An Tuyết Thần bị Phàm Ngự ép buộc nhét vào trong xe. Đợi Phàm Ngự cũng ngồi vào xe, nổi cơn giận dữ ngút trời.
"Này, anh làm gì thế. Tôi còn muốn ra ngoài ăn mừng với Viện Viện nữa?" An Tuyết Thần vô cùng tức giận giống như người đàn ông bá đạo này, nói.
Phàm Ngự chỉ khẽ mỉm cười. "Chính là dẫn cô đi ăn mừng, tôi không phải đã đồng ý với cô, là nếu cô vào Top 100, thì tôi sẽ đồng ý một điều kiện của cô sao?"
Sau khi nghe Phàm Ngự nhắc nhở, chợt An Tuyết Thần mới nhớ ra chuyện này. Sau đó nghi ngờ hỏi. "Thật. Cái gì cũng có thể sao?"
Thấy An Tuyết Thần hỏi, ánh mắt Phàm Ngự hơi biến thành u ám.
"Bảo bối, tôi có thể cưng chiều em, nhưng đừng mơ tưởng sẽ rời khỏi tôi, tin lời tôi đi, trừ phi tôi muốn thả em đi."
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, vừa rồi cô hỏi ý cũng như thế, nhưng hắn đã nói vậy rồi.
Trước đây, An Tuyết Thần đã học được cách tiến một bước lùi một bước. "Không có nghĩ như vậy."
Nghe thấy câu trả lời của An Tuyết Thần, mặt Phàm Ngự thay đổi không có “thúi” như vậy nữa.
Quân không thấy nước sông Hoàng Hà từ trời đổ xuống, chảy ra biển không trở về nữa.
Quân không thấy đau buồn cha mẹ trước gương đầu đã bạc, sớm mai thì đen, hoàng hôn thành tuyết.
Phàm Ngự dừng xe trước một khách sạn. Hắn mang An Tuyết Thần tới khách sạn sang trọng nhất - đắt nhất thành phố, nhưng đồng thời nó cũng là của Phàm Ngự .
Phàm Ngự và An Tuyết Thần tựa người ngồi lên chiếc ghế đệm, vị trí này có thể quan sát được toàn cảnh, cũng là chỗ chỉ dành riêng cho Phàm Ngự.
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, Phàm Ngự thì tình cảm chân thành, An Tuyết Thần thì không cảm tính. Trong khách sạn sang trọng như vậy, mà cô lại mặc đồng phục học sinh, nghĩ thế nào cũng không thấy thích hợp với chỗ này.
Một phục vụ chạy đến, mở cửa bước vào.
"Phàm tiên sinh, ngài cần gì?" Quả nhiên, nhân viên phục vụ đều là mỹ nữ, cũng đừng xem thường nhân viên phục vụ ở nơi này. Bình thường, tiền lương mỗi tháng hơn năm vạn.
"Bảo bối, thích ăn cái gì." Phàm Ngự đưa thực đơn đặt vào trong tay An Tuyết Thần, ý bảo cô gọi thức ăn.
Nhìn một lượt. "Làm phiền cho salad rau /Vegetablesalad, canh rau hỗn hợp Italy /Minestrone-soup, ly trái cây mùa hè /Freshfruit, cứ tạm thời như vậy đi."
Nhân viên phục vụ nhìn cô học sinh cấp 3 này, tiếng Anh cũng không tồi.
Nhân viên phục vụ nhận lấy thực đơn. "Tốt, vậy còn Phàm tiên sinh?"
"Giống thế." Câu trả lời của Phàm Ngự khiến nhân viên phục vụ hết sức ngạc nhiên. Cô biết hắn không ăn những đồ này.
"Tốt, xin chờ một chút."
An Tuyết Thần quay đầu nhìn thế giới bên ngoài qua cửa sổ. Cô thì ngồi tít trên cao. Còn thế giới dưới kia thật là nhỏ bé. Nhà nhà thắp đèn, mỗi một chiếc đèn không giống nhau về họa tiết.
Nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, vô tình nhớ tới một bài thơ.
Nguyên văn:
"Hoa ẩn dịch viên mộ, chiêm chiếp tê điểu qua. Tinh trước khi Vạn Hộ động, tháng bàng Cửu Tiêu nhiều."
"Không ngủ nghe Kim thược, bởi vì phong nghĩ ngọc kha. Minh triều có phong chuyện, đếm hỏi đêm như thế nào?"
"Ta không quên người, người forget me not"
Dịch:
“Bông hoa ẩn mình trong ánh hoàng hôn, tiếng kêu líu lo của chim Điểu làm ta xao xuyến. Trên trời, một ngôi sao luôn có muôn vàn vì sao dõi theo, mỗi tháng các ngày gần kề chênh nhau.”
“Lăng tẩm không nghe được tiếng chiêng, bởi vì phong tục muốn sự trong trắng đẹp đẽ. Rõ ràng ban đêm phủ kín công việc, kể ra tra hỏi ban đêm thế nào?”
“Ta không quên người, người chớ quên ta.”
Phàm Ngự mê đắm nhìn An Tuyết Thần, cô gái bé nhỏ như vậy.
"Bảo bối, em thật đẹp." Trong nháy mắt, Phàm Ngự cảm thấy cô gái trước mắt có thể ở bên cạnh hắn cả đời.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự cười cười, đối với lời khen ngợi, cô chẳng có lạ gì.
"Ngự, thật sự là anh sao? Em còn muốn giải thích, gia đình em vừa xuống máy bay, một lúc nữa sẽ đi thăm hỏi bác trai, bác gái?" Dứt lời, người phụ nữ đó ngồi xuống bên cạnh Phàm Ngự.
Sắc mặt của Phàm Ngự đã thay đổi, cực kỳ hiểm ác. Người phụ nữ này chính là lúc nhỏ vui đùa hôn - hiện tại cũng chính là vị hôn thê của hắn.
Người phụ nữ rời tầm mắt đến An Tuyết Thần đang ngồi đối diện.
"Ngự, em gái nhỏ này là ai vậy?" Nói xong, giống như An Tuyết Thần, tự giới thiệu mình.
"Xin chào em gái nhỏ, tôi là vị hôn thê của Ngự." Người phụ nữ ngạo mạn nói.
Mặc dù, Phàm Ngự rất ghét người phụ nữ này, nhưng là bởi vì mối quan hệ của hai nhà nên không thể không chấp nhận cô ta.
Bỗng nhiên, lông mày An Tuyết Thần nhíu chặt lại, vô cùng bực dọc nhìn người phụ nữ này nũng nịu.
An Tuyết Thần cười to.
"Cô, chào cô trẻ ạ, cháu nhìn thế nào cũng thấy cô như hơn 30 tuổi, sao da lại tốt như người 26 vậy? Hai người cứ tiếp tục nói chuyện, cháu không quấy rầy." Nói xong, xốc túi sách lên, bước đi tự nhiên rời khỏi tầm mắt của họ.
Vị Hôn Thê Của Giản Nam Trở Về
An Tuyết Thần liếc mắt về phía Giản Nam, lại phát hiện, hắn cũng đang nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Vậy là ý gì. Thương hại sao? Cô không cần nhất chính là sự thương hại của hắn. Nhịn xuống nước mắt, xoay người, không để hắn nhìn thấy nước mắt của cô, anh Giản của cô đã trở lại, nhưng cảnh còn mà người mất - -An Tuyết Thần rất tự nhiên cất bước rời đi. Bỏ lại khuôn mặt giận dữ của người phụ nữ, và vẻ mặt nghiền ngẫm của người đàn ông.
Người phụ nữ nhìn theo bóng lưng An Tuyết Thần, nép vào lồng ngực người đàn ông làm nũng, nói.
"Ngự, anh nhìn cô ta kìa, nhìn em kiểu gì mà gọi là cô. Bây giờ, những cô gái nhỏ tuổi thật không lễ phép.” Nhưng đổi lại, thái độ điên cuồng của Phàm Ngự, đôi mắt sắc bén giống như chim ưng.
Bị dọa sợ, người phụ nữ không dám nói chuyện nữa. Phàm Ngự nhìn theo hướng An Tuyết Thần rời khỏi, khóe miệng xuất hiện vẻ tàn ác.
Một mình An Tuyết Thần đứng trong thang máy, trong lòng cảm thấy trống rỗng. Cảm giác như cả người bị mất hết sức lực. Cô sao vậy. Đầu nhỏ lắc lắc, chờ cửa thang máy mở ra.
"Đinh - -"
Nhưng, đập vào mắt cô là người đàn ông cô ngày nhớ đêm mong. Cảm giác đầu tiên của cô là Giản Nam đã trở lại, nhưng không phải một mình. An Tuyết Thần nhìn người đàn ông đối diện, nhất thời hô hấp trở nên dồn dập - khó khăn. Trời, đây không phải là mộng du. Còn người phụ nữ bên cạnh, cô có thể nhìn ra mối quan hệ của hai người. Cô nên làm thế nào đây?
Người đàn ông nhìn người trong thang máy ngẩn người, nhưng thoáng cái biến mất, ôm người trước ngực bước vào thang máy. Nhưng An Tuyết Thần lại không hề tức giận, trong khoảnh khắc đó, linh hồn cô như bị rút cạn kiệt rồi.
Thì ra, hắn sớm đã có người yêu, làm sao mà nhớ đến cô chứ? Xem ra, bây giờ hắn đã thăng chức rất nhanh. An Tuyết Thần ra sức bình tĩnh lại, bởi vì đây là phong cách của riêng cô. Đột nhiên từ trong khoảng không vang lên thanh âm bồng bềnh của người đàn ông.
"An Tuyết Thần, cứ cho rằng cô đang mặc đồng phục học sinh thì cô vẫn bị người khác cản lại. Tổng giám đốc Phàm Ngự mời cô một bữa tiệc lớn miển phí. Vị tiểu thư này, hãy nghe lời tôi lấp tức quay trở lại phòng ăn đi. Không nên gây khó dễ cho những người làm công như chúng tôi."
Nghe xong, trên mặt An Tuyết Thần lúc trắng lúc hồng, hơi thở hừng hực chứa đầy căm phẫn.
"À, Nam, anh xem người bọn họ đang nói có phải là cô gái nhỏ vừa nãy hay không.” Thanh âm người phụ nữ nói đầy yêu kiều.
"Tiểu thư à, trên chương trình truyền hình không phải cô nhé, hình như bọn họ đang tìm người."
An Tuyết Thần quay đầu lại, nhìn Giản Nam, nhưng thuận theo đưa mắt nhìn lên trên người cô gái đáng yêu, làn da trắng mịn, khuôn mặt tinh, hai mắt sáng như sao.
Âm thanh lần nữa vang lên, tuy nhiên, nó lại làm cho người khác tan nát cõi lòng.
"An, tiểu thư An Tuyết Thần, nghe lời tôi quay lại đi, cô cũng biết tính tình của ngài Phàm Ngự, đừng làm chúng tôi khó xử."
"Bảo bối, ngoan ngoãn quay lại, tôi không muốn đuổi hết những người này đi. Chẳng lẽ em hy vọng, tất cả bọn họ vì em mà thất nghiệp sao?" Thanh âm trầm thấp mênh mang, tỏa ra hơi thở nguy hiểm, không thể ngăn cản, hắn – Phàm Ngự trời sinh đã là vương giả.
"Em gái nhỏ, mau quay lại đi." Cô gái tốt bụng nhắc nhở.
An Tuyết Thần lấy điện thoại di động ra, nhấn mã số. Bên trong truyền đến thanh âm khàn khàn quyến rũ.
"A lô, bảo bối, muốn về sao?"
An Tuyết Thần tức giận đến run người.
"Phàm Ngự, rốt cuộc anh muốn đùa thế nào nữa."
"Ha ha, tôi nói rồi, sẽ thưởng cho em. Khuôn mặt tức giận của em thật đẹp." Nói xong, ngắt điện thoại luôn.
An Tuyết Thần nhìn quanh bốn phía, khi tầm mắt thấy máy theo dõi, đập mạnh chiếc điện thoại, coi nó như máy theo dõi kia.
Mà Phàm Ngự hai chân bắt chéo, ngồi trước máy theo dõi, khóe miệng hiện ra nụ cười âm u, lạnh lẽo. Bảo bối của hắn đã biến thành bộ dạng mèo hoang rồi.
An Tuyết Thần nhìn điện thoại di động bị hỏng, hung hăng quăng túi sách xuống. Sau đó ấn thang máy để đi lên, nhưng các con số lại đang đi xuống rồi.
Phía sau, một đôi mắt nhìn chằm chằm An Tuyết Thần, mà cô cũng không phát hiện.
"Nam, chúng ta cũng vào phòng này ăn cơm đi, đây chính là phòng ăn của anh Ngự sao?" Người phụ nữ nằm gọn trong ngực người đàn ông, cất giọng dịu dàng.
Thế nhưng, câu nói này truyền đến tai của An Tuyết Thần, tâm liền chấn động, quay đầu nhìn cô gái.
"Cô biết Phàm Ngự?"
Cô gái nhìn An Tuyết Thần từ trên xuống. "Thật ra, tôi là bạn từ nhỏ của anh Ngự. Nam, anh xem, anh Ngự cũng thích cô gái ngây thơ nè."
Tuổi xuân liệu có thể giữ mãi không? Vô tình gặp được người, nhưng ta lại không biết người sắp rời xa. Nếu như, tình yêu của chúng ta đủ lớn để cùng đi chung một con đường, thì ta đã không mù quáng tìm kiếm một thứ gì đó, điên cuồng chạy về một nơi nào đó? Gặp được nhau đã là có duyên, nhưng duyên này chỉ là gió thoảng qua mà thôi.
Thất tình là tại cô nông nổi, hiện tại, việc cô cần làm là buông tay, buông tay và buông tay. Thật ra thì thất tình cũng không có gì là ghê gớm cả, chỉ là không được ở bên nhau thôi, đương nhiên là vì họ muốn rời xa nhau, vì vậy cô đã quyết định mình phải thật mạnh mẽ.
Cô thất tình sao? Cô từng yêu say đắm sao? Không, chỉ có mình cô yêu đơn phương thôi?
Tình yêu là nguyên nhân của mọi đau khổ, không yêu nữa thì con người ta mới tiêu diêu tự tại___________
********
Nói thì hay lắm, cô có thể làm được sao?
Không gian nơi này quá bức bối, hô hấp của cô ngày càng khó khăn, cô sắp không thở nổi rồi. Ánh sáng, cô thấy ánh sáng rồi.
An Tuyết Thần nhìn thấy cửa thang máy mở ra, không đợi cửa mở hoàn toàn, cô chạy thật nhanh khỏi nơi đó, cô mong đợi, cô đau lòng và nổi nhớ, cô nhớ, rất nhớ, nhớ rất nhiều
Giản Nam nhìn bóng lưng chạy đi, lông mày cau lại thật chặt, cô ấy đã thay đổi.
An Tuyết Thần trở lại phòng ăn, nhìn thấy có hai ghế trống, cau mày đi tới cạnh Phàm Ngự, thở hỗn hển.
" Có chuyện gì?"
Phàm Ngự nhẹ nhàng nhấp một hớp rượu vang đỏ, nhàn nhạt mở miệng: "Đây là lời xin lỗi của cô"
An Thần Tuyết kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn Phàm Ngự, hắn gọi cô trở lại chỉ để cô giống như vị hôn thê của hắn nói lời xin lỗi, cô thấy mình như một con ngốc.
"A, anh Ngự, thật không ngờ có thể gặp anh ở đây" Là cô gái ấy
Thân thể An Tuyết Thần bỗng run lên, cô không dám quay lại nhìn, từ trước