i phát hiện bên cạnh cô có những người khác, cô sẽ không nhìn thấy con gái cô nữa đâu!"
Thân Tử Kiều không có chờ Ân Tịch đáp lại, tắt điện thoại, xoay người tức giận hướng Tiểu Ức.
Đôi mắt to tròn ngập nước của Tiểu nhìn hắn, trong lòng có sợ hãi, cũng không biểu hiện ra ngoài.
"Tiểu quỷ, tại sao mày không khóc a?" Hắn một tay đè lại cái cờm nhỏ bé của nó, dùng sức mà nắm lấy.
"Tôi vì cái gì phải khóc?" Nó mặc hắn nắm cằm, chính là không phát ra âm thanh, còn nhỏ tuổi liền có thể biểu hiện lãnh đạm như thế.
"Đủ gan dạ, đợi lát nữa chú sẽ cho cháu khóc, mày nếu không khóc tao sẽ làm cho mẹ mày khóc!"
"Khóc liền khóc, khóc lại như thế nào, không khóc lại như thế nào?" Tiểu Ức nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai mà khiến nó ghê tởm này, trước kia còn bắt nó gọi là baba, may mắn nó không có bị dụ uống rượu.
Vấn đề này tựa hồ là hỏi Thân Tử Kiều, đúng vậy, nó khóc hay không khóc có thể thay cái gì? Nói hắn thắng sao?
"Bắt nó đứng dậy cho ta!" Thân Tử Kiều buông tay ra, ra lệnh với đàn em.
Tiểu Ức từ đầu tới cuối đều phối hợp bọn họ, bảo làm thế nào sẽ làm thế đó, nó biết, trước khi nhìn thấy mẹ, bọn người xấu này vẫn là đối xử tử tế với nó.
——————————————————
Đón một chiếc xe, Ân Tịch cơ hồ là dùng tốc độ như bay mà chạy đến bến tàu, chung quanh tìm kiếm chiếc thyền có buồm màu trắng có chữ, tìm thấy được mục tiêu, cô tựa hồ là lao như bay đến.
Tất cả hết thảy, cô không có nói trước cho bất kỳ ai, chính là Hạ Vũ, Thân Tử Duệ cũng đều không nói.
Đây có lẽ là một lần cuối cùng, tính toán của Thân Tử Kiều, cô có thể đoán được bảy tám phần, lợi dụng cô cùng Tiểu Ức để uy hiếp Thân Tử Duệ, nhưng là cô nghĩ muốn dựa vào năng lực của chính mình để ngăn cản hết thảy, mặc kệ thành công hay không, cô phải thử mới được.
Khi cô đứng ở trước mặt Thân Tử Kiều, thời điểm lại đối mặt với tên đàn ông này, trừ bỏ cảm thấy hắn âm hiểm, cô càng cảm thấy hắn thực đáng thương.
"Con gái của tôi đâu?" Ân Tịch rất lạnh lùng mà nói với Thân Tử Kiều.
"Mới cách mấy ngày nay không thấy, càng ngày càng đẹp ra, tuyệt không giống với bệnh nhân đang hít thuốc phiện nha." Thân Tử Kiều nhìn thấy ngũ quan kiều mỵ của cô, lộ ra một loại đẹp thanh mỹ, nghĩ đến chắc cô và Thân Tử Duệ cùng một chỗ chắc cũng không tồi.
Nghĩ đến đây, lòng hắn cư nhiên hơi hơi tê rần, dựa vào cái gì? Tất cả những gì hắn có đều do tay hắn tạo lên, trừ bỏ hắn không có bối cảnh, hắn điểm nào không bằng Thân Tử Duệ? Hắn cố gắng như vậy vì sao hắn không thể có những gì mà hắn muốn có?
"Tôi muốn con gái của tôi!" Ân Tịch như trước bình tĩnh mà nói.
"Chúng ta tự ôn chuyện, không được sao?" Hắn dựa vào thân thể của cô, ngửi mùi thơm ngát trên người của cô, "Hương vị của cô so với HC càng thêm nổi bật!" .
Hắn hít sâu một hơi, từ từ nhắm hai mắt lại nhẹ nhàng mà trở về chỗ cũ.
"Tôi muốn gặp con gái của tôi!" Ân Tịch chỉ là lặp lại một câu này, đối với loại đàn ông như vậy, nói nhiều với hắn một câu căn bản là tra tấn chính mình.
"Nếu cô lại dùng thái độ như vậy với tôi, cẩn thận tôi sẽ xé nát cô ra!" Thân Tử Kiều dán vào bên tai của cô, thấp giọng mà uy hiếp, răng hắn còn khẽ cắn vào vành tai của cô.
Ân Tịch gắt gao nắm tay , lại chậm rãi buông ra, cô phải nhẫn nhịn, cô muốn gặp Tiểu Ức, muốn biết nó có an toàn hay không?
"Thân Tử Kiều, nếu anh không cho tôi thấy Tiểu Ức an toàn, anh mơ tưởng tôi sẽ đối khác với anh!" Ân Tịch đưa uy hiếp của hắn trả lại cho hắn, về phần mục đích của hắn, cô là rất rõ ràng, không có đạt tới mục đích của hắn, hắn sẽ không giết mẹ con cô.
Thân Kử Kiều hơi hơi nhíu mắt nhíu lại, sau đó nhẹ nhàng vỗ tay hoan nghênh ba tiếng.
Chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ bị dây thừng màu đỏ cột chặt, Ân Tịch lớn tiếng gọi , rất nhanh mà vọt tới phía trước, không khỏi chấn động nào đem thân ảnh nho nhỏ đó ôm vào trong lòng, nghĩ tới vô số loại tình cảnh gặp lại con gái, duy nhất không có tưởng tượng ra cảnh này.
Thân Tử Kiều phất tay một cái, du thuyền của bọn họ rời khỏi bờ biển, hướng theo gió biển mà chạy đi . . . .
Trong trung tâm thương mại, một giờ, hai giờ trôi qua, Ân Tịch vẫn chưa trở về, Hạ Thuần đã bắt đầu có chút sốt ruột, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Chắc sẽ không đâu, nếu gặp chuyện không may Trữ gia nhất định sẽ gọi điện thoại cho bà.
Mắt thấy con trai sắp quay lại đây, Hạ Thuần gọi qua cho Ân Tịch, thế nhưng lại báo là đối phương đã tắt máy. . . mi mắt của bà không ngừng giật giật.
Chuyện này cũng không thể trách Ân Tịch, cô vừa lên thuyền, tất cả những gì mang theo đều bị thủ hạ của Thân Tử Kiều giữ hết, di động đương nhiên cũng bị bọn họ tắt.
Lúc này, Hạ Thuần bắt đầu có chút nôn nóng, vội vàng gọi điện thoại đến Trữ gia.
"Tạ Băng, tôi là Hạ Thuần, Ân Tịch có đến nhà của bà chưa? ?" giọng nói của bà không che giấu được lo lắng.
"Không có! ", giọng điệu của Tạ Băng lạnh lùng như băng, mà sở dĩ bà ta như vậy, là vì bà ta cho rằng Hạ Thuần đã lừa gạt mình, Hứa Ân Tịch căn bản không có đến Trữ gia đúng giờ, điều này chứng minh tất cả Hạ Thuần nói đều là giả.
"Tại sao có thể như vậy? Vậy cô ta đâu?", trong chốc lát, Hạ Thuần có chút không làm chủ được.
"Hạ Thuần, tôi sẽ nhớ rõ trò hôm nay bà bày ra, nhưng tôi cũng nói cho bà biết, Trữ thị chúng tôi nhất định sẽ chống đối lại Thân thị các người đến cùng, đừng quên, những cổ phiếu bị thu mua chúng tôi sẽ không trả lại cho các người, tùy khả năng của các người mà lấy lại đi", Tạ Băng lãnh đạm trước sau như một, thái độ càng không cho phép bàn bạc thêm.
"Tạ Băng, bà tin tôi đi, tôi không có lừa bà, Hạ Thuần tôi có ngu ngốc mấy đi chăng nữa cũng sẽ không đem Thân thị ra làm trò đùa, lão Thân còn đang trong bệnh viện, Tử Duệ lại là niềm tự hào của cả đời tôi, bà cảm thấy tôi ta sẽ đem những thứ này ra chơi với bà sao? Tôi nhất thiết phải vậy sao?". Hạ Thuần nghiêm túc qua điện thoại mà phản bác.
"Thế nhưng Hạ Thuần, tôi cũng có thể nói cho bà, Hứa Ân Tịch chưa có tới, Trữ Dịch đã chết, tôi lại càng không mang Trữ Hạ ra chơi đùa cùng Thân thị các người chơi đùa, tôi cho bà thêm ba ngày nữa, nếu trong vòng ba ngày bà không làm được như lời hứa, như vậy Trữ thị lập tức sẽ lật lọng giết con tin!", Tạ Băng cũng không cho bà thêm cơ hội nói thêm lời nào, lập tức cúp máy.
Hạ Thuần nắm chặt điện thoại, tức giận đến mức nếp nhăn nổi lên thành từng mảng.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Hứa Ân Tịch chết tiệt, rốt cuộc đang đùa giỡn trò gì? Không đến Trữ gia, di động thì tắt máy? Cô ta muốn làm gì? Chơi trò mất tích sao? Hay là. . .
Bà lo lắng đến mức giậm chân, ngay khi Hạ Thuần xoay người lại, lại phát hiện con trai mình đang đứng ở, điện thoại trên tay vì đột nhiên kinh hãi mà làm rớt xuống đất, phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
"Tử Duệ, sao con lại trở lại rồi? Cũng không gọi điện thoại cho mẹ! Xem con dọa mẹ này, làm rớt cả điện thoại". Vì đang giấu diếm nên bà cười thực cứng ngắc, bà vội vàng ngồi xổm xuống đất nhặt di động lên.
"Mẹ, Ân Tịch đâu? " vẻ mặt lạnh lùng của Thân Tử Duệ cau lại, thanh âm trầm thấp, nhưng lại đang kiềm chế lửa giận, Hạ Thuần vừa nghe đã biết.
"Cái đó, Ân Tịch hả. . . cô ấy nói uống hơi nhiều nước, vừa mới vào toilet, mẹ ở đây. . . chờ cô ấy!", Hạ Thuần dường như còn muốn che giấu, thậm chí còn đang cầu nguyện, hy vọng Ân Tịch sẽ nhanh chóng xuất hiện trước mặt hai người.
Mà khi bà ngẩng đầu lên, đối mặt với đứa con trai đang bày ra vẻ mặt u ám, như sắp phun lửa đến nơi, lòng Hạ Thuần trầm xuống, chẳng lẽ vừa rối nó đã nghe thấy tất cả? Chắc sẽ không đâu, rõ ràng bà đã nhìn xung quanh không thấy bóng dáng hắn mới dám gọi gọi điện thoại, trong lòng Hạ Thuần an ủi chút chút. Một khi Thân Tử Duệ đã biết tất cả những gì phía sau, bà thật sự không dám chắc con trai bà sẽ làm ra những chuyện kích động đến mức nào. . .
"Mẹ, Tiểu Ức rất nhớ mẹ", Tiểu Ức bị mẹ gắt gao ôm vào trong ngực, Thân thể bé nhỏ nhẹ nhàng mà run run, trong giọng nói có chút nghẹn ngào nhưng lại mang theo hơi thở vui vẻ.
"Tiểu Ức, mẹ cũng rất nhớ, rất nhớ con nha!", Ân Tịch đem con ôm càng lúc càng chặt.
"Mẹ, kỳ thật Tiểu Ức không sợ hãi, Tiểu Ức biết mẹ nhất định sẽ đến, có mẹ ở đây, con không sợ!" Nó hấp hấp cái mũi, kiên định nói . . .
"Tiểu Ức thực dũng cảm, mẹ vẫn luôn biết, chính là Tiểu Ức của mẹ rất ngoan nha." Ân Tịch khẽ nắm giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, dùng sức mà hôn.
"Mẹ, rất ngứa, mẹ hôn Tiểu Ức thật ngứa nha!", không đến một lúc sau, Tiểu Ức liền phát ra tiếng cười đáng yêu, đã lâu rồi mẹ không có hôn nó như vậy, nó cảm giác mình như đang quay về trước kia, mẹ và bà cụ vẫn luôn hôn nó như thế, hôn nó đến mức khiến nó phải lăn lộn trên giường cầu xin tha thứ mới thôi.
Ân Tịch nhìn con gái cười vui vẻ, cô cũng nín khóc mà mỉm cười, có Tiểu Ức ở đây, cô liền cảm thấy được cuộc sống vẫn còn rất nhiều hy vọng.
Người trên thuyền nhìn thấy một màn như vậy, hoàn toàn kinh sợ, hai mẹ con không hề sợ hãi, ngược lại còn thân thiết cười vui đến ấm áp. Điều này đối với bọn họ mà nói, rốt cuộc hai mẹ con này quá thoải mái hay là nhất thời bọn họ không chấp nhận được?
Ân Tịch lại giống như bên cạnh không có người mà kể chuyện cười cho con gái, càng dẫn dắt Tiểu Ức cười ra tiếng cười thực thanh thúy dễ nghe. . .
------------------------
Trong khu vực VIP của cửa hàng, hai mẹ con đang trừng mắt nhìn nhau.
"Mẹ, vì sao mẹ lại phải làm như vậy?", Thân Tử Duệ từng chữ từng chữ phun ra, từng chữ, hắn đều cảm thấy rất đau, bởi vì người mẹ hắn yêu nhất, lại có thể giống với tất cả những bà mẹ nhà giàu kia, lấy hôn nhân của con cái làm lợi ích kinh tế.
"Tử Duệ, ta là mẹ con, sao con có thể dùng giọng điệu như vậy đến chất vấn ta chứ?", mặc dù bà có thể đoán trước được phản ứng của con trai, thế nhưng bà vẫn không thể chấp nhận được đứa con trai mình nuôi nấng hơn ba mươi năm qua vì một người phụ nữ khác lại có thể dùng giọng điệu như vậy nói với bà.
"Cũng vì mẹ là mẹ con, cho nên con mới tin tưởng mẹ, vô điều kiện mà tin tưởng, đem Ân Tịch giao cho mẹ, mà mẹ thì sao? Sao mẹ có thể đối với con trai mẹ như thế, mẹ biết rõ Ân Tịch mới là người con muốn lấy, thế mà mẹ lại lợi dụng sự tin tưởng của con với mẹ, mẹ có nghĩ tới cảm nhận của con hay không?", Thân Tử Duệ giống như tức giận không chịu nổi.
"Con đã nghe hết rồi sao, vậy mẹ cũng nói cho con. Đúng vậy, mẹ đúng như con nghĩ, vì Thân thị, ta là người làm mẹ phải đứng ra mang tiếng là người xấu xa, con nghĩ rằng ta muốn như vậy sao? con là con trai ta, chẳng lẽ làm mẹ ta lại không muốn con trai mình vui vẻ, không hạnh phúc sao? Chẳng lẽ ta muốn ép con lấy một người phụ nữ con không yêu sao? Con nghĩ rằng ta và con sẽ bằng lòng sao?"
"Nếu mẹ không muốn, thì vì sao mẹ phải làm vậy? Mẹ biết rõ làm như vậy sẽ khiến tình mẹ con chúng ta sẽ bị tổn thương không thể bù dắp được, mẹ biết rõ mà vẫn sẽ làm như vậy!", mãi đến bây giờ, hắn vẫn không muốn tin tưởng mẹ thật sự đã làm những chuyện như vậy.
Hắn nghĩ rằng Trữ thị đồng ý sau một tuần sẽ đem tất cả cổ phiếu mà họ đang giữ trả về Thân thị, là vì hắn đã tặng món quà kia, chỉ tr