ục được hắn như chinh phục được cả thế giới. Điều đó khiến tôi điên cuồng.
Chúng tôi quấn lấy nhau cho đến lúc cả hai rã rời, người tôi như mềm đi, tôi tựa vào vai hắn mà thở gấp.
“Hôm nay anh có thể ngủ bên cạnh em không?” Tôi ôm eo hắn, không nỡ để ánh mắt hắn rời khỏi tôi.”
Chỉ cần em thích, sau này anh đều ngủ bên cạnh em. Bất cứ lúc nào em cần thì có thể sai bảo.”
“Anh đừng có nằm mơ!”
Tôi ngả người vào lòng hắn, hít thở mùi hương trên cơ thể hắn rồi mơ màng. Ngày mai kết hôn rồi, thật tuyệt!
Tôi sung sướng khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh, soi đi soi lại bên gương.
Chị Thu vừa giúp tôi trang điểm lại vừa trách: “Hàn phu nhân, đừng cười nữa, còn cười là chị không trang điểm được!”
Tôi vẫn không nén được tiếng cười.
Cuối cùng cũng trang điểm xong. Tôi kéo chiếc váy trùm sát đất mỉm cười bước đến bên Hàn Trạc Thần đẹp trai khác thường. Tôi sắp chạm tới hạnh phúc mà lòng tôi khát khao bấy lâu. Nhưng tôi lại không thể ngờ được, hắn vốn luôn hiền hòa, nhẹ nhàng như dòng nước bỗng bóp cổ tôi, trợn đôi mắt đỏ ngầu lên hỏi tôi: “Tám năm qua em đều lừa dối anh? Em ở bên anh làm mọi việc đều để đợi cơ hội giết anh?”
Hoa loa kèn nhện đỏ trong tay tôi rơi xuống đất rồi bị hắn giày xéo. Tôi khóc xin hắn tha thứ cho tôi.
Hắn nói: “Không! Mọi điều khác có thể tha thứ, còn tám năm qua em khiến anh động lòng, yêu chiều... Tất cả đều là giả tạo, điều đó thì không thể tha thứ.”
Những ngón tay hắn nắm chặt hơn. Tôi ngước nhìn hắn, nhìn đến khi nước mắt làm nhạt nhòa mọi thứ, cả thế giới tối sầm lại.
Bỗng nhiên thời gian quay ngược lại, tôi nhìn thấy nụ cười ác độc của Hàn Trạc Thần, nghe thấy hắn nói: “Không nghe thấy tao nói gì sao?”
Bố tôi van nài như vậy mà hắn không chút động lòng.
Bố tôi bị bắn chết, mẹ tôi tuyệt vọng ôm lấy xác bố tôi, chết trong lòng ông.
Còn cả anh trai tôi, máu của anh chảy lênh láng.
Tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hoảng sợ ôm lấy trái tim đau nhói, cúi đầu và bỗng nhìn thấy... một khuôn mặt giống hệt trong mơ.
Trong mơ hắn thật đáng sợ, có lẽ hắn luôn là người đáng sợ như vậy. Tôi sợ sệt bước xuống giường, giật lùi về phía sau, bỗng thấy lòng bàn chân trần đau nhói. Tôi cúi đầu nhìn thấy chiếc cặp sách.
Cặp sách của tôi? Con dao của tôi? Chẳng lẽ ông trời thương hại tôi tám năm trời nhẫn nhịn ban cho tôi cơ hội tốt như vậy?
Tôi như nhìn thấy ánh sáng trong bóng đêm mịt mùng, trái tim tôi bị kích động một cách lạ thường. Đầu óc tôi nóng bừng, tôi lấy con dao nhọn từ trong cặp sách ra, tiến đến bên hắn. Đến gần hắn rồi tôi lại nhận ra hắn hoàn toàn không giống trong mơ.
Hắn ngủ an lành đến vậy, lông mày cương nghị biến thành một đường cong hiền hòa, hàng mi rậm khẽ động theo hơi thở, đôi môi mỏng hơi nhô lên, gợi lên những nét gợi cảm, khiến tôi không kìm nổi muốn hôn hắn. Ngón tay hắn... Bờ vai hắn... Lồng ngực nhấp nhô... Con tim thẳng thắn, chính trực đang đập...
Tại sao hắn có thể ngủ ngon đến vậy? Có phải vì hắn đã rã rời sau cơn cuồng nhiệt với tôi? Vì hắn không tin tôi có thể hại hắn? Vì hắn yêu tôi? Không biết trong giấc mơ của hắn liệu có hình bóng tôi?
Bao năm nhẫn nhục chỉ đợi ngày hôm nay nhưng bàn tay đang cầm dao của tôi lại run lên, từng giọt nước mắt rơi xuống nền nhà. sắp đạt được mục đích, tôi không nghĩ đến việc giết hắn xong tôi sẽ vui sướng thế nào mà lại nghĩ khi con dao này đâm vào hắn thì hắn có đau lắm không? Có chảy nhiều máu không? Ánh mắt hắn nhìn tôi lần cuối sẽ như thế nào?
Dao nhọn lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn tù mù, viên kim cương trên tay tôi lại như ngọn lửa rực đỏ. Tôi nhớ đến hoa loa kèn nhện đỏ và màu đỏ của ánh tà dương. Nhớ đến cảnh hắn bưng bát cơm rang cho tôi. Nhớ đến cảnh hắn toàn thân đau đớn từ phòng cấp cứu bước ra, giọng nói thều thào: “Con có bị thương không?”
Tại sao tôi phải giết hắn? Tại sao tôi nhất định phải giết người đàn ông yêu tôi say đắm đến vậy?
Tôi cố gắng nhớ lại cảnh tượng gia đình đã bị giết ngày hôm đó, rõ ràng là mẹ nhảy từ ban công xuống. Mẹ tôi biết rõ như thế bà sẽ chết nhưng bà vẫn lao xuống, không phải vì thương tâm, không phải vì bị kích động mà bà muốn được chết cùng bố.
Lòng tôi rối bời, suy nghĩ cũng rối ren, tôi tự hỏi lòng mình nếu một ngày Hàn Trạc Thần nói hắn đồng ý tự vẫn, không muốn làm liên lụy đến tôi và con thì tôi sẽ làm thế nào?
Lời đáp vang lên, tôi chắc chắn sẽ không chút do dự mà nói: “Không thể được! Không có anh thì em và con sao có thể sống nổi?!”
Tôi cũng sẽ có lựa chọn như mẹ, thà đánh cược một lần, cho dù cuối cùng cả gia đình sẽ chết cũng không muốn người mình yêu tự vẫn. Nhưng tôi biết nếu Hàn Trạc Thần là bố tôi thì hắn sẽ tự quyết định, có phải chết cũng không để tôi biết.