Ánh mắt của anh trầm tĩnh mà thâm thúy, mang theo sức thuyết phục khiến người khác phải làm.
Thư Tình cúi đầu nhìn chân, mãi lúc sau mới nhỏ giọng nói một câu: “Em biết rồi”.
Cố Chi đi tới một bên, nhìn cô đi tới bên cạnh giường bệnh, sau đó nhỏ giọng hỏi Dư Trì Sâm: “Cậu có đau không?”.
Dư Trì Sâm chỉ kém nước khóc rống lên chảy nước mắt, giống như cô vợ nhỏ dùng tay phải không bị thương lau nước mắt, “Đau đến nỗi không muốn sống rồi....”.
“Vậy thì cậu đi chết đi!”. Cửa phòng bệnh đột nhiên truyền đến một giọng nói, mặt Tần Khả Vi đỏ lên, nổi giận đùng đúng rống lên một câu.
Ánh mắt Dư Trì Sâm sẽ nhắm lại.
Thần ơi, lại một người nữa.....
*
Cơm trưa là cơm Cố Chi mang từ phòng ăn bệnh viện về, nhân lúc anh không có ở đó, Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm đều đem hướng câu chuyện chuyển về phía Thư Tình.
Đối mặt với hai người bọn họ, Thư Tình cũng không cần thiết phải che che giấu giấu, vì vậy cô tóm tắt đơn giản mọi chuyện đã xảy ra, dĩ nhiên một chút vấn đề khiến người ta suy nghĩ xa xôi đã được cô tỉnh lược.
Ví như tối qua hai người họ ngủ chung một phòng.
Dù sao Cố Chi vẫn là thầy của bọn họ, về chuyện của anh, Thư Tình nói cũng có chỗ cố kỵ.
Tần Khả Vi chắt lưỡi hít hà, “Hơn nửa đêm còn tới tìm cậu, đã sớm vượt qua phạm vi một thầy giáo đối với học sinh? Chẳng lẽ.....”. Cô quan sát trên dưới Thư Tình vài lần. “Chẳng lẽ thầy Cố bị đục thủy tinh thể rồi?”.
Thư Tình nghiêm mặt, vừa nhìn ra ngoài cửa, lo lắng Cố Chi sẽ trở lại, vừa làm bộ xắn tay áo đánh người, “Lời như vậy ít nói càn đi!”.
Nhưng trong đáy lòng lại có một chút kích động.
Không kiềm chế được phần không yên tĩnh và mong đợi.
Sau khi Cố Chi đưa cơm tới thì nhận được một cuộc điện thoại, ở bệnh viện có một ca bệnh quan trọng cần anh tham dự.
Trước khi đi, anh nói với Thư Tình một tiếng: “Tối nay liên lạc”.
Sau khi tay Dư Trì Sâm bó bột lại là có thể xuất viện, nhưng bộ dạng này cậu không dám về nhà, sống chết cũng cầu xin Thư Tình và Tần Khả Vi chứa chấp cậu.
Thư Tình cười cười: “Xin lỗi, thức ăn của nhà tớ không nuôi nổi động vật ăn thịt. Tự cậu ở viện vài ngày, dưỡng tốt những vết thương trên mặt, xong chỗ đó thì lại về. Tay này nói ngã cũng được, đụng cũng được, tóm lại phải về nhà khai báo rõ ràng với ba mẹ”.
Tần Khả Vi gật đầu: “Trên đường tớ đến đây đã gọi điện cho mẹ cậu, nói cậu đến nhà tớ chơi mấy ngày, Thư Tình nói đúng, vết thương trên mặt lành thì cậu về đi, đừng để ba mẹ cậu lo lắng”.
Không ai thu lưu, Dư Trì Sâm đành phải chấp nhận sự sắp xếp như vậy.
Lúc đi đến phòng làm việc của bác sĩ, lại nghe thấy Dịch Thính Phong cười nói: “Thầy Cố của các em đã thanh toán hết”.
Thư Tình ngẩn ra, lại ngẫu nhiên cảm thấy đây là việc Cố Chi sẽ làm, ở trong dự liệu của cô.
Tần Khả Vi vất vả chạy tới thành phố A, trước mắt thì thấy Dư Trì Sâm không có gì đáng ngại, cũng phải trở về giúp mẹ trông cửa hàng, mẹ của cô ấy mở một cái siêu thị nhỏ, gần đây có một nhân viên trong cửa hàng nghỉ sinh con, trong cửa hàng cũng cực kỳ bận rộn.
Thư Tình ở lại với Dư Trì Sâm một buổi chiều, buổi tối ăn cơm ở phòng ăn bệnh viện, cuối cùng còn không gọi điện thoại cho Cố Chi.
Cô ngồi trên ghế salon phòng bệnh, nói về Cố Chi với Dư Trì Sâm, dường như là thử dò xét hỏi cậu: “Cậu có cảm thấy thầy ấy đối với tớ rất tốt không?”.
“Thầy ấy đối với ai cũng rất tốt”.
“Nhưng Tần Khả Vi cũng nói, buổi tối thầy còn lái xe đến đó tìm tớ....”. Thư Tình hơi chần chừ, “Nếu như đổi lại là cậu, cậu sẽ làm như vậy với học sinh của mình sao?”.
“Sao cậu không hỏi một chút, nếu như đổi lại không phải là cậu, thầy ấy có làm như vậy không?”. Dư Trì Sâm nói toạc ra tiếng lòng của cô, ngoài dự liệu là không nói chuyện theo kiểu mượn đề tài, “Có chuyện cậu có thể không biết, mấy ngày trước lễ giáng sinh thầy có xin nghỉ một lần, không đến dạy bọn tớ. Lúc tớ đang trực thì nghe cô chủ nhiệm bộ môn nói, buổi tối hôm trước, sau khi thầy dạy xong lớp song ngữ, lúc về nhà trời lại mưa to, lúc thầy đang đi trên đường 3 thì gặp một chiếc xe ô tô bình ắc quy bị hết, thầy đội mưa dùng động cơ kéo xe đi vòng hai đường đến cửa hàng sửa xe”.
Dư Trì Sâm nói, lúc đó trời lạnh như vậy, thầy cưỡi mô tô chỉ mặc một cái áo mưa, đi qua nhà mà không vào, lặng lẽ giúp người ta đưa xe đến cửa hàng sửa xe, dính mưa hơn nửa giờ.
Cuối cùng ngày hôm sau cảm nặng, lúc này mới xin nghỉ ốm.
Cậu ngẩng đầu nhìn Thư Tình, “Có người thoạt nhìn cao cao tại thượng nhưng đợi đến khi cậu tiếp xúc lại có cảm giác như người đó cách cậu rất gần. Người đó đối tốt với cậu, lòng cậu có cảm kích, người đó ưu tú như vậy, cậu có sự ngưỡng mộ, thật ra điều đó rất bình thường. Nhưng cậu cũng phải biết, người đó không chỉ tốt với mình cậu mà là đối tốt với tất cả mọi người, thậm chí là một người xa lạ”.
Thư Tình nhìn bộ dạng hiếm khi nghiêm túc của cậu, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì.
Dư Trì Sâm nhìn bức tường trắng, nhỏ giọng nói một câu, “Nhưng rốt cuộc cách cậu gần hay xa, không phải do cậu quyết định, rất có thể quay đầu lại, tất cả chỉ là ảo giác của cậu.... từ đầu đến cuối đều không phải người của cùng một thế giới”.
Cậu nói xong, cuối cùng lại vòng qua người mình.
Thư Tình không có lời nào để nói, nhìn màn hình điện thoại di động ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng không liên lạc với anh như lời anh nói.
Bởi vì cô phát hiện ra mình không tìm được lý do để liên lạc với anh.
Nếu như theo lời của Dư Trì Sâm, cô phải thấy ánh sáng của anh một lần, thật ra anh nhìn qua thì tự phụ xa cách nhưng lại có trái tim ấm áp, nguyện ý vì một người xa lạ dầm mưa ngã bệnh.
Phần yêu thích và ngưỡng mộ anh ở trong lòng cô lại sâu thêm vài phần.
Nhưng lời nói này cũng đánh thức cô, anh tốt với cô, có lẽ thật sự chỉ vì thói quen.
Trong phòng bệnh nhất thời yên lặng, không có ai nói chuyện.
Cũng lúc đó, Cố Chi đứng dười tầng một của bệnh viện, ngẩng đầu nhìn ánh sáng đơn độc ở căn phòng, lấy điện thoại di động ra tìm được số điện thoại.
Thư Tình bắt máy điện thoại, trong lòng rất phức tạp.
Cô nghe Cố Chi nói với giọng trầm ổn dễ nghe: “Em định làm ổ trên ghế salon phòng bệnh một đêm sao?”.
“.....”.
“Đi thôi, tôi sẽ từ bi thu lưu em một đêm, nhưng mà lần này tôi muốn thu tiền phòng”.
“.... Vậy em thấy làm ổ ở ghế salon có vẻ khá”. Cô ngồi đến nỗi thắt lưng cũng đau, vì vậy đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, “Em rất nghèo, không trả nổi ——”.
Tiếng nói ngừng lại.
Dưới ánh đèn đường dịu dàng, người đàn ông cầm điện thoại di động nói chuyện với cô, bóng dáng bị đèn đường kéo vừa dài vừa nhỏ.
Mùa đông thường tối sớm, mới hơn bảy giờ thôi nhưng màn đêm đã buông xuống rồi.
Nhưng anh yên lặng đứng ở nơi đó, không hề bị ảnh hưởng bởi quang cảnh xung quanh.
Cậu bé trong cửa hàng ăn ở lầu một chạy tới chạy lui trên khoảng đất trống, lại không may té ngã, anh nhanh chóng đi tới đỡ cậu bé lên, nhẹ giọng hỏi một câu: “Ngã có đau không?”.
Cậu bé lắc đầu chạy đi.
Cố Chi đứng dậy, khẽ cười mấy tiếng, “Nói đến tiền có vẻ hơi khiếm nhã? Tôi vừa mới xong hết, còn chưa ăn cơm, nếu như cảm thấy thiếu tôi thì em mau mời tôi một bữa tiệc lớn đi”.
Thư Tình không lên tiếng, cứ kinh ngạc đứng nhìn anh từ cửa sổ lầu ba.
Quả nhiên anh là người tốt, đối với ai cũng tốt.
Mà người đàn ông đứng dưới lầu dường như cũng nhận ra được cái gì, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía lầu ba.
Thư Tình cảm thấy Dư Trì Sâm ở sau lưng nhìn mình với ánh mắt nặng nề, vì vậy cô rất tự giác nói: “.... Thầy Cố, thầy về nhà ăn cơm đi, em ở đây với Dư Trì Sâm là được rồi”.
Hai người nhìn nhau gần ba giây, cô nghe người ở đầu dây bên kia từ tốn nói một câu: “Tôi biết, vậy thì mì thịt bò đi”.
“.....”.
***
Đoạn kịch nhỏ: Thầy Cố sưu tầm [mùa thứ hai]
Mẩu chuyện 1:
Tác giả: Bạn trai chính thức, thầy Cố, lúc nào thì cậu thăng cấp trở thành bạn trai chính thức?
Cố Chi (liếc về phía Thư Tình): Không phải cái này nên hỏi cô ấy sao?
Tác giả chuyển ống kính sang Thư Tình.
Thư Tình (tức giận): Anh ấy không tỏ tình! Sao lại thăng cấp được?
Cố Chi (bình tĩnh): Tỏ tình? Đây không phải là phong cách của tôi. (Ngẩng đầu nhìn tác giả, ánh mắt híp lại) Cô đang tính toán cái gì? Tôi nói cho cô biết, nếu như viết loạn thì tôi sẽ mổ bụng.
Tác giả: ... Những từ này sao quen tai vậy? Vai nam chính cũng thế, chuyện kể lại sẽ BE (Bad Ending)... tôi không muốn..... T-T
Cố Chi: Cô nghĩ nhiều quá, ý tôi là cắt suy nghĩ trong lòng của cô.
Mẩu chuyện 2:
Tác giả: Xin hỏi thầy Cố, khi nào thầy sẽ làm một ít chuyện không đơn thuần với đứa nhỏ này?
Cố Chi: Khi nào tôi lột sạch cô ấy ra.
Tác giả: Đừng cụ thể như vậy =_= cậu hãy nói một thời gian đại khái.
Cố Chi: A, trước khi kết thúc toàn bộ truyện.
Tác giả: *Lau mồ hôi* có thể đừng đùa giỡn tôi được không? Cậu có thể tôn trọng tâm tình của một ký giả không?
Cố Chi (lạnh lùng nhìn): Là tôi lên giường hay cô lên giường? Cô có thể tôn trọng tâm tình của người trong cuộc bị thờ ờ nhìn yêu yêu rồi còn phải trả lời những vấn đề khiêu chiến sự thông minh của loài người này không?
Lần phỏng vấn này, lòng của tác giả nặng nề rơi xuống đáy màn.