uân đoàn trông nom đám lính mới? Trông nom huấn luyện dân quân? Đùa gì thế!
Ném xuống lệnh điều động, anh cầm điện thoại lên gọi cho Đông Phương Khải Ca.
Đông Phương Càn sống ở quân khu, kể từ khi tốt nghiệp đến nay, anh không có lần nào cầu xin giúp đỡ của ba. Sau khi vì chuyện Từ Hoan Hoan trong nhà trở mặt, vừa tốt nghiệp xong anh liền trực tiếp chạy đến bộ đội làm một trung đội trưởng nhỏ, sau đó dựa vào thực lực chính mình từng bước đi đến ngày hôm nay. Mặc dù mọi người đã biết anh là cháu của Đông Phương Thắng Lợi, là con trai của Đông Phương Khải Ca, không ít những người xu nịn vỗ mông ngựa tỏ ý muốn an bài thăng chức cho anh, nhưng toàn bộ bị anh lấy lý do không đủ kinh nghiệm cùng năng lực cự tuyệt.
Hôm này lệnh điều động không thể giải thích được, nói cũng không nói trước một tiếng, ngay cả chút gió cũng không tiết lộ ra ngoài, thật sự anh không biết rõ tình trạng của những người lung tung muốn lấy lòng kia, chỉ là người nào không biết sống chết lại thọt một đao sau lưng anh đây.
Điện thoại vừa thông, giọng của Đông Phương Càn cũng không có thiện ý, "Lão ba, có người đã cấp cho con một cái quấy rối, phát một lệnh điều động như vậy, là muốn chơi con sao?"
Đông Phương Khải Ca nghe xong thì nóng nảy, "Điều đi đến quân đoàn thì thế nào? Người nào chỉnh, chơi con? Là chủ ý của mẹ con đấy. Bà ấy nói con cũng tiểu ngoan tách ra lâu ngày , không biết khi nào mới có đứa bé, đi tới quân đoàn hai người các con mới có nhiều thời gian ở chung một chỗ, có vấn đề gì sao?"
"Bây giờ con là chức Doanh phó, ở bộ đội không thể tùy tiện đến quân đoàn được."
"Ở quân khu hay quần đoàn có gì khác nhau sao? Ở quần đoàn ủy khúch cho con?"
Đông Phương Càn trầm mặc, đứng ở lập trường của cha mẹ, bọn họ có lý do làm như vậy. Suy nghĩ một chút, anh hỏi nghi vấn trong lòng ra, "Tại sao lại là T thị?"
Thái độ Đông Phương Khải Ca cương quyết nói: "Bên kia vừa đúng còn một chỗ trống! Con cho rằng quân khu là do người nhà Đông Phương mở sao? Con nghĩ muốn đi đâu liền đi đó? Khẩn trương thu dọn đồ đạc đi báo cáo cho lão tử!" Nói xong, Đông Phương Khải Ca không cho anh bất kì cơ hội nói chuyện nào nữa, hung hăng cúp điện thoại.
Đông Phương Càn cũng quăng điện thoại di động. Anh cười lạnh, quân đoàn? T thị?
Đông Phương Càn không có ngoan ngoãn đi quân đoàn báo cáo ngay, vẫn ở bộ đội đến một tuần lễ, còn rất bình thản ở trên núi.
Nhà Đông Phương sốt ruột, đây là Đông Phương Càn đang kháng mệnh, là muốn bị xử phạt nghiêm trọng. Chúc Kỳ Trinh thấy trong nhà vẫn áp xuất thấp, chờ đợi cũng rất khó chịu, vì vậy liền xung phong nhận việc chờ lệnh khuyên Đông Phương Càn trở về.
Lần này, tất cả đều rất thuận lợi. Mới vừa xuống máy bay liền gặp được chiến sĩ được Đông Phương Càn phái tới đón cô, theo chiến sĩ một được không gặp trở ngại lên núi. Vừa mới hết khúc quanh, cô nhìn thấy Đông Phương Càn đang ở cửa lớn chờ mình.
Chúc Kỳ Trinh mừng như điên, tính toán thời gian đúng là chính xát.
Xe còn chưa dừng hẳn, cô liền nhảy xuống xe, chạy tới thật nhanh về phía Đông Phương Càn. Mặc dù chỉ có mấy ngày không thấy, nhưng đối với Chúc Kỳ Trinh bây giờ mà nói, trình độ nhớ nhung cùng thời gian không có quan hệ gì, cùng mấy ngày chống đỡ giống như mấy năm.
"Đứng lại!" Đột nhiên Đông Phương Càn lớn tiếng quát.
Chúc Kỳ Trinh vội vàng ngưng lại bước chân, nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của anh, mặt không rõ ý hỏi: "Sao vậy?"
Đông Phương Càn đi đến trước mặt cô, khẽ nghiêng người nhỏ giọng nói: "Nơi này là bộ đội, chú ý hình tượng."
Chúc Kỳ Trinh hung hăng liếc anh một cái, tức giận nói: "Cảm ơn đã nhắc nhở, Liên Trưởng Đông Phương. Em nói muốn ôm anh sao? Ít tự mình đa tình đi."
Đông Phương Càn chau mày, "Anh có nói em muốn ôm anh sao? Anh chỉ nói em chú ý hình tượng." Sau đó, anh nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra nụ cười rực rỡ vì âm mưu đã được như ý.