Da đầu đau như bị xé, cánh tay bị bẻ quặt tưởng chừng gãy xương, lại thêm những cú đá tới tấp vào ngực của mụ đàn bà thấp béo, trong giây phút ấy, Vệ Tử tưởng như mình bị đánh chết đến nơi.
Khi cơn đau lên đến cực điểm, Vệ Tử đột nhiên nhớ tới mẹ mình, bây giờ cô mới biết tất cả những hình phạt của mẹ hồi còn nhỏ ôn hòa thế nào.
Vì mũi và miệng bị bịt chặt, Vệ Tử dần dần thấy thiếu ôxy, đúng lúc cô sắp ngất đi thì bỗng nhiên cảm giác da đầu được thả lỏng ra, đầu gối đè trên người cô cũng không còn sức mạnh.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng không phải của cô, vì sau khi bàn tay bịt mũi và miệng cô buông ra, Vệ Tử đang ra sức hít lấy hít để. Ngay sau đó cô nghe thấy tiếng của một vật nặng rơi xuống đất, cuối cùng cô cũng có thể quay đầu lại nhìn, chỉ có điều cánh tay cô vẫn ôm chặt lấy đôi chân của mụ đàn bà thấp béo một cách vô thức.
Sau đó, cô nhìn thấy một thân hình mảnh khảnh lướt qua trước mặt, tiếp đó mụ đàn bà thấp béo khom người xuống kêu lên, rồi Vệ Tử phát hiện ra, đứa bé trong tay mụ đã không thấy đâu nữa.
“Ngô Vị phải không? Mau cử người tới tầng bảy của tòa thương mại XX đi, và gọi cả một chiếc xe cứu thương nữa, nhanh lên đấy!”
…
“Không phải là tôi bị thương, là con trai nuôi của cậu suýt nữa bị bắt cóc, một cô gái xinh đẹp đã cứu nó, bây giờ xem ra cô ấy bị thương rất nặng.”
…
“Đừng có nói vội với Thẩm Trường Đông về chuyện bắt cóc đấy!”
Chương 27
Vệ Tử ngồi rũ trên đất, cô đang định cố gắng đứng dậy thì một bàn tay của ai đó giữ cô lại: “Bây giờ vẫn chưa biết cô bị thương ở đâu, đừng cử động vội, chờ bác sĩ tới, được không?” Giọng nói trong trẻo, ngữ điệu dịu dàng, khác hẳn với giọng gọi điện thoại hung hăng lúc trước.
“Đại ân không biết phải cảm ơn thế nào, tôi cũng không khách sáo nữa, tôi là Đinh Dật, hôm nay tôi nợ cô một món nợ tình cảm, sau này dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ.” Một tay Đinh Dật bế đứa bé, một tay sửa lại mái tóc rối tung của Vệ Tử.
Nghe những lời như nữ hiệp giang hồ của cô ta, Vệ Tử không nín được cười, không may động đến vết thương ở khóe miệng, cơn đau âm ỉ ập đến khiến cô khẽ rên lên. Ngước mắt nhìn thấy mụ đàn bà thấp béo ở phía sau lưng Đinh Dật đang cố đứng dậy, bàn tay vươn ra, cô vội đưa tay ra hiệu cho Đinh Dật, miệng ú ớ kêu lên.
Một cú đá xoáy tung ra, mụ đàn bà kia lập tức đổ lăn xuống đất, đồng thời một giọng uy hiếp lạnh lùng vang lên: “Trước khi cảnh sát đến, nếu chúng mày còn nhúc nhích, tao sẽ bẻ gãy chân!” Nhìn thấy một cô gái xinh đẹp bị hai mụ đàn bà đó đánh cho tơi tả, nếu là mấy năm trước thì nhất định Đinh Dật sẽ cho bọn chúng thoải mái mà tìm răng trên đất.
Với tội danh vừa bắt cóc trẻ em vừa đánh người gây thương tích, cô ta tin tưởng pháp luật sẽ dành cho bọn chúng sự trừng trị đích đáng. Còn đồng bọn nấp đằng sau những kẻ này thì phải chờ xem các đồng sự như Ngô Vị có muốn phá án lập công hay không.
Hiện tại, Đinh Dật thấy lo lắng trước hai việc, chuyện thứ nhất là một mình đưa con ra ngoài, thiếu chút nữa thì bị bắt mất không thể cho người nhà biết được, nhất là với Thẩm Trường Đông. Chuyện thứ hai càng quan trọng hơn, đó là vấn đề về vết thương của cô gái xinh đẹp, nếu chẳng may để lại di chứng thì cô ta dù có chết cũng khó tránh khỏi trách nhiệm.
Cảnh sát đến ngay sau đó, mang hai nghi phạm bắt cóc trẻ em đi, một cảnh sát trông rất oai phong cùng với Đinh Dật dìu Vệ Tử lên xe cứu thương.
“Tôi có mấy người bạn đang chờ ở trong trung tâm thương mại!” Vệ Tử chợt nhớ đến Vũ Di và Dương Sương, bọn họ đợi lâu như vậy, không biết có nhảy dựng lên không?
“Gọi điện thoại thông báo với họ một tiếng, bây giờ còn chưa biết vết thương của cô nặng nhẹ thế nào, tốt nhất là nằm xuống, đừng có cử động.” Viên cảnh sát mà Đinh Dật gọi là Ngô Vị nói, sau đó anh ta quay sang nói với Đinh Dật: “Đại tiểu thư, cô cũng thật là thiếu cẩn thận, làm sao lại để suýt nữa thì mất con, nếu không có cô em này thì tôi không biết cô sẽ ăn nói ra sao!”.
Đinh Dật xấu hổ, ủ rũ cúi đầu xuống, nói: “Tôi làm sao mà biết được bọn buôn người bây giờ liều lĩnh như vậy, dám ra tay ngang nhiên ngay tại trung tâm thương mại lớn, nhờ các cậu nhanh chóng phá vụ án này, trừng trị nghiêm khắc bọn chúng!”.
Ngô Vị nhếch môi lên: “Yên tâm, bọn chúng sẽ không thể ra khỏi tù trước khi con trai cô thành người lớn đâu.” Nói rồi, nhìn Vệ Tử một cái nói tiếp: “Cũng phải nói thật, kể từ khi tôi làm cảnh sát đến nay có lẽ chỉ thấy mỗi một nữ sinh bất chấp sự an nguy của mình, dũng cảm cứu người như cô.”
Thật thế sao? Vệ Tử thẹn thùng cười, lúc này cô cảm thấy mệt vô cùng, định nhắm mắt nghỉ một lát, nhưng những vết thương trên người lại nhức nhối khó chịu, cố nén lắm mới không phát ra tiếng rên rỉ.
Các y tá tiến hành xử lý sơ bộ những vết thương trên người cô, phần nhiều là các vết thương trên đầu, tuy không soi gương nhưng cô biết bộ dạng mình lúc này hẳn rất thảm hại, nhất là hai con mắt, tầm nhìn cứ thấy bất ổn, hốc mắt bên trái giờ chắc hẳn sưng tấy. Vì thế, khi Ngô Vị và Đinh Dật nhìn mình, cô cảm thấy cực kỳ bối rối, bèn bất giác quay đầu đi, nhưng cô y tá đi theo xe đã ngăn lại: “Đừng động đậy, nếu không sẽ động đến vết thương trên đầu của cô đấy.”
Từ nhỏ đến lớn cô luôn để tóc dài, vì chưa đánh nhau bao giờ nên cô không biết tóc dài lại trở thành điểm yếu nhất của cô, người khác chỉ cần giơ tay ra là có thể dồn cô vào chỗ không thể đánh lại được, nhất định cô sẽ cắt phăng mái tóc trở ngại này, Vệ Tử giận dữ thầm nghĩ khi những cơn đau như bị kim châm trên da đầu dội tới.
Đinh Dật dường như nhìn thấu tất cả những điều cô đang nghĩ, bèn ngẩng đầu lên nói với Ngô Vị: “Cho dù cậu gặp những người vì việc nghĩa quên mình thì chắc chắn cậu cũng chưa bao giờ thấy một cô gái xinh đẹp như vậy. Cô gái này rất xinh đẹp, trong số những người đẹp mà tôi biết như Lý Bối Bối, và cả Lâm Lâm của cậu nữa, tất cả cũng đều kém cô ấy. Ha ha, tôi nói thật đấy, cậu không giận chứ!”.
Ngô Vị nhìn Vệ Tử, khẽ mỉm cười, không nói gì thêm, Đinh Dật lập tức nói tiếp: “Tất nhiên cậu có thể cảm thấy Lâm Lâm xinh đẹp hơn, vì người ta nói rồi: Trong mắt người tình có Tây Thi. Tôi là phụ nữ, nên đánh giá tương đối khách quan.”
Ngô Vị thầm nghĩ, cô gái nằm trên cáng, tóc tai rối bù, một bên mắt thâm tím, một bên má sưng vù như chiếc bánh bao, môi còn bị rách, quần áo thì nhàu nhĩ, thực là chẳng thấy đẹp ở chỗ nào. Thế mà Đinh Dật cứ một câu “người đẹp”, hai câu “người đẹp”, nếu mình lắc đầu phản đối thì bị coi là bất kính, nhưng nếu gật đầu công nhận, nhất là thừa nhận xinh đẹp hơn Lâm Lâm, thì lại là nói dối, nên sự lựa chọn duy nhất có thể chấp nhận là im lặng.
Nhưng Đinh Dật dường như lại không muốn im lặng, nhìn bộ dạng yếu ớt, ủ rũ của Vệ Tử, cô ta nói chuyện luôn mồm để Vệ Tử khỏi buồn, thỉnh thoảng Đinh Dật còn dạy đứa bé trong lòng, bảo nó hãy nhìn cho rõ ân nhân cứu mạng, vân vân. Cậu bé Thẩm Tuấn cũng “a a” theo mẹ, vì thế, tuy đường đến bệnh viện khá xa nhưng cũng không đến nỗi buồn tẻ.
Từ nhỏ đến lớn Vệ Tử chưa từng mắc bệnh gì, khi chuyển mùa, đa số ai cũng bị cảm cúm, chỉ có Vệ Tử vẫn không sao, cô vẫn khỏe như vâm hết lấy thuốc giúp cho người này lại lấy nước hộ người kia, thậm chí từng bị Dương Sương nói với giọng châm chọc xen lẫn ghen tỵ: “Các cậu đã gặp kẻ ngốc bị cảm bao giờ chưa? Kẻ ngốc và ngu đần thì không bao giờ bị bệnh!”.
Hơn hai mươi tuổi rồi cô mới chỉ nằm viện có hai lần, mà đều trong tháng này, không biết từ nay về sau cô có thể đề nghị Dương Sương xóa bỏ cho cái biệt hiệu là kẻ ngốc hay chưa? Vệ Tử thầm tự chế nhạo mình. Có điều, lần này khác với lần say rượu trước, nếu cho cô cơ hội làm lại thì cô sẽ vẫn hành động như vậy, nhìn bộ dạng hoạt bát của đứa bé khi được trở về lòng mẹ, bỗng nhiên cô có một cảm giác rất lạ, cô thấy mình là một người có ích, có thể giúp một người, không, là giúp cả một gia đình bằng chính khả năng của mình.
Nhất là khi tới cổng bệnh viện, một nữ bác sĩ tầm trung niên, trông rất có uy quyền vội vã xông tới, chỉ huy các y tá khênh cáng ra, rồi sau đó, đầu tiên là kiểm tra tình hình vết thương của Vệ Tử, giao cho người phụ trách có liên quan xong thì đón lấy đứa bé từ trong lòng Đinh Dật, nói: “Ôi, cháu yêu quý của bà, khổ thân cháu tôi!”, rồi quay sang mắng Đinh Dật: “Con đúng là đồ ngốc, nếu cháu ngoại của mẹ mà xảy ra chuyện gì thì mẹ sẽ không tha cho con đâu!”
Thì ra, nữ bác sĩ đó là mẹ của Đinh Dật, trông bà rất nhã nhặn và xinh đẹp, nhưng không ngờ khi bà mắng cũng rất đáng sợ, Đinh Dật biết mình sai nên mặc cho bà mắng.
Trong lúc được mọi người khiêng ra khỏi xe cứu thương, Vệ Tử nghiêng đầu nhìn cánh cổng của bệnh viện, rồi cô giật thót mình, tim đập thình thịch, đây chính là bệnh viện cô tới kiểm tra sức khỏe, cũng là bệnh viện mà Thời Viễn đang thực tập.
Vệ Tử rên lên một tiếng, lần trước thì say rượu, lần này thì bị đánh, không lẽ ông trời cứ nhất định bắt cô phải xuất hiện trước mặt Thời Viễn trong những bộ dạng như thế?
Nhưng sau đó, sự thật chứng minh cô đã quá lo xa rồi, vừa vào viện, cô liền được kiểm tra toàn thể từ đầu đến chân, sau khi xác định chỉ bị thương ngoài da, cô được chuyển đến khoa ngoại, được ở một phòng riêng, không hề chạm mặt với Thời Viễn.
Nhưng đó cũng chỉ là chuyện không sớm thì muộn, đã gọi điện thông báo cho mẹ, mẹ tới rồi, Thời Viễn cũng sẽ không phải chờ lâu. Không hiểu vì sao, tuy số lần qua lại không nhiều nhưng Vệ Tử có thể khẳng định Thời Viễn quan tâm đến cô, ngoài anh ra, người quan tâm đến cô còn có Nhiệm Nam Hoa, vì giữa họ có mối nợ nần chưa thanh toán xong. Anh ta là luật sư, lại thêm tính cách của một người lòng dạ hẹp hòi, cô không thể nào dây dưa nợ nần được.
Nghĩ tới Nhiệm Nam Hoa, Vệ Tử bất giác chau mày, anh ta còn nói mình phải làm việc cho anh ta để trừ nợ dần, bây giờ bị thương thế này sao làm việc được đây? Có nên nói với anh ta không? Đây quả là một vấn đề, nếu thực sự không được nữa thì cô đành nghiến răng trả tiền cho anh ta vậy, rồi mượn tạm tiền của người khác để trang trải phí sinh hoạt, xem ra lương của Dương Sương và Vũ Di cũng không thấp.
Đến giờ cho phép thăm bệnh nhân, Vệ Tử nhìn thấy mẹ lao vào phòng bệnh, điệu bộ cực kỳ lo lắng, cùng đi với bà là mẹ của Đinh Dật.
Nhìn thấy con gái bị băng bó khắp người, Hà Linh Tố sững sờ, bà thực sự không nghĩ con gái mình lại bị thương nặng đến thế!
Mẹ của Đinh Dật - Kỷ Vân nhìn thấy mắt mẹ Vệ Tử đỏ hoe, vội lên tiếng an ủi: “May mà đều là vết thương ngoài da, vừa kiểm tra rồi, không bị thương nội tạng hay xương cốt gì cả, đúng là trong cái rủi có cái may. Cô ấy bị thương vì cứu con cháu gia đình chúng tôi, cả gia đình chúng tôi đều rất cảm kích và lấy làm áy náy. Nếu bà có yêu cầu gì xin cứ nói ra, chúng tôi sẽ hết lòng chăm sóc cô ấy.”
Hà Linh Tố vì xót con, vốn trong lòng không khỏi thấy oán trách, nhưng khi nghe những lời nói chân thành này lại cảm thấy hơi lúng túng, bèn nói một cách lịch sự: “Nếu ai gặp phải chuyện này cũng không thể để yên được, đứa bé không sao là tốt rồi.”
Đinh Dật đứng bên tiếp lời, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Cô chưa biết đấy thôi