Sau khi cô ấy dạy xong, chúng tôi ngồi cùng nhau ở quán cà phê cạnh trường.
“Chị đã nghe học sinh nhắc tới buổi báo cáo của cậu, Gia Dương à. Từ trước tới giờ cậu luôn là nhân vật nổi tiếng. Cậu học thế nào? Có vất vả lắm không?”
“Không vất vả lắm. Mình đều vượt qua được. Minh Phương à, luận văn cũng như dịch tốt nghiệp thực tế đều được thầy giáo Pháp cho điểm A đấy.”
“Chị biết mà. Chị không ngạc nhiên đâu. Từ nhỏ cậu đã là học sinh xuất sắc rồi mà.”
“Phương chưa từng trả lời email của mình.”
“Thế cậu hay gửi cho chị ở địa chỉ nào? À, đúng rồi, ở hệ thống hotmail. Chị quên mất username do vậy không dùng hòm thư đó nữa.”
“Phương chỉ cho mình mỗi địa chỉ mail đó.”
Minh Phương cười trừ, khuôn mặt trắng trẻo dường như trong suốt dưới ánh mặt trời.
“Mình còn gửi cả thư cho Phương nữa.”
“Chẳng phải chị đã trả lời thư của cậu rồi đấy thôi?”
“Rồi, thế nhưng mình viết mười bức, Phương mới đáp lại một bức, đã thế còn cụt lủn như thiệp chúc mừng nữa chứ.”
“Được rồi, Gia Dương à, đừng trẻ con thế, chị làm như vậy chẳng qua là sợ bài vở của cậu nhiều quá. Bây giờ thì tốt rồi, cậu đã trở về, chị em mình có thể thường xuyên gặp nhau. À này, chuyện việc làm của cậu thế nào rồi? Bố chị nói bố cậu đã sắp xếp cho cậu làm phiên dịch cao cấp trong Bộ Ngoại giao rồi đúng không?”
“Nếu không như thế mình còn có thể làm ở đâu được chứ? Ngoài việc phiên dịch ra mình có biết làm gì nữa đâu.”
Hai năm ở Paris, chương trình học của tôi rất nặng, hơn nữa thực tập lại quá bận, do vậy tôi không về nước giữa kỳ. Tôi đã gửi cho Minh Phương rất nhiều email nhưng rồi vẫn bặt vô âm tín. Trong hai năm, tôi viết cho cô ấy mười bức thư rất dài nhưng cô ấy chỉ viết lại cho tôi đúng một bức vào lễ Noen năm ngoái với vài dòng ngắn ngủi dặn dò tôi chăm chỉ học hành, chú ý giữ gìn sức khỏe, có lẽ chưa quá hai trăm chữ.
Người con gái này biết rõ tấm lòng của tôi với cô, thế nhưng cô ấy vẫn phớt lờ như vậy đấy.
Dù sao cũng vẫn may mắn bởi khi tôi trở về thì cô ấy vẫn ở đây. Lúc này ngồi trước mặt cô, dường như tôi đã quên hết những uất ức trước đây, tôi cảm thấy tâm trạng dịu hẳn. Đôi tay cô đang đặt trên bàn, tôi nhẹ nhàng để tay mình lên trên rồi khẽ gọi:
“ Minh Phương à!”
“Hả?”
“Minh Phương à!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Mình chỉ là muốn gọi tên thôi mà.”
Cô mỉm cười, trông cô thật xinh đẹp.
“Gia Dương, hôm nay tới nhà chị ăn cơm nhé!”
“Hay quá!”
Năm xưa khi đi du học bố tôi và bố của Minh Phương là bạn học cùng trường, cùng đi một chuyến máy bay, một chuyến tàu thủy, cùng thuê chung phòng của một gia đình. Sau này bố tôi gắn bó với Bộ Ngoại giao còn bố Minh Phương làm việc trong ngành giáo dục. Tình bạn thời trai trẻ của hai người kéo dài suốt đời còn sang cả đời chúng tôi, bao gồm anh trai tôi, Minh Phương và tôi.
Biết tôi tới chơi, mẹ của Minh Phương đặc biệt yêu cầu người giúp việc nấu những món tôi thích ăn từ nhỏ như: cần tây, cá giếc kho… Các món ăn đều thơm ngon, hấp dẫn, khiến tôi ăn rất nhiều. Bố cô ấy đang được điều động đi nghiên cứu ngoại tỉnh. Tôi thầm nghĩ, ít ra mẹ Minh Phương cũng không quá bận rộn giống mẹ tôi, do vậy so với nhà tôi, nơi này khiến người ta cảm thấy ấm cúng hơn nhiều.
Mẹ Minh Phương biết hiện giờ ở nhà tôi chỉ có tôi và bà giúp việc già nên bác bảo tôi hàng ngày tới đây ăn cơm. Tôi đáp lại được bác ạ rồi đưa mắt nhìn Minh Phương. Lúc này cô ấy ra ngoài nghe điện thoại, không biết ai gọi tới mà nói chuyện lâu thế. Tôi còn nghe thấy tiếng cười dịu dàng của cô ấy trên gác thượng nữa.
Hơn tám giờ tôi xin phép về.
Minh Phương tiễn tôi xuống, dặn tôi phải lái xe cẩn thận. Lúc tôi chuẩn bị khởi động xe bỗng dưng cô gõ gõ vào cửa xe tôi nói:
“À này, chị quên chưa nói với cậu, Gia Dương à, chị sắp lấy chồng rồi.”
Đêm tháng Tư, mùa xuân đúng ra phải rất ấm áp dễ chịu, tôi vẫn chưa uống rượu nhưng tại sao lại thấy lạnh như thế này? Tôi cảm thấy bàn tay đang nắm chặt vô lăng run bắn lên.
Phản ứng đầu tiên của tôi chỉ là sẵng giọng hỏi:
“Minh Phương làm sao thế? Tại sao lại phải lấy chồng chứ? Có chuyện gì vậy? Phương bao nhiêu tuổi rồi?”
“Thế nào là làm sao?”
Cô ấy vẫn mỉm cười đáp lại:
“Cậu quên rồi à, chị hơn cậu bốn tuổi, năm nay chị đã hai mươi chín tuổi rồi, lẽ nào còn chưa già hay sao?”
Tôi nhanh chóng khởi động xe, nhìn thấy Minh phương tránh qua một bên.
Tôi lao xe vút đi, đầu óc trống rỗng.
Tôi không biết tại sao mình lại có thể về tới nhà nữa, sau đó thẫn thờ ngồi một mình trong thư phòng tối om.
Minh Phương nói “À này, chị quên chưa nói với em, chị sắp lấy chồng rồi”. Cô ấy đã rất hao tâm tổn trí để vào đề. Tôi nhận thấy ban nãy mình hành động không rõ ràng, hy vọng lần sau gặp cô ấy có thể bình tĩnh xử lý, bằng không lại phụ công sức dày công lên kế hoạch của cô ấy.
Tuy vậy tôi vẫn thấy tim mình đau nhói, cần phải có biện pháp gì đó để giảm đau.
Tôi trở về phòng, lấy một bao thuốc thơm đặc chế ở góc trong cùng tủ rượu. Những điếu thuốc với giấy gói màu nâu thon thả như ngón tay búp măng của người con gái. Tôi châm một điếu, hút một hơi dài, cảm thấy khoang miệng, lục phủ ngũ tạng, thậm chí cả đầu óc của mình đang đắm chìm trong khói thuốc, cơn đau dường như tan biến.
Dường như tôi đang trở về với trước đây, quá khứ không thể trở lại, Minh Phương vuốt ve mái tóc rồi dịu dàng hôn lên trán tôi.