"Hả? Em nói Uông tổng tối nay sẽ tới nhà chúng ta ở?" Đường Tư Viễn trợn trắng hai mắt nhìn Tư Nam đang đứng trước mặt, lại nhìn A Kim mang theo vẻ mặt đắc ý.
"Uh!" Tư Nam gật đầu, "Em đã gọi điện thoại nói với mẹ rồi."
"Vậy Uông tổng sẽ ở phòng nào?"
"Anh ấy nói anh ấy muốn ở phòng của em," Tư Nam trừng mắt liếc A Kim bên cạnh một cái, "Bởi vì có em chiếu cố mới có cảm giác an toàn."
"Em cho cảm giác an toàn?" Đường Tư Viễn thật sự là không biết tổng tài đại nhân nhà mình đến tột cùng đang nghĩ cái gì, đứa em trai này của hắn so với con gái còn muốn đẹp hơn, lại thêm vóc người mảnh dẹ nhìn kiểu gì đều là bộ dáng cần được bảo vệ mới phải chứ? Ở chung một chỗ với em mình sẽ có cảm giác an toàn cái gì chứ? Trừ phi chính là gặp phải sắc lang, có thể trước thì xâm phạm em mình, như vậy đứng ở bên cạnh người này mới có thể an toàn một chút.
"Anh, anh nghĩ tới cái gì đó?"
"Không có gì! Ý nghĩ của tổng tài thật không phải tiểu nhân vật như chúng ta có thể hiểu rõ được!" Đường Tư Viễn nhún nhún vai.
Hi hi. Rất tõ ràng, cái tên sắc lang này bất quá chính là mong chờ có thể ăn đậu hũ em vào buổi tối mà thôi, đương nhiên những lời này không có khả năng nói với anh Hai rồi, "Em lên trước nha!"
"Đúng rồi, vậy thì tối nay A Kim ngủ ở đâu? Nó không phải ngủ chung giường với em sao?" Đường Tư Viễn nhìn A Kim đang mang vẻ mặt đắc ý một chút, không phải chứ, nó có ý muốn chiếm giữ Tư nam rất lớn, mó làm sao có thể cho phép người khác chiếm vị trí của nó đây?
"Không sao đâu!" Tư Nam xua xua tay, xoay người đi ra ngoài.
Không sao đâu? Đường Tư Viễn túm túm tóc, thật sự là thật lâu rồi không có chuyện gì làm cho hắn khó hiểu đến như vậy, Tổng tài cùng A Kim không có vấn đề gì? Xem ra mình thật sự là xem thường em trai mà, có thể đối xử với tổng tài ngang hàng với một con chó ngoại trừ em mình ra cũng sẽ chẳng còn người nào khác đâu.
Trên hành lang.
"Anh Đường!" Chính là mĩ nữ Thiên Thiên của bộ phận đối ngoại, cầm tài liệu trong tay đi đối diện với Tư nam, "Sao vừa khéo vậy!"
"Im miệng, em nghe không hiểu anh nói cái gì hết!" Tư Nam lườm anh một cái, "Anh chờ giao phối với chó cái nhà cô ta vào ngày mai đi!"
"Gấu ô..." (Đừng vậy chứ!) muốn quan hệ anh cũng chỉ muốn quan hệ với em thôi, Uông Phong Lân nghĩ tới, hình Tư Nam ở phía trước đang bước lên cầu thang, mông thật là đẹp, thật muốn vỗ một cái. Đáng tiếc, mình bây giờ đang là A Kim, hay là chờ sau này rồi vỗ nhỉ! Cái hành lang này an tĩnh như vậy, nếu... Nghĩ tới hình ảnh đem Tư Nam đặt dưới cầu thang, A Kim rất không có tiền đồ để cho hai dòng máu nóng xịt ra, "Gấu!" (Cứu anh!)
Tư Nam quay đầu lại nhìn thấy A Kim lại xịt máu mũi không khỏi nhíu mày, rút khăn tay ở trong túi ra lau mũi giúp anh: "Anh bớt nghĩ mấy chuyện không đáng cho em, nếu không thì tự làm lấy!"
"Gâu gâu!" (Không phải là không muốn nghĩ!) không nghĩ, nhưng anh có thể làm, ngay lúc Tư Nam thay anh lau khô máu mũi, liền nhanh chóng đưa đầu lưỡi, liếm lên gương mặt Tư Nam.
"Chán anh quá đi!" Tư Nam nhăn mặt nhăn mũi, xoay người tiếp tục đi lên lầu, "Anh nếu mà cứ như vậy sau này mỗi tối anh cứ việc ra ngủ ngoài hành lang!"
"Gấu!" Đừngnhưvậymà!"
"Đi thôi!" Tư Nam đi vòng qua hành lang, đối với Thước Nhã cùng Tỉnh Thượng Đan đang đứng trước bàn làm việc cứ tỉnh bơ như không thấy, một đường đi thẳng vào phòng làm việc của mình.
"Này, mi!" Nhìn Thước nhã đối với kêu gào của mình hoàn toàn không có phản ứng, Tỉnh Thượng Đan nghĩ muốn chuyển hướng sang Tư Nam, "Mang ta vào gặp tổng tài các ngươi."
Tư Nam đứng yên, quay đầu lại nhìn cô ta, đột nhiên cười tươi.
Tỉnh Thượng Đan trong nháy mắt liền trở nên tỉnh táo, như thế nào lại có người cười rộ lên lại giống như là sáng bừng lên như vậy chứ? Nhưng mà ngay lập tức cô ta cũng ý thức được bản thân có chuyện quan trọng: "Mi là trợ lí mới của Phong Lân phải không? Ta nói cho mi biết, ta sắp kết hôn với Phong Lân rồi, cho nên mi..."
"Tôi biết, cô muốn gặp Uông tổng chớ gì?" Tư nam vẫn duy trì nụ cười rạng rỡ đáng yêu, "Chị Thước Nhã, để cho cô ta vào đi!"
"Hả?" Thước Nhã nhìn về phía Tư Nam, khó hiểu ý tứ của y.
"Nếu như, cô có bản lãnh đánh thức anh ấy, cô cứ việc vào thôi!" Tư Nam nhún nhún vai, "Với lại, tôi cũng có chuyện phải báo cáo với anh ấy, vậy mà vẫn chưa tỉnh lại, thật đúng là phiền phức."
"Gấu gấu!" (Em có ý gì hả?) A Kim ngẩng đầu nhìn Tư Nam, tại sao lại cảm giác được khuôn mặt xinh đẹp sáng bừng kia lộ ra nụ cười nguy hiểm như vậy chứ?
"A Kim, đi thôi, Nam còn tài liệu cần xử lí." Tư Nam nói xong đi vào trong phòng làm việc của mình.
"Gâu!" (Được.) không cần để ý tới cô ta, xem cô ta có thể bày ra được trò gì chứ.
Đưa tay đóng lại cửa phòng.
"Gấu gấu!" (Em thật muốn để cô ta đi gặp anh sao?)
"Không biết anh nói cái gì hết, đừng có kêu." Tư Nam ngồi xuống bàn làm việc của mình, "Để cho cô ta ầm ĩ ngoài hành lang với Thước Nhã, không bằng để cho cô ta đi vào chỗ anh ngủ nói lời yêu thương sao! Dù sao cũng theo chưa nói giống nhau."
"Gâu gâu!" (Em thật là thông minh!) Mặc dù bản thân cũng rất chân chó ca ngợi người kia nghe cũng không hiểu, nhưng mà vẫn muốn ca ngợi một chút.
"Em nghĩ, cô ta hẳn là không thể uy hiếp đến sự an toàn của anh chứ? Tư Nam suy nghĩ xong, "Nói kiểu gì cô ta cũng muốn được gả cho anh mà."
Gật đầu, điểm này thì vẫn có tự tin, Uông Phong Lân đương nhiên biết Tỉnh Thượng Đan có bao nhiêu nôn nóng muốn được gả cho mình.
"Nếu không, anh đi giám sát cô ta đi!" Tư Nam cười cười nhìn "con chó to" đang nằm rạp dưới đất.
Lắc đầu. Anh mới không cần đi! Nghe cô ta lầm bà lầm bầm sao ngọt ngào được so với nhìn em chứ? Ngay cả nhíu mày cũng đáng yêu như vậy! Nhìn kiểu gì cũng rất là ngon miệng nha!
"Không được chảy nước miếng!" Tư Nam trừng mắt với anh, người này có bị sao không vậy, nằm rạp trên mặt đất nhìn mình thôi mà cũng chảy nước miếng, chẳng lẽ mình nhìn rất giống thịt kho tàu mà mẹ làm hay sao chứ?
Ô ~ còn nói anh? Không liên quan, ai bảo em đáng yêu như vậy chứ!
"Cô muốn làm cái gì?" Cách vách vang lên tiếng của Phan Già.
Tư Nam đứng dậy: "Đi xem một chút nào!"
Vì vậy "con chó to" dẫn đầu vọt vào trong phòng nghỉ ngơi.
Tỉnh Thượng Đan trừng mắt nhìn Phan Già: "Tôi là hôn thê của anh ta, ở riêng một chỗ với anh ta một chút cũng không được sao?"