Động tác Cố Chi dừng lại trong chốc lát, giữ nguyên động tác như vậy trong vài giây, sau đó lại nghiêng đầu nhìn Dư Trì Sâm, giống như là hiểu ra cái gì.
Anh đạp ga, chiếc mô tô uy phong lẫm lẫm biến mất khỏi tầm mắt hai người, mất hút ở ngõ rẽ.
Thư Tình vừa đi vừa hỏi, “Thầy Cố? Là thầy Cố nào?”.
“Là thầy giáo tiếng Pháp cơ bản của bọn tớ kỳ này, lần trước tớ lên văn phòng đã gặp thầy ấy”.
“Nhìn còn rất trẻ”.
“Đúng vậy, vừa học thạc sĩ ở bên Pháp xong thì về trường làm giáo sư luôn, cho nên mới còn trẻ như vậy. Nghe nói thầy ấy từng nhận được học bổng của chính phủ Pháp, ngoài ra còn là một nhân vật truyền kỳ, vậy mà cậu lại không biết, đúng là uổng công lăn lộn một năm trong trường”. Dư Trì Sâm rốt cuộc cũng bắt đến nhược điểm của Thư Tình, tranh thủ cười cô.
Thư Tình xì một tiếng, tám lạng nửa cân, nói lại, “Người lấy được học bổng cũng đâu phải cậu, cậu đắc ý cái gì? Chẳng lẽ cậu coi trọng thầy Cố, quyết định kim phong ngọc lộ nhất tương phùng 0, gần quan được ban lộc? Nhưng mà cậu có nghĩ đến thầy giáo của các cậu khí phách như vậy, sợ là không phải cùng loại người với cậu, cậu nên nghĩ kỹ, đừng để chưa ra trận đã chết, từ sau quân vương chả lâm triều”.
0Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng: Trích trong bài “Thước kiều tiên”.
Dư Trì Sâm nặn từ trong kẽ răng một câu, “Hừ, miệng cậu phun ngà voi một lần thì sẽ chết à?”.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chuẩn bị tới chỗ rẽ, tiếng nói hơi lớn, quấy rầy đến người đang mua đồ ở cửa hàng tiện lợi.
Cố Chi ngồi trên mô tô, dùng một chân chống, đang đợi ông chủ mang đồ ra cho anh, lúc này ánh mắt anh nhìn thẳng vào bọn họ.
Bởi vì phải mua đồ cho nên anh lấy mũ xuống ôm trên tay. Cho nên bây giờ Thư Tình mới thấy được toàn bộ diện mạo của anh.
Mặt mũi thanh tuyển, khuôn mặt lịch sự tao nhã, ánh mắt đen nhanh sáng ngời, người ta nhìn vào sẽ nghĩ đó là một viên đá quý đắt tiền.
Trong nháy mắt đó, Thư Tình rất kinh ngạc, không chỉ vì diện mạo của anh, mà còn bởi vì ánh mắt anh nhìn cô dường như không được tốt…. Cô đoán chắc là anh đã nghe được đoạn đối thoại của cô và Dư Trì Sâm.
Phụt, có lẽ anh cũng biết người bắt đầu là Dư Trì Sâm rồi…
Dư Trì Sâm cũng vừa nghĩ đến điểm này, sắc mặt suy sụp hẳn, nhưng vẫn phải nở nụ cười tươi: “A, thầy Cố, thầy còn chưa về sao?”.
Đúng lúc này ông chủ cửa hàng tiện lợi mang túi sữa chua đi ra, đưa cho Cố Chi: “Thầy Cố, tổng cộng là mười hộp, đều là vị mà thầy muốn”.
Cố Chi nhận lấy đồ, trả tiền, sau đó khởi động mô tô đi, khi hắn đi thì hai người kia đã đi xa, nhìn bóng lưng cũng biết hai người đó còn đang cãi nhau.
Dư Trì Sâm oán trách Thư Tình làm cậu có ấn tượng xấu trước mặt thầy giáo, Thư Tình cười tủm tỉm hỏi cậu ta: “Cậu muốn có ấn tượng tốt làm cái gì? Chẳng lẽ cậu thật sự muốn cùng thầy Cố ‘kim phong ngọc lộ, nhân gian vô sổ’0?”.
0 Vẫn là câu nói trong bài thơ Thước kiều tiên.
Cái gì có thể nhịn, chứ cái này thì không thể nhịn.