bàn tay đang giơ lên cao bỗng dưng mất dần khí lực, gương mặt quen thuộc trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
“Bảo bối, bảo bối!”
Ấn tượng cuối cùng trong cô là đôi mắt đen tràn ngập hoảng sợ của anh, rồi sau đó cảm giác chóng mặt, nhanh chóng đánh úp đến, bao phủ lấy cô hoàn toàn.
Không gian mờ ảo, mênh mông vô định, một đôi bàn tay to ấm áp hết sức quen thuộc vẫn luôn cầm chặt lấy tay cô, còn có tiếng nói chuyện ồn ào của mọi người, không phải rất rõ, nhưng nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong đầu. Hình như đã có không ít người lui đến, còn có tiếng di động, tiếng máy móc chạy xung quanh, không biết vì sao, cô có thể nghe thấy hết sức rõ ràng.
Rốt cục Hướng Phù Nhã cũng nặng nề nâng được mí mắt lên, đập vào mắt cô là trần nhà xinh đẹp đầy những hoa văn phức tạp, sạch sẽ nhưng xa lạ.
“Phù nhi, em rốt cục tỉnh.” Cô vừa chuyển động nhẹ các ngón tay, Quan Thần Cực lập tức cảm thấy được, anh bước tới gần, vẻ mặt khẩn trương. “Em hiện tại cảm thấy như thế nào?” Anh lấy tay ấn vào chuông báo ngay bên cạnh.
“Em…… làm sao vậy?” Thanh âm khàn khàn thốt ra làm cho cô hoảng sợ, toàn thân bây giờ mềm nhũn, không hề có chút sức lực nào.
Trong mắt anh hiện lên một chút áy náy. “Em đã ngất đi, có nhớ không?” Cô cau mày nghĩ lại, ngày đó cô ở thư phòng của anh, hình như đã cảm thấy không được thoải mái thì phải.
“Em sinh bệnh sao?” Thân thể cô luôn luôn tốt mà, làm sao có thể nói bệnh liền bệnh a?
Nữ bác sĩ mặc áo blu trắng dẫn theo ba người y tá đi vào làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ, sau khi kiểm tra cẩn thận liền cung kính nói với Quan Thần Cực: “Quan tiên sinh, anh yên tâm, Hướng tiểu thư ngoài trừ cơ thể có phần suy yếu, còn lại đều bình thường.”
Nói rồi bà quan sát dịch truyền nhỏ giọt một chút. “Sau khi truyền dịch xong, nghỉ ngơi một chút, ngày mai là có thể xuất viện.” Quan Thần Cực lạnh lùng gật đầu, bác sĩ cùng y tá liền lui ra ngoài.
“Em rốt cuộc bị làm sao vậy?” Cô nhìn căn phòng rộng rãi xa hoa xung quanh, nơi này không giống phòng bệnh chút nào. Cô đã xảy ra chuyện gì? Làm sao lại phải vào viện, có phải hay không cô bị bệnh nghiêm trọng mà chính mình cũng không biết?
Anh yên lặng nhìn cô, đem tay cô nâng tới bên môi nhẹ nhàng hôn một chút, mở miệng nói: “Phù nhi, chúng ta có khả năng không thể lập tức đi Hy Lạp chơi được.”
“Vì sao?” Chẳng lẽ là sự thật? Cô sinh bệnh, ngay cả đi du lịch cũng không chịu nổi?
“Bởi vì……” Một bàn tay anh nhẹ nhàng phủ lên bụng cô, dịu dàng nói. “Nơi này, có con của chúng ta.”
Đường số mệnh của anh thật dài thật dài, như vậy chứng tỏ anh có thể sống rất lâu, lời thề mãi mãi cũng sẽ không vì thế mà ngắn ngủi, còn đường trí tuệ gần như vắt ngang qua lòng bàn tay, một người đàn ông thông minh như vậy, vì sao lại chọn một người con gái cái gì cũng không xuất sắc như cô làm bạn đời chứ?