Cô không biết thầy Cố có tin lời cô hay không,…. Mặc dù ném đồ linh tinh không phải là chuyện gì lớn, nhưng anh vốn không có ấn tượng tốt với cô, lần này sợ rằng lại càng xấu.
Thư Tình có chút dở khóc dở cười, vừa mới vào học không bao lâu nhưng khéo cô đã trở thành học sinh có hạnh kiểm xấu nhất trong mắt thầy Cố rồi.
******
Các trường đại học thường khai giảng khá là muộn, phải khoảng ngày mười mấy tháng chín, vì vậy mới học được có mấy tuần thì đã tới ngày nghỉ quốc khánh dài, khiến một đám học sinh mừng rỡ kêu hoan hô trong kí túc xá. Thật ra thì buổi tối trước ngày nghỉ, có rất nhiều người đã có ý định chuồn êm, nhưng cán bộ kiểm tra kỷ luật đều đến kiểm tra phòng ngủ, nếu như bị kiểm tra ra là về trước thì sẽ xử phạt cảnh cáo không cần nói nhiều.
Vì vậy trong tiếng hoan hô còn xen lẫn vài tiếng oán trách, đặc biệt là những người chiều hôm đó không có lớp, còn phải cố ở lại cho đến sáu rưỡi sáng ngày hôm sau ký túc xá mở cửa mới có thể đi về.
Chỉ là cũng có một vài người vui vẻ, giống như Tần Khả Vi, cô ấy không phải là người của thành phố này, nhà cũng ở xa, dù sao nghỉ cô ấy cũng lười về nhà, nhìn đám người kia vui buồn lẫn lộn, trong lòng cô lại rất vui vẻ.
Thư Tình đối với vẻ mặt hả hê của cô thì tức sùi bọt mép, cắn răng nghiến lợi, bởi vì nhà của Thư Tình ở thành phố bên cạnh, đi xe của trường đến trạm xe tổng hợp, sau đó cô bắt xe bus là có thể trở về nhà, trước sau không đến hai giờ.
“Cậu xem, ngay cả ông trời cũng muốn cậu ở lại với tớ một đêm. Tiểu mỹ nhân, làm sao mà vội vã vậy? Nàng hãy ở lại đây phục vụ tốt cho gia một đêm”. Tần Khả Vi niết gương mặt của cô.
“Muốn Lãm Từ sống lại thì trước tiên đưa Kim Cương Toản ra đây cho tớ coi”. Thư Tình đánh giá cô từ trên xuống dưới, dừng lại giữa hai chân một cách xấu xa, trên tay cũng không rảnh rỗi, thuận tay ôm một túi dương mai trên bàn xé ra, lấy một quả ném vào miệng.
“Quả nhiên đủ bỉ ổi, tớ nói cả người cậu tràn đầy bạo khí mà cậu còn không thừa nhận!”. Tần Khả Vi nhào lên giành ăn, “Đồ ăn thì cùng hưởng”.
“Ơ, đã làm tổn thương tớ còn muốn ăn của tớ à, cậu nghĩ hay vậy!” Thư Tình và Tần Khả Vi đùa giỡn một chút nhưng sau đó vẫn đưa gói dương mai qua.
Điều kiện phòng ngủ ở đại học C rất tốt, ngoại trừ việc toilet là chung cho mỗi tầng thì các điều kiện sinh hoạt cũng rất tốt, giường trên là giường, bên dưới là bàn học và tủ quần áo, trên mặt bàn là giá sách. Điểm không tốt duy nhất là không có điều hòa, sáu người trong một căn phòng chỉ có một cái quạt điện, giường của Thư Tình ở bên trái cửa ra vào, gió thổi không tới.
May mà bây giờ là mùa thu, cô và Tần Khả Vĩ nằm sấp ở trên bàn nói chuyện linh tinh nhàm chán.
“Vừa mới vào đại học, tớ nghe người ta nói chuyên ngành tiếng Anh chính là học chuyên nghiệp, tớ còn gấp, nhiệt tình dâng cao cảm thấy sau này nhất định tớ có thể học rất tốt, sau bốn năm nhất định sẽ xem phim Mỹ không có gì trở ngại. Cuối cùng hết năm nhất ngây ngô dại dột, tớ lại phát hiện lượng từ ngữ hình như còn ít dần……”. Tần Khả Vi thở dài, “Quả nhiên là giai đoạn sau của học ngôn ngữ thì phải dựa hoàn toàn vào mình, đừng hy vọng là đi học có thể học thêm chút gì”.
Thư Tình hiểu rất rõ điểm này, cô gật đầu: “Nhưng mà cũng may, học kỳ này có tiếng Pháp, học một ngôn ngữ mới cũng khá thú vị”.
“Nhưng thật ra, thầy giáo mới có vẻ thú vị”. Tần Khả Vi cười, “Cô chủ nhiệm bộ môn khá xinh đẹp, thầy Cố thì không cần nói, lần trước tớ đưa ảnh chụp của thầy cho bạn học cấp 3 của tớ xem, các cô ấy còn nói hôm nào sẽ bắt xe buýt ngồi ba tiếng để đến trường mình nghe thầy giảng bài đấy. Tất nhiên là tớ từ chối rồi, cậu cũng biết Vệ Giới, một trong bốn mỹ nam chết như thế nào rồi”.
Thư Tình cười thành tiếng, đương nhiên là cô biết, không phải là Vệ Giới đi từ quê lên kinh thành, bởi vì xinh đẹp nổi danh cho nên hấp dẫn vô số người dân, trên đường vây kín đến nỗi nước chảy không lọt, kết quả Vệ Giới bị nhìn đến nỗi về nhà sinh bệnh rồi chết sao?
Cười thì cười nhưng khi nghe cô bạn nói vậy, Thư Tình chợt nhớ tới cái gì, quay đầu sang hỏi, “Đúng rồi, cậu có thấy thầy Cố có thành kiến với tớ không?”.
Tần Khả Vi sửng sốt: “Thành kiến gì?”.
“Thì.... thầy giống như là luôn nhằm vào tớ. Ví dụ như mỗi lần tớ cảm thấy thầy sẽ gọi tớ trả lời câu hỏi, lúc tớ giơ tay lên thì thầy đều không nhìn đến, cuối cùng tớ vừa bỏ tay xuống thì thầy lại gọi tớ. Còn có, mỗi lần nói chuyện với cậu đều rất hòa nhã, mỗi lần nói chuyện với tớ đều....”. Cô suy nghĩ một chút, tổng kết bốn chữ “tiếu lý tàng đao”.
“Cậu nghĩ nhiều quá”. Tần Khả Vi khẳng định nói.
Cô ấy chắc chắn như vậy khiến Thư Tình lại do dự, phun hột quả dương mai ra, hỏi: “Đúng là tớ nghĩ nhiều quá sao?”.
“Nhất định là cậu nghĩ nhiều, thầy Cố là nam thần không dính khói bụi trần gian rồi, làm sao có thể chú ý mảnh vụn như cậu? Cho nên cậu đừng nghĩ thầy đối với cậu có vài phần coi trọng, đây nhất định là ảo giác”. Tần Khả Vi kết luận, “Cậu chỉ là dát vàng lên mặt mình, tự luyến nghĩ rằng cả thế giới đều đối xử đặc biệt với cậu”.
Thư Tình cắn răng một cái, đoạt lại túi dương mai trong tay cô ấy, “Cậu lăn đi tìm nam thần mời cậu ăn đi”.
Khi Thư Tình bưng chậu nước đi rửa mặt, bàn chải đánh răng vừa đưa vào trong miệng thì đúng lúc nghe được tiếng nói chuyện đằng sau lưng, trong lúc nói chuyện hình như còn nhắc tới ba chữ “thầy Cố”, động tác trên tay cô dừng lại, tai dựng đứng lên.
Đứng ở vòi nước phía sau, một bạn nữ chuyên ngành tiếng Pháp nói: “Tớ nghe nói thầy Cố đã có bạn gái, là nghiên cứu sinh tốt nghiệp đại học A, hình như cũng là chuyên ngành tiếng Pháp”.
Một bạn khác nói: “Đó không phải là điều bình thường sao? Thầy đã bằng đó tuổi rồi, điều kiện lại tốt như vậy, làm sao có thể độc thân được”.
“Haiz, vậy mà tớ còn nghĩ sẽ học giỏi tiếng Pháp, sau đó thầy ấy sẽ chú ý đến tớ, ai ngờ thầy lại có bạn gái rồi”. Bạn gái đó rất tiếc nuối, sau đó lại tự động viên mình, “Nhưng mà không sao, dù sao thì thầy ấy cũng sẽ không chú ý đến tớ nên sớm vung kiếm chặt đứt tơ tưởng cũng tốt”.
Thư Tình bị câu nói, “vung kiếm chặt đứt tơ tưởng” chọc cười, ngụm nước trong miệng phun ra ngoài. Hai nữ sinh quay đầu lại nhìn cô một cái, cô vội vàng cắm đầu cắm cổ đánh răng xong, tùy tiện rửa mặt sau đó bưng chậu về phòng ngủ.
Sau khi trở về phòng ngủ, Thư Tình lên mạng, nhìn thấy Dư Trì Sâm đang online trên QQ, cô suy nghĩ một chút, nhắn, “Cậu có biết khóa trước lớp tiếng Pháp chuyên ngành tốt nghiệp ra sao không?”.
Bên kia dừng một chút rồi trả lời: Không biết, chỉ nghe nói là tỷ lệ làm việc rất cao, còn có hai nữ sinh làm việc trong đại sứ quán Pháp.
Thư Tình thần thần bí bí nói: Tớ biết rõ nguyên nhân.
Dư Trì Sâm viết đúng một câu: Nói!
Thư Tình: học là vì nam thần!
Dư Trì Sâm: ????
Thư Tình gõ nhanh: sao cái gì, nam thần Cố Chi chính là niềm khích lệ để bộ môn tiếng Pháp đi về phía huy hoàng, đi về phía thành công, tiến về một tương lai tốt đẹp.
Cô nghĩ một chút, lại viết thêm một câu: Cố gắng lên, bạn hiền, cậu cũng có thể!