Trong màn đêm tĩnh mịch, bất kỳ một tiếng động nào cũng làm tôi tỉnh giấc, dù chỉ là tiếng điện thoại rung. Tôi mở mắt, trời còn mờ sáng, cả căn phòng nhuốm màu xám tro.
Vào giờ này, ai còn có thể gọi điện cho Lucia chứ?
Cô ấy cố nói nhỏ nhưng tôi vốn rất nhạy cảm với âm thanh, vẫn mang máng nghe thấy những lời đối thoại.
“Ngủ rồi à...”
“...”
“Không nhận ra có gì khác thường...”
“...”
“... nói là... muốn tôi mời luật sư cho cô ấy, muốn tư vấn...”
“...”
“Tôi hiểu rồi.”
“...”
“Chân... hình như bị trẹo, tôi thấy cô ấy xoa hồi lâu...”
“...”
“Vâng, tôi sẽ làm...”
Tôi khẽ than thở, đêm tối lạnh lẽo đến vậy, ở nơi nào đó trong con tim yếu đuối đã bị kiểu lặng lẽ, âm thầm quan tâm, thăm hỏi của Mạnh Huân cảm hóa.
Mấy tháng nay, tôi có thể nhìn thấy những thứ nhỏ nhặt nhất mà anh ta làm vì tôi nhưng tôi luôn cảm thấy sự theo đuổi đó quá giả tạo.
Đúng vào buổi ban mai tĩnh mịch, mấy lời thăm hỏi nhẹ nhàng mới khiến tôi cảm nhận được sự quan tâm mãnh liệt và chân thành đến nhường nào.
Mạnh Huân... Người như anh ta quả thật chẳng có điểm gì để chê trách, ông trời thật tốt với anh ta, mọi ưu điểm đều ban tặng cho anh ta. Tại sao tôi không yêu anh ta?
Tôi nằm trên giường nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân tôi không yêu anh ta...
... Bởi vì anh ta không phải là Hàn Trạc Thần.
Buổi sáng, khi mới tỉnh ngủ, Lucia nói với tôi rằng cô ấy đã giúp tôi hẹn luật sư, một tiếng sau gặp nhau ở quán cà phê gần đây.
Tôi lập tức làm vệ sinh cá nhân, buộc mái tóc dài lại, mặc chiếc quần bò yêu thích và áo sơ mi cotton.
Tôi soi gương, mỉm cười, tự nói với mình: “Mình mới hai mươi tuổi, còn rất trẻ mà.”
Tôi vừa bước ra khỏi phòng, đang nghĩ nên đối mặt với cuộc sống tốt đẹp phía trước như thế nào thì một đám người lạ mặt không biết mọc từ đâu ra, bao vây tôi.
“Hàn tiểu thư, xin hỏi cô và Mạnh Huân của công ty giải trí có mối quan hệ như thế nào?”
Tôi đang suy nghĩ nên trả lời ra sao thì họ hỏi dồn dập hết câu này đến câu khác.
“Tại sao cô lại chơi đàn trong bữa tiệc sinh nhật của Mạnh Huân? Có phải cô là “thiên thần” huyền bí mà công ty giải trí đã không tiếc tiền của đầu tư, lăng xê không?”
“Tối qua cô gọi Hàn Trạc Thần là “bố”, ông ấy có thật là bố của cô không?”
“Nghe nói cô và Mạnh Huân đang hẹn hò, có thật như vậy không?”
“...”
Ồn ào quá, ồn ào đến mức tôi không thể suy nghĩ.
Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc nói với họ: “Hãy làm ơn từng người hỏi một, tôi không nghe rõ.”
Một người tranh nói trước: “Cô có phải là con riêng của Hàn Trạc Thần không? Nghe nói Hàn Trạc Thần chưa từng kết hôn.”
Câu hỏi thật sắc nhọn, trả lời thế nào là cả một vấn đề, không trả lời thì lại như là ngầm thừa nhận, tôi chỉ có thể hỏi ngược lại: “Ai nói rằng ông ấy chưa từng kết hôn?”
“Ông ấy đã kết hôn rồi?”
“Thật không?”
“Tại sao chưa bao giờ nhìn thấy phu nhân của ông ấy?”
“...”
Tôi quên mất đám phóng viên luôn thích suy đoán vô căn cứ, chỉ cần một câu nói mập mờ không rõ của tôi, họ có thể tạo ra rất nhiều câu chuyện kinh thiên động địa.
Tôi cắt đứt kiểu săn tin không dứt này: “Vấn đề này các anh chị đi hỏi ông ấy.”
Lucia bước ra sau tôi, vội vàng chạy đến giải vây: “Xin lỗi! Những việc này Hàn tiểu thư không rõ.”
“Vậy cô và Mạnh Huân có quan hệ gì?” Lại có người hỏi.
“Không có gì...” Tôi dứt khoát trả lời, nhưng có người cứ xuất hiện không đúng lúc, bước ra từ thang máy.
Đám phóng viên lập tức lao đến, không ngừng chụp ảnh, vui sướng như nhìn thấy một bức họa kinh điển của thế kỷ.
Tôi bị một phóng viên huých phải, mắt cá chân đau nhói, phải cắn chặt môi mới không kêu lên.
Lucia vội đỡ tôi, vô cùng lo lắng hỏi: “Thiên Thiên, chân cô không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, xem ra lại mất một tháng không thể bước xuống giường đi lại bình thường rồi.
Mạnh Huân thoát ra khỏi vòng vây của đám phóng viên đang rất ồn ào, bước tới, nói: “Không thể tiết lộ.”
Đúng là anh ta đã không nói điều gì, nhưng những hành động bảo vệ tôi của anh ta chính là lời tuyên bố rằng: Mối quan hệ của chúng tôi, mọi người không nhìn thấy sao?
Giây phút này, tôi chỉ hy vọng người đến là Hàn Trạc Thần, nếu hắn đến, vệ sĩ của hắn sẽ đẩy đám phóng viên cách xa một mét.
Hắn chỉ cần nói một câu: “Các người cứ hỏi thêm một câu nữa xem!”, đám người đáng ghét ấy nhất định sẽ mất tăm mất dạng.
Nhưng tiếc rằng hắn không thể đến.
Lucia nhìn chân tôi, nói nhỏ với Mạnh Huân: “Anh cứ đưa cô ấy đi trước, để tôi ứng phó với đám phóng viên.”
Cô ấy xoay người nói với họ: “Mạnh tiên sinh đang nói chuyện với Hàn tiểu thư xem ngày mai có nên mở cuộc họp báo hay không, đến lúc đó mọi câu hỏi sẽ được họ thành thật trả lời, trước lúc đó, họ sẽ không đưa ra câu trả lời nào.”
Lời nói của Lucia rất có tác dụng, cánh phóng viên lập tức hỏi cô ấy thời gian và địa điểm. Cô ấy trả lời rất trôi chảy.
Mạnh Huân thừa dịp rảo bước đưa tôi vào trong thang máy.
Tôi tựa vào thang máy, mắt cá chân vì đi quá nhanh mà đau đớn tột độ, đau đến mức mồ hôi chảy ròng.
“Thiên Thiên, chúng ta đính hôn nhé!”
“Đến lúc này rồi mà anh còn có tâm trạng để nói đùa.”
Việc ly hôn của tôi còn chưa biết thế nào mà anh ta còn muốn gây thêm phiền phức cho tôi.
“Anh nói thật đấy!” Anh ta nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng giúp tôi lau mồ hôi. “Anh thực lòng yêu em.”
Tôi chau mày, lắc đầu nhìn anh ta, tại sao anh ta không hỏi tôi xem chân tôi bị thương thế nào?!
Tôi đau đến mức sắp không đứng nổi nữa, đâu còn tâm trí nghe anh ta bộc bạch cõi lòng?
Bỗng một luồng sáng vụt qua, bùng cháy trong trí óc tôi.
So với kiểu suy nghĩ cẩn trọng của Mạnh Huân thì nếu là hắn, vừa mới nhìn thấy tôi sẽ hỏi thăm chân tôi thế nào, không có kiểu biết rõ tôi bị trẹo chân mà vẫn lôi tôi đi nhanh, trừ phi không biết...
Anh ta không biết?
Vậy cuộc điện thoại đó là của ai?
Ánh mắt nhìn xuống dưới của Lucia, kiểu cách nói chuyện của cô ấy với tôi...
Nhớ lại cuộc đối thoại của Lucia, toàn thân tôi như không còn sức lực, khó lòng kìm nén hơi thở gấp gáp.
Là hắn sao?
Hắn đã sớm biết tôi về nước, hắn sắp đặt Lucia bên cạnh tôi, rốt cuộc hắn có mục đích gì?
Muốn giám sát tôi hay là quan tâm tới tôi?
Một loạt câu hỏi quẩn quanh trong trí óc khiến tôi quên mọi việc trước mắt.
Cho tới khi cảm nhận thấy hơi ấm khác thường phủ lên môi, tôi mới giật mình tỉnh lại.
Trong giây phút tôi dùng hết sức đẩy Mạnh Huân ra thì cửa thang máy cũng bật mở.
Tôi đang suy nghĩ có nên cho Mạnh Huân một cái tát không thì bỗng cảm thấy bầu không khí xung quanh vô cùng lạnh lẽo.
Hơi thở của hắn như kéo dài, quanh tròng mắt đen hằn lên những sợi tơ máu, tay hắn nắm chặt đến mức bàn tay trắng bệch như không còn giọt máu.
Tôi kinh hãi, máu như đông lại, suy nghĩ cũng như bị đóng băng, ngay cả sự tức giận vì bị sàm sỡ cũng quên hết sạch.
Xem ra có lẽ hắn muốn xông vào đánh cho tôi và Mạnh Huân một trận nhừ tử để trút hết nỗi hận trong lòng. Là người chồng hợp pháp, hắn hoàn toàn có quyền làm như vậy.
Tôi im lặng chờ đợi cơn lửa giận của hắn bùng nổ để hắn đánh tôi một trận tan tác, tơi bời, nhưng hắn không hề hành động, cứ đứng đó như một pho tượng tuyệt đẹp.
Tình yêu của hắn hoàn toàn tan biến.
Tôi hít một hơi thật sâu, cười mình, bước ra khỏi thang máy, đi qua hắn. Hắn với tay nắm chặt tay tôi.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác đau từ tay lan ra toàn thân, tới từng mạch máu, từng tế bào. Tôi có thể cảm nhận được trái tim mình đau buốt, và trái tim hắn cũng vậy.
Tôi không rút tay ra, cũng không muốn hắn thả tôi ra, sau những lần ngờ vực và xa cách, cái nắm tay này, cảm giác đau này mới là sự quyến luyến của chúng tôi.
Tôi thậm chí còn cảm thấy hai năm xa cách không làm phai nhạt chút tình cảm nào mà chỉ làm cho nỗi nhớ khắc sâu vào tận xương tủy.
“Yêu cầu hôm qua của cô...” Hắn thả tay tôi ra, giọng nói khàn khàn văng vẳng bên tai tôi. “Tôi đồng ý!”
Mắt tôi cay sè, họng bỏng rát. Tôi cố cất tiếng, giải thích hoặc phản bác nhưng tôi không thể thốt ra dù chỉ một từ.
Nếu hắn đánh tôi thì tôi còn có thể đánh lại. Nếu hắn quát mắng tôi, tôi có thể nói: Hai năm trước anh vứt bỏ tôi thì hôm nay có tư cách gì để mắng tôi.
Nhưng hắn không làm như vậy. Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt lạnh lùng đáp trả nụ cười của tôi. Tôi bỗng nhận thấy một điều rất đáng sợ... Tôi yêu hắn, vô cùng yêu hắn!!!
“Tôi đồng ý!” Câu nói bình tĩnh của hắn quả thực rất ra dáng đàn ông!
Kể cả hắn không phải là Hàn Trạc Thần, kể cả không có tám năm trước đây, thì tính cách đàn ông chưa bao giờ chịu nhẫn nhịn, thấy vợ mình hôn kẻ khác mà vẫn giữ phong thái bình tĩnh đã đủ khiến tôi cảm động.
Người đàn ông như Hàn Trạc Thần, kể cả có vứt bỏ tôi một trăm lần thì vẫn có thể khiến tôi một trăm lẻ một lần cảm động vì hắn. Tôi cố dùng dáng vẻ cứng rắn để che lấp sự yếu đuối thì hắn luôn có cách để phá vỡ sự giả tạo đó, dằn vặt cõi lòng tôi.
Tôi nhìn hắn, dành nụ cười rạng rỡ nhất cho hắn.
“Cảm ơn!” Tôi thu lại ánh mắt và nụ cười của mình, đi qua hắn.
Mỗi bước đi, đau buốt đến tận xương. Hận thấu xương thì yêu cũng thấu xương.
Giây phút này hắn đã hoàn toàn buông tay! Từ nay trở đi, đôi bên không còn liên quan đến nhau, không còn đi cùng nhau nữa...
Lúc rời khỏi khách sạn, đối mặt với dòng người đông đúc trên phố, tôi không định rõ được phương hướng, Mạnh Huân bỗng kéo tôi lại: “Thiên Thiên, em...”
Tôi ngắt lời Mạnh Huân: “Tôi sẽ ủy quyền cho luật sư để bàn chuyện hủy hợp đồng với anh.”
Lông mày anh ta chau lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc nhìn tôi: “Tại sao?”
“Anh muốn làm thế nào cũng được, quan hệ của chúng ta cần phải rõ ràng, xảy ra chuyện như hôm nay, tôi không thể tiếp tục hợp tác với anh.”
“Có phải tâm trạng em không tốt?”
“Anh làm ơn tính toán giùm xem tôi cần trả anh bao nhiêu vì phá vỡ hợp đồng.”
“Em bình tĩnh một chút, việc chấm dứt hợp đồng chúng ta sẽ nói sau.”
Tôi nghĩ mình đủ bình tĩnh, nếu không bình tĩnh tôi đã sớm đập cả túi xách lên đầu anh ta mà mắng vào mặt anh ta: “Tôi đã nói với anh biết bao nhiêu lần là tôi đã có chồng, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận anh. Anh dám thừa lúc tôi không để ý mà hôn tôi, lại còn làm việc đó trước mặt chồng tôi.”
Anh ta đưa tay kéo tôi đang định rời khỏi.
“Em và ông ta là bố con?”
Tôi đang định nói với anh ta: Không phải.
Hàn Trạc Thần bước ra khỏi cửa khách sạn, chiếc áo choàng màu đen phấp phới trong gió. Đôi mắt sâu thẳm, u tối lướt nhìn tôi, trái tim tôi bỗng đập mạnh. Tôi không bao giờ từ bỏ được hắn.
Vệ sĩ của hắn vừa mở cửa xe, hắn đang định lên xe thì mấy phóng viên cầm máy ảnh chạy theo hỏi: “Hàn tiên sinh, nghe nói ngài đã kết hôn, chuyện đó có thật không?”
“Tại sao chưa bao giờ thấy phu nhân của ngài xuất hiện?”